Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1020
Mãnh tướng quái thai (1)

❊ ❊ ❊

Dời tới dời lui để rồi cuối cùng bốn sư đoàn của Tứ Xuyên, Quảng Tây quay về làm lại đằng binh giáp.

Mỗi sư đoàn luyện ra ba nghìn đằng binh giáp, kèm theo vũ khí của Thạch Trụ Bạch Can binh. Đương nhiên chỉ tham khảo hình thức Bạch Can thương, chất liệu cụ thể chắc chắn hơn hẳn Bạch Can thương.

Thạch Trụ thổ ty Tần Lương Ngọc rất nghèo, muốn trang bị cho sĩ tốt với quy mô lớn thì chỉ còn cách chọn dùng chất liệu vũ khí giá rẻ nhất.

Hiện giờ Đại Đồng quân Sơn Địa doanh của Tứ Xuyên, Quảng Tây làm ra một cây trường thương đại khái bằng giá sáu cây Bạch Can thương. Từ chất liệu gỗ đến chất liệu sắt đều có chất lượng cao hơn, nhưng vẫn giữ lại thiết kế móc sắt ở phần đầu đuôi của Bạch Can thương.

Phái mấy chục sĩ tốt khỏe mạnh trèo lên, để đầu và đuôi thương gắn vào nhau thì chẳng cần dây thừng cũng có thể cầm trường thương liên tục leo lên trên.

Ngoài ra, đằng giáp chống lửa nước, khi qua sông thì có thể tự nổi.

Vũ khí như vậy kết hợp với dụng cụ phòng ngự thì vượt núi băng ngàn như giẫm trên đất bằng, rất thích hợp tác chiến ở khu vực Tây Nam.

Quảng Tây chẳng những có nhiều núi, cũng có nhiều hang núi.

Đặc biệt là những động đá vôi, đông ấm hạ mát, nguồn nước sung túc, rất dễ giấu binh. Chỉ cần chuẩn bị sẵn thức ăn là có thể co cụm trong núi suốt một năm, đừng nói vào núi chinh phạt, muốn tìm người cũng không thấy ai.

Phía tây ngọn núi ở Tân Ninh Châu thành, Sầm Sát dẫn binh trốn trong động đá vôi.

Cảm xúc của sĩ tốt không được cao lắm, cả đám mặt ủ mày chau. Bọn họ không muốn lại bán mạng cho động chủ, bởi vì bọn họ đã sớm nghe nói Đại Đồng quân sẽ không lạm sát vô tội, còn chia ruộng cho dân chúng bình thường.

Bất kể là tộc Choang hay tộc Dao đều được chia ruộng!

Một thám tử Lương binh chạy vào động đá vôi, đi tới trước mặt Sầm Sát, nói nhỏ: “Dưới núi truyền tin đến, mấy ngày trước quân Hán đã đánh hạ Thiên Long trại. Trong Tân Ninh Châu thành cũng có một đội lớn quân Hán, nhưng chưa xuất binh đến núi này.”

Sầm Sát thở phào một hơi, phất tay nói: “Lại đi tìm hiểu, nếu quân Hán vào núi phải trở về báo ngay, chúng ta tìm một chỗ tốt để mai phục.”

“Rõ!” Thám tử Lương binh lập tức rời đi.

Sầm Sát nhìn quét Lương binh dưới trướng, cảm thấy nên nói điều gì đó. Hắn đi tới chính giữa động đá vôi, vừa mở đầu đã bôi đen đối thủ: “Mọi người đều biết rõ quan phủ, quân đội của người Hán là như thế nào rồi, hễ người Choang chúng ta không nghe lời là hở chút sẽ bị đồ trại. Dù người Choang chúng ta nghe lời vẫn bị quan Hán bóc lọt đủ thứ. Quảng Tây này là Quảng Tây của người Choang chúng ta, không cho phép người Hán làm càn! Mặc dù súng đạn của người Hán lợi hại, nhưng vào núi thì chúng giống như dê con lạc đường, bọn chúng chắc chắn không đánh thắng được!”

Nguyên câu này đã nói vô số lần nên không nhận được phản ứng tích cực nào.

Sầm Sát lại nói tiếp: "Các ngươi đừng nghĩ tới chuyện đầu hàng, cho dù đầu hàng, người Hán cũng sẽ giết sạch chúng ta, còn sẽ cướp đi thê nhi của chúng ta làm nô lệ . . . "

"Động chủ . . . " Một Lương binh không kiềm được đánh gãy: “Nghe nói quân Hán đều chia ruộng cho lính, nếu chúng ta có thể đánh thắng quân Hán thì có phải là cũng được chia ruộng cho? Và lương thực trồng từ ruộng có thể giữ lại nhiều một chút không?”

Sầm Sát giận dữ: "Đó là gạt người, là quân Hán bịa đặt! Chẳng lẽ các ngươi không hiểu người Hán có đức hạnh như thế nào sao? Cho dù năm nay chia ruộng cho thì vài năm sau cũng sẽ cướp lại. Cho dù năm nay thuế má không nặng, qua vài năm vẫn trở về như cũ. Một số người trong các ngươi có đất ruộng để trồng trọt, sao còn ham chia ruộng?”

Đám Lương binh không dám nói chuyện nữa, nhưng đều oán thầm không thôi, cảm thấy động chủ chẳng bằng quan Hán.

Cùng lúc đó, bọn họ không tín nhiệm quan Hán, bởi vì quan viên Đại Minh để lại quá nhiều ấn tượng ác liệt cho họ.

Quan Hán sẽ cố ý bóc lột chèn ép bọn họ, sẽ đâm chọt quan hệ giữa họ với tộc Dao, tiếp đó khiến Lương binh đánh với dân Dao, đánh cho lưỡng bại câu thương thì quan Hán vui vẻ. Khi không có chiến tranh, bọn họ sẽ bắt ép dân chúng của tộc Choang và tộc Dao phục dịch, chỉ riêng việc bắt buộc người đi lính đánh trận đã buộc Choang - Dao mấy lần tạo phản.

Sau khi Choang - Dao tạo phản, quan Hán sẽ điều động Lương binh khác đi trấn áp những bách tính tạo phản này.

Dù sao là khiến dân tộc thiểu số giết lẫn nhau, bình thường trấn áp xong sẽ giết hết thôn trại, phân phối một ít đất đai cho Lương binh lập công, tiếp đó đa số đất đai bị quan Hán biển thủ.

Đương nhiên, bên trong cũng có quan viên của tộc Choang giở trò xấu, bởi vì thủ lĩnh của đám Lương binh này cũng có thể thông qua chinh chiến mà đạt được chỗ tốt, bọn họ tương đương với lính đánh thuê của Đại Minh.

Đám Lương binh sĩ tốt tầng dưới chót này núp trong động đá vôi sống lay lắt qua ngày. Bọn họ nhớ người nhà, cũng mê mang không biết đánh nahu vì cái gì, tập thể đã rơi vào trạng thái âm u mây đen.

Ầm ầm ầm!

Khi đêm đến, ngoài động sấm chớp đì đùng, đám sĩ tốt đều khoác thảm.

Sầm Sát cực kỳ lo lắng, trước kia hắn chỉ là một động chủ, thừa dịp Đại Minh hỗn loạn mà dấy binh. Tùy theo Đại Đồng quân từng bước ép sát, nhiều thế lực giống như hắn dần ôm đoàn sưởi ấm cùng nhau ngăn địch.

Trong đó có thế lực đại chủ tộc Hán, đều là những người không muốn mất đi đất đai và quyền thế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »