Phương Đường nói: “Chia ruộng cái gì, làm Hoàng đế, còn có làm quan, không có người nào tốt. Cho dù được chia ruộng, hàng năm hạn hán, cũng không trồng ra được lương thực gì. Thế đạo này, kẻ ngốc mới trồng ruộng. Ông trời không mở mắt, không trồng ra được lương thực. Ông trời mở mắt, trồng ra được lương thực cũng bị người ta đoạt đi. Vẫn là tạo phản làm binh thực tế, nếu như chúng ta không tạo phản, không làm thủ hạ tham gia quân ngũ của Trương tướng quân, sợ rằng đã sớm chết đói mấy năm rồi.”
Tiết Tứ thở dài: “Ai, nói cũng đúng.”
Phương Đường dặn dò nói: “Trận ngày hôm nay rất quái lạ, vào đêm còn cách gần như thế, sợ rằng hơn nửa đêm là sẽ đánh nhau. Tứ ca tỉnh ngủ một chút, nếu như hai người chúng ta ai ngủ rồi, nhớ rõ đánh thức người còn lại cùng nhau chạy trốn. Chúng ta đều là quỷ sống cả nhà chết hết, ngươi quan tâm ta, ta quan tâm ngươi. Đừng bán mạng cho ai, mạng đều là của bản thân mình.”
“Vẫn luôn ầm ĩ như thế, ai ngủ được đây?” Tiết Tứ than thở.
…
u Dương Thục nắm trường thương nằm trên mặt đất, nói đúng ra là nằm trên cỏ dại.
Ban đêm có chút lạnh, may mắn là chưa đến mùa sinh muỗi, nếu không đêm này sẽ càng khó chịu thêm.
Tuy cấp trên hạ quân lệnh là thay phiên nghỉ ngơi, nhưng u Dương Thục căn bản không ngủ được. Thỉnh thoảng, giữa hai quân còn có long kỵ binh kêu gọi, hoặc là hỏa thương binh ở phía trước đốt ngòi lửa.
Chỉ cần một bên có động tĩnh, hiệu lệnh của hai bên sẽ vang lên không ngừng.
Tổ tiên của u Dương Thục là đại tộc huyện An Phúc, nhưng đến thế hệ của hắn, đã sớm luân lạc thành điền hộ. Tên của hắn, là phụ mẫu dùng một nửa cân gạo làm thù lao, mời tiên sinh trường làng xuất thân chủ tông đặt cho.
Đại ca của u Dương Thục cũng từng tham gia quân ngũ, chết khi đánh trận với Tôn Khả Vọng.
Ngoại trừ tiền trợ cấp, trong nhà còn được chia thêm một mẫu đất. Trưởng trấn còn đích thân đến ai ủi, bảo hai con trai một con gái của đại ca học tập cho tốt, sau này không cần biết là thi cái gì đều có thể được cộng thêm điểm.
u Dương Thục cũng có được di trạch của đại ca, ưu tiên từ dân binh chuyển thành quân chính quy.
Hắn không sợ đánh trận, thanh niên trong thôn đều anh dũng tham gia quân ngũ, bao nhiêu người ngóng trông đánh trận lập được công đó. Đánh thắng trận có thưởng, cho dù chết trận cũng có trợ cấp, còn có thể cộng thêm điểm thi cho con cái, dù sao làm binh cho Triệu tiên sinh không thiệt.
Ban ngày cởi khôi giáp hành quân gấp, chạng vạng lại đối mặt với lôi kéo của quân địch, tuy u Dương Thục không rõ ràng tình huống, nhưng làm theo hiệu lệnh là được.
Hiệu lệnh này, hắn đã nghe vô số lần, bình thường huấn luyện, mỗi ngày đều giơ hiệu lệnh.
Một ngày không nghe tiếng hiệu lệnh, ngược lại hắn sẽ cảm thấy thiếu cái gì đó.
Trong mắt Tổ Đại Thọ, lâm trận tiến lùi cùng nhau, có vẻ như không thể tưởng tượng được. Nhưng điều này đối với u Dương Thục mà nói, lại không khác gì với huấn luyện bình thường, ngày nào bọn họ cũng như thế đã sớm thành thói quen.
Sợ hãi quân địch đuổi giết?
Ha ha, trên dưới quân Đại Đồng, chưa bao giờ nghĩ đến mình thất bại.
Nói bọn họ là kiêu binh cũng được, dù sao đã sớm dưỡng thành cái khí thế này, đến ngay cả tiểu binh tầng chót cũng không để Mãn Thanh vào trong mắt.
u Dương Thục xoay người nhìn lại, phát hiện Thiệu Dương ở bên cạnh, đang đan cánh tay để ra sau đầu làm gối, một bàn tay khác nắm binh khí, nhếch chân lên bắt chéo nằm trên đất nhìn ánh trăng.
“Tê tê!” u Dương Thục dùng đầu lưỡi chống vào răng nanh, phát ra tiếng vang rất nhỏ.
Thiệu Dương quay đầu nhìn lại, hai người yên lặng cười ngây ngô.
Đêm nay cấm nói chuyện riêng, bọn họ đều không dám nói lời nào, hai bên chỉ ném lá cây cỏ dại vào nhau giải buồn.
Không biết quá bao lâu, binh truyền lệnh trong đội thấp người đi đến đây, thấp giọng nói: “Hừng đông bắt đầu đánh bất ngờ, nhanh chóng nghỉ ngơi, không ngủ được thì nhắm mắt chờ.”
Ngủ được mới là lạ, thỉnh thoảng cách một lúc lại có động tĩnh.
…
Tổ Đại Thọ vẫn luôn tỉnh, nhưng đến thời gian bình minh, cũng không nhịn được ngủ gà ngủ gật.
Chủ yếu là nửa đầu ban đêm tập trung tinh thần cao độ, lúc nào cũng phòng bị quân Đại Đồng đánh đến. Tuy biết rõ quân Đại Đồng sử dụng chiêu trò, tức là khiến quân địch mệt mỏi, cũng khiến cho bọn họ quen với cảnh ầm ĩ buông lỏng cảnh giác.
Nhưng nên trúng chiêu thì vẫn trúng chiêu, ít nhất là bản thân Tổ Đại Thọ, nửa đêm về sáng đã liên tục ngáp mấy lần.
Ai, tuổi lớn, năng lực thức đêm thụt lùi rồi.
Tổ Đại Thọ có được ưu thế binh lực, hơn nữa thành phần quân đội hỗn độn. Hắn không muốn đánh trận đêm, ban ngày đều rất loạn, ban đêm đánh trận lại càng loạn, dù sao cũng phải chờ đến hừng đông rồi nói sau.
Nắng sớm mờ mờ, sắc trời vừa sáng.
“Ô ô ô ô!”
Đột nhiên tiếng kèn vang lên, trong nháy mắt Tổ Đại Thọ bừng tỉnh, quân Đại Đồng đã đốt ngòi lửa, đang bày trận chuẩn bị toàn quân xuất phát.
Tiết Tứ và Phương Đường tối hôm qua nói chuyện phiếm, cuối cùng nửa đêm về sáng vẫn là ngủ rồi.
Nghe được tiếng quân hào và tiếng quan cấp trên thét lệnh, bọn họ dụi đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ đứng lên, bị ép buộc bày trận nghênh đón tấn công của quân Đại Đồng.
“Cáp…”
Tiết Tứ che miệng ngáp một cái, đầu óc mơ mơ màng màng.
Phương Đường nhìn sắc trời, thầm nói: “Trời vẫn còn đang tờ mờ sáng, đối diện sốt ruột cái gì chứ?”
Quân lệnh của Tổ Đại Thọ truyền xuống được một lúc, quân Đại Đồng đã bắt đầu chạy chậm đi về phía trước rồi, bên này của hắn đến trận hình cũng chưa xếp xong.