(Dân, có thể khiến họ đi theo con đường của chúng ta, chứ không thể khiến họ biết đó là vì sao)
Sử Khả Trình trước đây không thèm làm Lại viên, bây giờ lại muốn tranh thủ về nhà, nhân lúc chưa bị kẹp chết làm Lại viên rồi tính tiếp. Nếu lại chần chừ thì sau này ngay cả lại viên hắn cũng không được làm!
Không chỉ một người có suy nghĩ này, mà ngay cả con cái cảu các đại gia tôc phía nam cũng chủ động xin di dân đến phương bắc, muốn đi đến phương bắc làm Lại viên.
Một đám đê tiện, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!
...
“Bệ hạ, Bắc Kinh đã trở lại, xin người sửa lại “Minh Sử”.” Tiền Khiêm Ích thỉnh cầu trong buổi thượng triều...
Triệu Hãn gật đầu nói: "Được. Lệnh cho Hàn Lâm viện sử học quán biên soạn lại “Minh Sử”, Tiền Khiêm Ích làm tổng tài, Vương Điều Đỉnh làm phó tổng tài."
“Thần tuân lệnh!” Tiền Khiêm Ích vui mừng khôn xiết.
Vấn đề này đã được định từ lâu, đem nó ra nói trong buổi thượng triều là để thể hiện sự quan trọng đặc biệt của nó.
Tiền Khiêm Ích tuy là tổng tài nhưng chỉ được làm việc trong lĩnh vực chuyên môn. Người thực sự gánh vác toàn cục lại là phó tổng tài Vương Điều Đỉnh, bộ "Minh sử" này phải được biên soạn phù hợp với lý luận của Đại Đồng.
Còn Trương Phổ lại bệnh nặng, hằng năm đều nằm liệt giường, nhưng vẫn không chết được.
Triệu Hãn lại nói với hình bộ thượng thư Trần Văn Khôi: “Trần Văn Khôi tạm thôi chức thượng thư, thu thập các án lệ của những năm qua, kết hợp hình pháp của các triều trước để biên soạn một bộ “Đại Đồng Luật”. “Đại Đồng Luật” được phân thành bảy phần gồm hiến pháp, lễ pháp, hình pháp, dân pháp, luật công thương, luật xuất bản, luật đất đai. Hiến pháp tạm thời chưa cần biên soạn, đích thân ta sẽ tự biên soạn, khi nào nó được biên xong, ta thực sự không chắc chắn lắm."
Việc này không có thống nhất từ trước, Lý Bang Hoa thắc mắc: “Bệ hạ, Lễ Pháp có thể hiểu được, vậy còn luật xuất bản là gì?”
Triệu Hãn lấy ra một quyển sách ném tới trước mặt chúng thần: “Cuốn sách "Cổ Minh Di Lục" này, toàn chuyện vớ vẩn, bên trong có nhiều đoạn nói đến trẫm. Lén lút mắng trẫm không sao, nhưng viết thành sách thì không thể chấp nhận được. Trẫm biết có một cuốn sách tên là "Cốc Sơn Bút Chủ", tác giả biết biện giải thật giả nhưng độc giả lại đi tin vào những điều đó. Trong cuốn sách đó, Vạn quý phi đã trở nên như thế nào? Luật xuất bản là luật chuyên dùng để quản lý việc in ấn sách!"
Liên quan đến những tin xấu về Vạn quý phi, bắt nguồn đầu tiên từ cuốn "Cốc Sơn Bút Chủ" của Thận Hành.
Tuy nhiên, khi Thận Hành đang viết sách, hắn đã đặc biệt thêm một câu: Những điều này là do một lão thái giám nói ra, có thể là lão thái giám đang tung tin đồn thất thiệt.
Mao Kỳ Linh viết "Thắng Triêu Đồng Sử Thập Di Ký", trích dẫn nội dung của Thận Hành, nhưng lại xóa đi câu nghi vấn trong nguyên tác. Mao Kỳ Linh lại biên tập "Minh Sử • Hậu Phi Truyền" một thời gian, lấy nguyên gốc "Thắng Triêu Đồng Sử Thập Di Ký" chuyển thành, vì vậy dã sử trực tiếp biến thành chính sử.
Mao Kỳ Linh chính là tên giang tinh đó, đắc tội với Triệu Hãn, bị phế làm tiểu quan, rồi sau đó chủ trì trừng trị Khổng gia ở Sơn Đông.
“Đáng phải như vậy.” Lý Bang Hoa nhanh chóng hùa theo, hắn cũng từng đọc qua “Cốc Sơn Bút Chủ”, bộ sách này thời Vạn Lịch rất nổi tiếng.
Triệu Hãn cũng định tính nói: "Phần “Lễ Pháp”, bao hàm cương thường lễ tiết, nhưng nhất định phải tiến hành thay đổi lớn! Ví dụ về phần tang lễ, có thể tổ chức tang lễ, nhưng không được mời gánh hát đến diễn tấu sáo và trống, cũng không được mời hòa thượng đạo sĩ đến làm pháp sự. Trẫm tuân theo lễ nghi cổ xưa, chưa nói đến tam đại, đó là Hán Đường, nhà nào có phụ mẫu qua đời mà mời gánh hát đến? Còn nữa, thời gian phục tang ba năm là quá dài, phụ mẫu chỉ cần phục tang một năm! Phần hôn nhân trong "Lễ Pháp", về cơ bản tuân theo "Đại Minh Luật", nhưng nên sửa đổi phần chú giải về phu vi thê cương. Phu thê đi theo con đường riêng của mỗi người, đó mới là luân lý cương thường, chồng bất tài thì vợ có thể yêu cầu hòa ly. Khi chồng chết, vợ có thể tái giá, gia tộc và quan phủ không được ngăn cản!”
“Thần ghi nhớ.” Trần Văn Khôi chắp tay nhận lệnh.
“Lễ Pháp” mà Triệu Hãn nhắc đến thực chất bao gồm cả “Hôn Nhân Pháp”.
Nhưng gia đình thời cổ đại, không phải là gia đình nhỏ có ba người, mà là đại gia đình của một đại gia tử, Triệu Hãn chỉ có thể cố gắng giới hạn mỗi hộ tối đa là mười người (trên mười hai tuổi).
Điều này được xác định bởi khả năng sinh sản, với khả năng sinh sản ở thời cổ đại vẫn chưa đạt đến mức phổ biến để phân thành tiểu gia đình.
"Lễ Pháp" rất trọng yếu ở thời cổ đại, lấy "Đại Minh Luật" làm ví dụ, phần lớn nội dung ở phần đầu đều nói về lễ pháp.
Trần Văn Khôi hỏi: "Bệ hạ, "Xuất Bản Pháp" có thể có những chỉ thị gì?”
Triệu Hãn nói: "Thứ nhất, không được coi thường sự thật, đặt điều gây chuyện; thứ hai, không được vi phạm trật tự công cộng và thuần phong mỹ tục."
Trần Văn Khôi trong nháy mắt trở nên luống cuống, nói như vậy chẳng khác nào không có nói, đây hoàn toàn là chỉ thị mơ hồ. Thậm chí khi chấp pháp nó lại mang đầy tính thao túng, quan phủ muốn cấm một cuốn sách, trực tiếp chỉ định nó đã vi phạm trật tự công cộng, thuần phong mỹ tục là xong.