Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 380
Bại (3)

❊ ❊ ❊

“Kết viên trận!”

Giang Lương gấp đến độ hô to.

Cũng may là quan binh bơi tới, có giáp thì cởi giáp, đối mặt với kết viên trận của Giang Lương, thật sự đúng là không dễ ăn.

Hơn nữa kết trận tác chiến ở đất bằng, binh khí của quan binh đối phó với lang tiển cũng không dễ dùng như trước.

Cho dù là một nghìn đằng giáp binh, mặc đằng giáp bơi qua sông (đằng giáp chống nước), đối mặt với trận hình lang tiển, thuẫn bài, trường thương cũng không có cách gì.

“Mau chia binh tấn công thành, thang ở bờ sông!”

Chu Tiếp Nguyên rất buồn bực, phản tặc thủ thành, còn dám đi ra ngăn cản hắn qua sông. Tổng binh Giang Tây Chu Quốc Huân thống lĩnh thủy quân, đánh nhau lâu như thế rồi mà vẫn có thể án binh bất động, so sánh với nhau đúng là khiến người ta tức chết.

Chu Quốc Huân đã sớm nghe được tiếng hô giết, mệnh lệnh của hắn là: “Không rõ tình hình địch, đợi hừng đông rồi nói sau.”

“Vù vù vù!”

Bên trong viên trận, ẩn nấp năm trăm cung tiễn thủ, bắt đầu bắn về phía quan binh ở bên ngoài.

Nhất thời, tiếng kêu thảm thiết vang lên bốn phía, những quan binh này đều để người trần nên không hề có lực phòng ngự với cung tiễn.

“Giết!”

Cuối cùng Lý Chính, Phí Ánh Củng, Trương Thiết ngưu cũng trở về kịp, trực tiếp lao về phía quan binh còn chưa qua sông.

Chu Tiếp Nguyên vừa sợ vừa giận, quân thủ thành huyện Phong Thành của phản tặc chủ động xuất kích, khiến cho hành động qua sông của hắn bị trì hoãn, bây giờ toàn quân bị chia làm ba phần. Phần lớn đã qua được sông, một phần ở trong sông, một phần ở bờ bên kia.

“Tụ binh, tụ binh!”

Chu Tiếp Nguyên lệnh cho binh truyền lệnh thổi sáo lệnh.

Sau khi quân viện binh của binh Đại Đồng lao tới, quan binh chưa qua sông, đều nhảy xuống sông bơi về phía bên kia.

Sông rộng hơn ba mươi thước, hơn nữa tốc độ chảy chậm, đối với binh Giang Tây mà nói không tính là cái gì cả, nháy mắt là có thể bơi qua.

Bọn họ có hai vạn người có thể vây giết một nghìn binh lính của Giang Lương, cũng có thể canh giữ ở bên bờ sông, đánh chết đám người Lý Chính, Phí Ánh Củng có ý đồ qua sông. Còn có thể di chuyển về phía bên kia Cán Giang, có thủy quân quan binh làm hậu thuẫn, an an ổn ổn là có thể trở về Nam Xương.

Nhưng mà, một đám binh kinh sợ, trong đêm tối chật vật rút lui, thì làm sao còn có thể giữ được lý trí?

Có thể lui về đến đây đã là không tệ lắm rồi.

“Phản tặc đánh tới rồi, mau chạy!”

“Binh lính của tặc biết yêu pháp!”

“Lão gia, chúng ta cũng trốn đi, không thể đánh nữa.”

“…”

Quan binh bơi qua sông, đã là một mảnh hỗn loạn.

Rõ ràng chiếm ưu thế nhân số, rõ ràng bọn họ đã qua sông, rõ ràng bọn họ có rất nhiều lựa chọn, có thể đứng ở thế bất bại! Nhưng bọn họ lại loạn lên, từng đám từng đám hương dũng, sau khi qua sông không đi tập kết mà trực tiếp dọc theo sông nhỏ chạy trốn.

Tiếng sáo lệnh tụ binh của Chu Tiếp Nguyên giống như biến thành súng lệnh chạy trốn, vố số quan binh trước hỗn loạn rồi bỏ chạy.

Cả người Chu Tiếp Nguyên đều mơ hồ, bên ta đã toàn quân thuận lợi qua sông, chặn chủ lực quân địch ở bờ bên kia, còn bao vây của quân thủ thành Phong Thành của kẻ địch. Lúc này, quân ta chiếm hết ưu thế, nếu như hăng hái chiến đấu một trận, thậm chí còn có thể nhân cơ hội đoạt lấy thành. Quân địch còn đang ở bờ bên kia, người nên sợ hãi là bọn họ, các ngươi lại chạy toán loạn là sao?

