Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1450
Vây bắt Tát Nhĩ Hử (2)

❊ ❊ ❊

Một ít quyền quý Mãn Thanh quyết định thu nhận du côn lưu manh làm chó săn. Để bọn chó săn ấy dụ dỗ, lừa gái, cường hãn dân chúng người Hán, bắt đầu buôn bán nô lệ trên đường cái Thuận Thừa môn (Tuyên Võ môn). Con phố đó chuyên bán gia súc, có la ngựa, có trâu, có bò, Mãn Thanh lại tạo ra thêm việc bán người.

Giao dịch riêng tư thì còn được, bởi vì nhu cầu của quý tộc Bát Kỳ đối với nô bộc là quá lớn, triều đình Mãn Thanh trực tiếp hợp pháp hóa việc mua bán dân cư.

Lúc này hoàn toàn lộn xộn, tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, phát triển đến mức con gái trẻ em của Mãn Thanh cũng bị dụ dỗ vào vòng cấm, những kẻ buôn người đúng là đi đầu trong việc thực hành việc bình đẳng dân tộc trong việc buôn bán nô lệ mà.

Cho đến khi Đa Nhĩ Cổn chết, triều đình Mãn Thanh mới hạ lệnh cấm mua bán dân cư.

Nhưng cũng không thể ngăn được gì, đến năm thứ ba sau khi lệnh cấm được ban xuống mới triệt phá được một bang hội buôn bán dân cư. Thủ phạm chính chính là Kim Thành Nguyên, trong những năm bị bắt giam đã tự tay bán đi hơn một trăm nô lệ, trong đó thậm chí còn có bình dân Mãn Thanh bị dụ dỗ.

Công tử quý tộc dạo quanh Nhân thị một vòng, sau khi mua được sáu nô bộc, lúc này mới tản bộ về nhà.

Hắn cực kỳ nhớ nhung những ngày còn ở Bắc Kinh, mặc dù phụ thân có mâu thuẫn với Đa Nhĩ Cổn nhưng vẫn cho phép gia đình hắn đóng cọc bên ngoài kinh. Lúc ấy,

Hắn ở trong một tòa nhà to lớn trong Bắc Kinh, nô bộc trong nhà khoảng hơn bảy mươi người, ngay cả đi nhà xí cũng có nha hoàn hầu hạ.

“A mã, nô bộc mua về rồi.” Công tử quý tộc nói.

Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh thở dài: “Càng ngày càng kì cục, trốn nô gia tăng, ngay cả nô bộc trong kinh thành (Hách Đồ A Lạp) cũng có thể đào tẩu.”

Công tử quý tộc nói: “Trốn mất thì cứ mua về là được, chúng ta có thiếu chút bạc đó đâu.”

“Đây là chuyện về bạc sao

Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh rất muốn đạp một cú, con thứ sáu của hắn đúng là phế vật, mới ở kinh thành hai năm đã học toàn cái xấu. Một kẻ chỉ biết chơi bời lêu lổng, lúc đi mua nô bộc thì còn dùng được chứ mang binh đánh trận gì đó thì đừng mong nữa.

Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh xuất thân từ Bác Nhĩ Tề Cát Đặc thị, cũng có thể dịch thành Bột Nhi Chỉ Cân thị.

Vừa thấy chỉ biết là đến từ Mông Cổ, cha của hắn tên là n Ca Đức Nhĩ, là bối lặc của một bộ lạc nhỏ ở Mông Cổ tên là Khách Nhĩ Khách. Sau khi thất bại trong cuộc nội đấu ở Mông Cổ,

Chỉ có thể rời khỏi bộ chúng, chạy tới gia nhập vào Mãn Thanh, bị sắp xếp đến Liêu Dương trồng trọt sinh lời, phụ thuộc vào chính hoàng kỳ. Thổ địa ban cho bọn họ tất nhiên là đến từ tay của người Hán.

Lúc Đa Nhĩ Cổn nắm quyền đã bắt Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh sửa thành chính bạch kỳ, người này cũng không chịu mượn sức Đa Nhĩ Cổn, toàn tâm toàn ý bán mạng cho Đại Ngọc Nhi.

Bây giờ thì đã thăng chức rất nhanh, trở thành nhất đẳng công, thêm thiếu bảo, kiêm Thái tử Thái Bảo.

Nhiêu đó vẫn chưa tính là gì, chức vụ thực tế của Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh cũng tương đương với cửu môn Đề Đốc ở triều Thanh, hắn chưởng quản toàn bộ binh mã ở Hách Đồ A Lạp thành. Vì thế mới buồn cười, nô bộc trong nhà cửu môn Đề Đốc thế mà lại trốn ra khỏi thành, đây là nguyên nhân khiến Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh tức giận.

Leo lên một con ngựa, Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh dẫn theo thủ hạ, tự mình ra ngoài tuần tra phòng thành.

Những ngã tư ở trong thành cực kỳ vắng vẻ, bởi vì bên phía Liêu Ninh đã ban bố “lệnh thiện đãi quy chính nhân”, làm cho một lượng lớn người Hán ở hạt địa Mãn Thanh bỏ trốn. Ngay cả những Hán địa chủ làm chó săn của Mãn Thanh, chỉ cần bỏ chạy đến Trường Thành rồi đăng ký là cũng có thể được chia ruộng phân nhà ở Liêu Ninh, nhất là dưới sự bóc lột điên cuông của Mãn Thanh,

Một ít địa chủ đã bỏ lại điền sản mà bỏ chạy.

Cư dân trong thành thì càng không cần phải nói, thuế đầu người rất cao, một khi có cơ hội thì sẽ trốn ngay.

Mà nay, cho dù chuyện người Hán trốn ra khỏi đã kinh động thì mấy hộ còn lại cũng phải hợp tác bảo vệ. Một hộ bỏ trốn, mấy hộ còn lại sẽ bị hỏi tội. Hiện tượng có người bỏ trốn không chịu dừng, ngược lại còn khiến cho quan binh thủ thành lấy cớ, gây khó dễ cho dân chúng ra vào cửa thành.

Bởi vì dân cứ trong “kinh thành” càng ngày càng ít, triều đình Mãn Thanh mới khuyến khích việc mua bán dân cứ, ngầm đồng ý cho quân Bát Kỳ đóng quân phía sau tạm thời rời khỏi công việc cương vị để đi bắt dân bản xứ, những bộ lạc bên phía Hắc Long Giang đều phải chịu không ít tai họa.

Xoay người xuống ngựa, đi lên tường thành, Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh dõi mắt nhìn ra xa.

Hắn biết sớm hay muộn Mãn Thanh cũng sẽ xong đời, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể cùng chìm nghỉm với con thuyền đã hỏng này.

“Lọc cọc lọc cọc!”

Một con khoái mã chạy tới từ sơn đạo, khi đi vào cửa thành liền bị ngăn lại sưu kiểm, người này gấp gáp nói: “Đừng chậm trễ thời gian, Tát Nhĩ Hử bị bao vây rồi!”

Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh nhanh chóng nhận được tin tức, đích thân đi hỏi: “Có bao nhiêu mọi rợ đến đây vây thành?”

Người báo tin nói: “Vài vạn!”

Ngạch Nhĩ Khắc Đái Thanh nói: “Đây là trận chiến quyết định, mau đi với ta đến gặp Thái hậu và bệ hạ!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »