Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1135
Thử (1)

❊ ❊ ❊

“Có một lần, ông ta thậm chí còn nói với người khác rằng: Thiên hạ này họ Triệu, còn Cù Châu này họ Trịnh. Ông ta nói mình đã lập công lớn cho tân triều, cho dù bệ hạ có đích thân tới đây cũng sẽ không vì một chúc việc nhỏ mà trách phạt nhà họ Trịnh. Người nhà họ Trịnh làm xằng làm bậy, ông ta chẳng những không đốc thúc, trái lại còn cực kỳ bao che khuyết điểm. Người nhà bị bắt, ông ta còn bỏ bạc cứu người nhà ra ngoài.”

Nói cách khác, trong chuyện chiếm lấy chợ bán thức ăn, ức hiếp nông dân, Trịnh Hồng Nghĩa chẳng những không kiếm được một chút tiền nào, trái lại còn bỏ tiền cứu người nhà phạm pháp.

Người này giống như vì sung sướng, vì thể diện mà cả gan làm loạn, coi trời bằng vung.

Hơn nửa là do tính cách, nếu không cũng sẽ không vì bị hủy bỏ hôn ước mà từ bỏ khoa cử, chạy tới làm ăn ở vùng Sơn Đông đang xảy ra chiến loạn. Sau khi Đông Sơn tái khởi, lại từ chối ý tốt của nhà gái, gả một vị muội muội khác tới mà ông ta cũng không muốn, còn dùng gậy đánh bà mối, trực tiếp xé rách mặt với nhà họ Từ.

Đối với Trịnh Hồng Nghĩa, thể diện của ông ta còn lớn hơn trời, bảo vệ người nhà cũng là để giữ được thể diện.

Đái Văn Mạnh lại hỏi: “Việc nhận thầu công trình, ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, cũng không phải do Trịnh Hồng Nghĩa làm ra sao?”

Từ Hoài lên tiếng giải thích: “Trịnh Hồng Nghĩa chỉ quan tâm tới mấy việc làm ăn của cửa hàng đổi tiền và châu báu. Những mối kinh doanh nhỏ lẻ khác, ông ta hoàn toàn xem thường, hay nói đúng hơn là không thèm quan tâm. Việc nhận thầu công trình của quan phủ, cắt xén tiền lương của công nhân, đều là do cậu em vợ của ông ta làm ra. Người này cũng dựa vào danh tiếng của nhà họ Trịnh để làm chuyện ác. Về sau Trịnh Hồng Nghĩa biết được, ông ta không những không trách phạt, trái lại còn vô cùng bao che.

“Ngoại trừ mấy chuyện này ra, người nhà họ Trịnh còn gây ra chuyện gì nữa?” Đái Văn Mạnh hỏi.

Từ Hoài nói: “Có một vụ án mạng, ta cũng chỉ người ta nói. Cậu em vợ của ông ta sau khi uống rượu, có lời qua tiếng lại với người khác, sau đó đã vô ý đánh chết người ta. Tên khốn đó đã dùng tiền để trốn tội, đền cho người nhà của khổ chủ không ít tiền. Lại dùng tiền thuê người gánh tội thay, sau đó thì mua chuộc hai vị pháp quan ở huyện Tây An và phủ Cù Châu. Cuối cùng người gánh tội thay chỉ bị phán đi lưu đày ở Đài Loan.”

Mai Hữu Trúc thở dài: “Án mạng à. Ngươi có biết danh tính và địa chỉ của khổ chủ không? Chúng ta sẽ đi điều tra sau.”

Từ Hoài chắc chắn đã từng lặng lẽ đi điều tra, lúc này bèn nói: “Khổ chủ là Thư Thủ Nghĩa sống ở Bình Nhạc Phường, tên hiệu là Thư Đại. Hắn là một con ma men, rất thích uống rượu. Hai vị sứ giả tới Bình Nhạc Phường, hỏi một tiếng là sẽ biết được nơi ở của người này. Sau khi hắn chết, thê tử Phạm thị đã tái giá, gả tới trấn Trúc Bằng ở huyện Long Du. Là ngôi nhà thứ năm nằm ở phía đông trấn, làm nghề thợ rèn.”

Đái Văn Mạnh buồn cười nói: “Ngươi nghe ngóng cũng rõ ràng thật. nhà họ Trịnh còn vụ án mạng nào không?”

Từ Hoài nói: “Cũng chỉ nghe nói, không biết là thật hay giả. nhà họ Trịnh có một người làm thuê họ Tôn, ra ngoài chạy chân nhưng lại một đi không trở lại. nhà họ Trịnh tuyên bố với bên ngoài rằng người làm thuê họ Tôn này bị binh lính ở Quý Châu giết. Nhưng trong số những người làm thuê đi cùng, có người đã tiết lộ một chút chân tướng. Nghe nói người làm thuê họ Tôn này tay chân không sạch sẽ, nuốt mấy chục lượng bạc, bị cháu của Trịnh Hồng Nghĩa đánh chết.”

Mai Trúc Hữu hỏi: “Cháu của Trịnh Hồng Nghĩa tên là gì? Nhà ở đâu? Với cả người làm thuê họ Tôn kia tên đầy đủ là gì? Nhà ở đâu?”

Từ Hoài lại nhanh chóng bẩm báo tình hình cụ thể.

Nói tới nói lui, thế nhưng lại kể ra tận sáu vụ án mạng!

“Lão gia, lão gia, cữu lão gia bị bắt rồi!”

Quản gia chạy vội vào trong nhà, Trịnh Hồng Nghĩa còn chưa kịp nói gì, thê tử cũng đã khóc sướt mướt bước vào.

Vừa thấy tình cảnh này, Trịnh Hồng Nghĩa không khỏi đau đầu.

Đúng là ông ta rất bao che khuyết điểm, thường xuyên bao che cho người nhà. Nhưng chuyện này cũng không có nghĩa là ông ta thích người nhà của mình cứ suốt ngày gây chuyện ở khắp nơi. Từ lâu Trịnh Hồng Nghĩa đã cảm thấy vô cùng phiền chán cậu em vợ này rồi.

“Lại gây ra chuyện gì nữa?” Trịnh Hồng Nghĩa tức giận nói.

Thê tử Phùng thị bèn kinh hoảng nói: “Là vụ án của Thư Đại, Minh Cử lại bị bắt!”

Trịnh Hồng Nghĩa lập tức mất hứng: “Chẳng phải vụ án này đã kết thúc vào năm ngoái rồi à, sao bây giờ lại bị lật lại? Hay là do họ Phó sắp từ chức, trước khi đi còn muốn kiếm thêm một khoản?”

“Không liên quan gì đến Phó lão gia.” Phùng thị nói: “Là người nhà họ Thư tới quan phủ đệ đơn kêu oan. Phó lão gia nhờ người tới báo tin, bảo chúng ta dùng thêm chút bạc, chớ nên làm ầm ĩ đến tận nha môn Tri Phủ.”

“Nực cười!”

Trịnh Hồng Nghĩa tức giận nói: “Vụ án của Thư Đại, đã đưa bạc cho người nhà họ Thư rồi. Bây giờ mới trôi qua hơn một năm, lại muốn kêu oan lật lại bản án. Không lẽ năm nào bọn họ kêu oan, chúng ta cũng đều phải gửi bạc cho bọn họ hả? Lần này không thể cho bạc, một khi cho thì sẽ phải cho mãi mãi!”

Phùng thị lo lắng nói: “Chẳng may làm ầm ĩ đến tận nha môn Tri Phủ thì phải làm sao bây giờ? Lý lão gia (phủ Đồng Tri) nói, Tri Phủ đã nghi ngờ chuyện đê điều. Nếu vụ án của Thư Đại cũng bị Tri Phủ điều tra, sợ là… sợ là…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »