Vừa nghĩ đến việc có thể bán mạng cho Hoàng đế Khiết Đan, đám tù nhân Ca Tát Khắc ăn càng ngon. Bọn họ ném đũa xuống, dùng tay lùa cơm, vực dậy tinh thần mà ăn như hổ đói.
Sau khi tất cả đều ăn xong, cai ngục thu lại chén đũa, nhìn những cái chén trống không nhỏ giọng trò chuyện.
"Đám quỷ La Sát này, bữa cơm đoạn đầu không bỏ thịt sống, lại còn ăn vui vẻ đến vậy, cũng không sợ kiếp sau thiếu tay thiếu chân."
"Ha, ngươi không hiểu rồi. Đám quỷ La Sát này, vốn là đến từ địa phủ, bọn chúng cũng không sợ con chó dữ trên cầu Nại Hà."
"Mặc kệ chúng, vừa hay lấy chút thịt làm mồi nhắm."
Bữa cơm đoạn đầu của Trung Quốc thời cổ đại, điều kiện kém thì không có thịt, có lẽ cũng chỉ có một chén cháo. Nhưng nếu có thể cung cấp thịt sống thì sẽ tận lực cung cấp, chứ không cho phạm nhân ăn thịt chín.
Miếng thịt sống trong chén, không phải cho tử tù ăn, mà là cho con chó của Mạnh Bà ăn.
Con chó dữ bên người Mạnh Bà, thường xuyên cản trở tử tù chuyển thế, nhân lúc tử tù qua cầu Nại Hà uống canh sẽ hung hăng cắn mấy cái. Nếu bị chó dữ bên sông Nại Hà cắn, sau khi chuyển thế sẽ bị khuyết tật bẩm sinh, đặt một miếng thịt sống là có thể hối lộ chó dữ.
"Tử tù đều ăn hết rồi chứ?" Vài quan viên Bộ Hình đi tới.
Trưởng ngục vội vàng nghênh đón: "Đều ăn hết rồi ạ."
Quan viên Bộ Hình lấy ra văn thư: "Ngươi nghiệm xem một chút, sau đó áp giải những tử tù này đi chém đầu ngay lập tức."
Sau khi nghiệm văn thư qua một lần, chủ quản ngục giam cũng đã ký tên. Bây giờ đưa tử tù đi, trưởng ngục cũng phải ký tên.
Cáp Ba La Phu bị áp giải đến pháp trường, trên đường đi còn vui mừng không ngớt, cho rằng mình có thể nhanh chóng lấy lại tự do.
Pháp trường của Bắc Kinh thời nhà Minh được đặt tại khu lầu Tây Tứ, đó là khu phố náo nhiệt nhất trong cả kinh thành. Hành hình trước mặt công chúng, có thể lập uy, để phép Vua ăn sâu vào lòng dân.
Vua Triệu cảm thấy việc làm vậy rất tàn bạo, lại còn mất vệ sinh.
Lỡ như tử tù mắc bệnh truyền nhiễm, chẳng phải người dân qua đường đều có nguy cơ bị lây nhiễm hay sao?
Hiện tại đã thay đổi, pháp trường được dựng bên ngoài cổng thành phía Nam, một khu đất trống được khai hoang chuyên để giết người.
"Xử tử, Giám trảm quỷ la Sát!"
Dọc đường nha dịch khua chiêng hô hoán, nhất thời hấp dẫn rất nhiều dân chúng đang buồn chán, kêu gọi bạn bè đi theo ra ngoài thành phía Nam xem người ta hành hình.
Những người bán hàng rong ven đường không cần nộp phí cho nơi bán, nhưng cũng không thể đứng một chỗ trong thời gian dài. Bọn họ thấy nhiều người xem náo nhiệt cũng gánh thúng đi đến gần pháp trường bán hạt dưa và đậu phộng.
Cáp Ba La Phu nhìn thấy đám đông ập đến, rất nhiều người dân chạy theo bọn hắn, lại càng thêm chắc chắc bản thân đã được tha tội, có lẽ danh tiếng anh dũng của mình đã truyền đến nơi đây.
Hắn quan sát các cửa hàng hai bên đường, vô số hàng hóa hiếm lạ bày la liệt. Trong các tửu lâu và quán ăn thoang thoảng truyền đến mùi thơm của thức ăn, mùi rượu thơm khiến Cáp Ba La Phu nuốt nước bọt.
Nếu trên thế gian thực sự có thiên đường, chắc hẳn là giống như nơi này.
Ơ, không đúng, sao lại bị đưa ra khỏi thành rồi?
Đến trước cổng pháp trường, đã có quan viên ngồi ở đó, trên đài hành hình, đao phủ cầm đao đứng yên.
"Không đúng, nơi này không phải quân doanh!" Cáp Ba La Phu hoảng sợ rống to.
Quan giám trảm lấy ra một bản văn kiện, giao cho phụ tá của mình: "Cầm đi tuyên đọc đi."
Người này lập tức cưỡi ngựa đến tước cổng pháp trường, tuyên đọc những hành vi độc ác của tử tù cho những người xem náo nhiệt nghe. Từng tội ác được đọc lên, dân chúng nghe mà lòng đầy căm phẫn, giết mấy trăm người không nói, lại còn có chuyện ăn thịt người.
"Giết quỷ La Sát!"
"Giết quỷ La Sát!"
Tiếng hô của dân chúng không ngừng vang lên, bọn họ không biết nước La Sát ở đâu, nhưng giờ phút này lại ghi nhớ vô cùng rõ ràng: Ở phương Bắc có nước La Sát, còn gọi là Nga La Tư, đàn ông ở đấy rất tàn bạo, lấy giết người làm thú vui, thường lấy người sống ra làm thức ăn!
Hơn ba mươi tử tù Ca Tát Khắc, lại chỉ có bốn đao phủ hành hình.
Một đám người xếp thành hàng, mỗi lần ánh đao lóe lên, đầu người sẽ rơi xuống đất. Đao phủ chẳng muốn kì kèo với loại tù binh tử tù này, cũng không muốn có người nhà đưa tiền để giết một cách dứt khoát.
Từng cái đầu người cứ như vậy lăn trên đài hành quyết.
Cáp Ba La Phu giết người như ma, lúc đầu còn tỏ ra kiên cường, mới giết đến nhóm thứ năm đã không chịu nổi. Hắn sợ tới mức toàn thân run rẩy, không thể quỳ thẳng nữa, cả người ngồi sụp trên pháp trường.
Rốt cuộc, chỉ còn lại một nhóm cuối cùng, Cáp Ba La Phu bị kéo lên đài hành hình.
"Phốc!"
Đao phủ phun một ngụm rượu trắng trong miệng lên vết máu còn chưa khô trên lưỡi đao.
Lưỡi đao sắc bén lạnh lẽo vung vẩy sau gáy của Cáp Ba La Phu. Cáp Ba La Phu vô thức rụt cổ, cơ thể mềm nhũn, quỳ sụp xuống.
"Hạ đao, giữ lại người!"
Một quan viên đi tới, lấy ra văn thư nói: "Hôm nay không cần hành hình đầu lĩnh của đám giặc La Sát Cáp Ba La Phu, bệ hạ muốn đích thân thẩm vấn về tình hình quân sự!"
Sau khi nghiệm rõ văn thư, Cáp Ba La Phu bị kéo sang một bên, tiếp tục hành hình những tử tù còn lại.
Cứ như vậy, những thuộc hạ trước mặt Cáp Ba La Phu bị chém không còn một người nào.