Một câu thôi, quan binh bị dọa cho vỡ mật rồi, êm đẹp rút lui lại biến thành tan tác.

Hơn nữa còn hoàn toàn rối loạn.

Vương Đình Thí lẫn giữa đám binh tập hợp, lúc này hắn rất muốn chống lại khởi nghĩa. Nhưng hội binh không cho hắn cơ hội, hai nghìn hương dũng hắn chiêu mộ, cũng chạy như ong vỡ tổ, hoàn toàn không rõ là đang lấn trốn cái quái gì.

Dù sao thì chính là có người chạy trốn thì chúng ta trốn theo, chạy trốn sớm, chạy nhanh, nhất định có thể giữ được mạng.

“Đốc sư, mau đi thôi, đợi phản tặc qua sông thì không kịp nữa rồi!”

Chu Tiếp Nguyên bị thân binh kéo đi, đằng giáp binh Quý Châu này rất trung thành, trong đêm tối còn có thể kết trận yểm hộ chủ soái lui lại.

“Mẹ nó, sớm biết thế thì không nên mặc giáp, một đường chạy này mệt chết ta rồi!”

Trương Thiết Ngưu cởi giáp trụ, một đầu chui vào trong sông, búa của hắn có chút nặng, rất nhanh đã bị Lưu Trụ bơi vượt lên trước.

Lúc này, Hoàng Yêu cũng dẫn binh đuổi theo.

Nhưng binh của hắn đã quá mệt mỏi, nhìn thấy quan binh đã chạy tán loạn, lúc này toàn bộ đều nằm ra bờ sông ngủ, còn lại thì giao cho hữu quân xử lý.

“Giết!”

Một nghìn binh lính thủ thành của Giang Lương, sau khi bị vây công một lát thì chỉ còn hơn 930 người có thể chiến đấu, hắn dẫn đầu đuổi giết hội binh.

Đám người Lý Chính, Phí Ánh Củng, Trương Thiết Ngưu, Lưu Trụ cũng lần lượt dẫn binh bơi qua sông, chỉ để lại hơn trăm binh hỏa súng và một trăm cung tiễn thủ.

Giang Tây có rất nhiều sông lớn nhỏ, sau khi đuổi theo vài dặm thì phía trước lại là một con sông nhỏ.

Chỉ thấy vô số hội binh nhảy vào trong sông, bơi tới bờ bên kia tiếp tục chạy trốn. Mà truy binh cũng nhảy vào trong sông, sau khi lên bờ thì tiếp tục đuổi giết.

Nếu như phát cho mỗi người bọn họ chiếc xe đạp thì sẽ thật sự biến thành bộ môn ba môn phối hợp.

Từ bình minh đuổi đến sáng sớm, rất nhiều hội binh mệt mỏi thờ hồng hộc, chỉ có thể ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, nhìn thấy truy binh đuổi đến thì lại vội vàng chạy trốn.

Thể lực của họ thật sự đã tiêu hao đến chạy không nổi nữa nên trực tiếp nằm thẳng ở đó, thích làm gì thì làm, muốn chém muốn giết thì tùy.

Thể lực của Vương Đình Thí càng yếu hơn, hắn nằm trên bờ sông, nhìn thấy binh Đại Đồng đuổi theo, vội vàng hô to: “Ta là nội ứng của Triệu Tổng trấn, đừng giết ta!”

Thủy quân quan binh ở phía bắc Cán Giang, tuy không dám lên bờ đánh trận, nhưng cũng phái thám tử đến đây xem xét.

Biết được toàn quân Chu Tiếp Nguyên chạy tán loạn, Chu Quốc Huân lập tức hạ lệnh rút lui, dẫn theo thủy quân lui đến ngoài thành Nam Xương mới dừng lại.

Vị Tổng binh Giang Tây này là một người hai mặt!

Lúc trước hắn đánh trận ở Phúc Kiến, trong ba vòng ba năm, từ Bả tổng thăng tới Phó Tổng binh, một là dựa vào Trịnh Chi Long đánh trận thuận buồm xuôi gió, hai là dựa vào việc dùng tiền để cướp quân công của người khác.

Quân thần triều đình, tưởng trằng Chu Quốc Chuận am hiểu thủy chiến, tiêu diệt ở Giang Tây nhất định sẽ thể hiện được thần uy.

Nhưng mà hắn đến một trận đánh ác liệt cũng không dám đánh…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »