Quan tuyên giáo Đồ Mạnh Cổ nói: “Hoặc là định tập kích đêm, hoặc là định bỏ chạy.”
Nhất thời Hoàng Yêu cười nói: “Ô, Đồ tiên sinh cũng biết đánh trận, thế mà lại có thể nhìn thấy ý đồ của quan binh.”
Đồ thị cũng thuộc loại thế gia vọng tộc ở Giang Tây, tổ tiên Đồ Khâm ủng hộ Tư Mã Duệ xưng đế. Họ Đồ ở vùng Nam Xương, Phong Thành rất nhiều, con cháu đại tộc tìm Triệu Hãn nương tựa còn có vài người, người chiêu mộ binh giúp Chu Tiếp Nguyên đánh trận cũng không ít.
Đồ Mạnh Cổ nói: “Buổi chiều hôm nay, ta có đi qua nhiều chỗ trận đại khác, cổ vũ sĩ khí của quân ta, đồng thời quan sát hướng đi của quân địch. Sau giữa trưa, quan binh càng ngày càng dễ chạy tán loạn, cho đến lúc chạng vạng, có rất nhiều quan binh không còn đến gần trận địa, chính là bị dọa cho trốn về phía dưới núi.”
“Chúng ta chỉ là cái mạng hèn tiện, chết cũng không sao cả, Tổng trấn sẽ có trợ cấp, cô nhi quả phụ cũng không bị khi dễ,” Hoàng Yêu chỉ vào dưới núi, “Những hương dũng này đều xuất thân từ con nhà đàng hoàng, bọn họ không dám chết, một khi họ chết, ruộng đất nhà cửa trong nhà, nói không chừng sẽ bị thân tộc chiếm lấy. Ngươi là con nhà đàng hoàng, ngươi tình nguyện liều mạng sao?”
“Hắc hắc, ta nhất định không tình nguyện.” Đồ Mạnh Cổ cười nói.
Đợi băng xong vết thương, Hoàng Yêu lập tức đứng dậy: “Đêm nay, quan binh nhất định sẽ trốn, chỉ xem đám người lão Lý (Lý Chính) có dám đến chiếm lợi hay không thôi!”
Lý Chính còn chưa đợi được thì quan binh đã bất ngờ tập kích đêm.
Hơn một nghìn đằng giáp binh may mắn còn lại, còn có mấy nghìn quan binh “tinh nhuệ”, bất ngờ khởi xướng tập kích đêm vào trận địa các nơi.
Quân Đại Đồng trả giá bằng hơn bốn mươi người chết, cuối cùng đánh gãy được cuộc tấn công của quan binh.
Đồ Mạnh Cổ nghi hoặc nói: “Lẽ nào quan binh không phải muốn trốn, mà là muốn tử chiến đến cùng vói chúng ta? Qua hai ngày nữa, quân ta sẽ hết nước rồi.”
Hoàng Yêu lắc đầu nói: “Quan binh không đánh nổi nữa, trong tay vị Chu Tổng đốc kia, cũng chỉ có một hai nghìn đằng giáp binh dùng được. Nhưng đây không phải là tác chiến trên đất bằng, đạo phòng tuyến thứ hai của quân ta hiểm trở hơn, quan binh sao có thể dễ dàng đánh chiếm như vậy? Điều hắn có thể làm là kéo dài, quân ta mất đi đạo phòng tuyến thứ nhất, cũng mất đi nguồn nước, kéo dài tới ngày chúng ta không còn nước uống. Nhưng sĩ khí của quan binh còn có thể chống đỡ được bao lâu. Đêm nay có tấn công hung hãn hơn nữa thì quan binh nhất định cũng sẽ lui!”
Hoàng Yêu mang thương đi tuần tra các trận địa, lệnh cho binh lính chuẩn bị tốt truy kích xuống núi, sau đó dựa vào tảng đá ngủ.
Dưới núi có tiếng trống báo giờ, hắn cũng không sợ ngủ quên.
Gần canh ba, Hoàng Yêu hạ lệnh toàn quân xuất kích, không cần biết quan binh có lui hay không, đêm nay nhất định phải đi tập kích đạo phòng tuyến thứ nhất.
“Giết!”
Quân Đại Đồng lao ra bốn phía, giết đến đạo phòng tuyền thứ nhất, phát hiện trên trận địa đều là người giả làm bằng cỏ.
"Tít tít tít đô ~~~~ "
Tiếng kèn vang lên từ phía sông nhân tạo, sau đó một tiếng kèn tiếp một tiếng kèn, tất cả đều là tiếu tham Lý Chính, Phí Ánh Củng phái ra thổi lên.
Quan binh rút lui, bị tiếu tham phát hiện.
Tiếng kèn xona vừa gần vừa xa, phá vỡ không gian đêm yên tĩnh, không ngừng truyền về phía đồi núi ở phía xa.
Lập tức ngăn cản nhất định là không kịp, đám người Lý Chính, Phí Ánh Củng, Trương Thiết Ngưu, Lưu Trụ trực tiếp dẫn binh nhanh chóng đi về phía bắc, ý đồ muốn lên thượng du ngăn chặn đường lui của quan binh.
Bọn họ… tất cả đều bắt hụt!
Chu Tiếp Nguyên không đi theo xông về Nam Xương, mà là qua sông ở phía nam Phong Thành.
Sông ở nơi đó là hẹp nhất, trên mặt sông chỉ rộng 30 thước.
Hơn nữa, Chu Tiếp Nguyên để lại một nghìn binh ở đây, để hắn có thể cùng với thủy quân quan binh ở Cán Giang, vừa một nam một bắc coi chừng quân phòng thủ huyện Phong Thành, vừa có thể làm tốt chuẩn bị rồi mới qua sông.
Thủy quân vẫn luôn quấy rối huyện Phong Thành, Giang Lương phụ trách thủ thành, mất ngày này không dám hành động thiếu suy nghĩ, lại càng không dám qua sông đánh một nghìn quan binh kia.
Vị trí của một nghìn quan binh này rất ác, ở giữa nơi giao của hai con sông nhỏ. Bất luận là Giang Lương ở huyện Phong Thành đến công, hay là Lý Chính, Phí Ánh Củng ở trong núi đánh tới, trước tiên phải qua sông mới được. Mà quan binh còn chuẩn bị rất nhiều thuyền nhỏ, thấy tình thế không ổn là có thể ngồi thuyền rời đi.
Trước khi Chu Tiếp Nguyên vây công núi thì đã sớm chuẩn bị xong đường lui.
Hơn hai vạn quan binh dọc theo sông, khi bình minh đi đến cửa nam Phong Thành.
Hoàng Yêu dẫn theo hơn ba nghìn bì binh, một đường từ tây nam đuổi theo. Thật ra rất nhiều tướng sĩ đã quá mệt mỏi đi đường đều ngủ gà ngủ gật, họ vẫn cố nâng cao tinh thần, lôi kéo đai lưng nhau mới có thể hành quân.
Mà đám người Lý Chính, Phí Ánh Củng cũng đi chặn đường lui, đợi đến lúc bọn họ có ý thức được có điều không thích hợp thì vội vàng quay trở về đường sông.
“Chủ lực quan binh quay lại giết?”
Tri huyện Phong Thành Lưu Thuận Nghĩa, hoang mang rối loạn đi lên thành lâu.
Giang Lương chỉ vào quan binh phía nam nói: “Quan binh muốn qua sông. Lưu Tri huyện, Phong Thành giao cho ngươi phòng thủ, ta dẫn binh đi tấn công nửa đường!”
Lưu Thuận Nghĩa hoảng sợ nói: “Không được, trách nhiệm của chúng ta là giữ vững Phong Thành. Phương bắc có thủy quân quan binh, còn có rất nhiều thang đã được chế tạo xong. Nếu như tướng quân dẫn binh đi phía nam, thủy quân quan binh nhân cơ hội tấn công thành thì phải làm sao?”
“Ta chỉ dẫn theo một nghìn chính binh đi, để lại cho ngươi một nghìn nông binh, còn có mấy trăm dũng sĩ mới chiêu mộ,” Giang Lương nói, “Thủy quân quan binh lên bờ, tính toán đủ thì cũng chỉ hai ba nghìn người, còn có thể tấn công thành trì sao?”
“Nhưng mà…” Lưu Thuận Nghĩa muốn nói gì lại thôi.
Giang Lương cũng lười nhiều lời với hắn, trực tiếp hạ lệnh mở cửa thành, dẫn theo một nghìn chính binh đi ra khỏi thành.
“Giết!”
Đã có mấy trăm quan binh thành công qua sông, đột nhiên Giang Lương đánh tới, khiến cho quan binh đều chạy tứ tán.
Chu Tiếp Nguyên không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, nói với tướng lĩnh dưới trướng: “Phản tặc ra khỏi thành, không cần phải đợi lên thuyền nữa, cởi giáp trụ đi qua đó, thuận thế cướp lấy huyện Phong Thành!”
Hơn hai vạn người qua sông, tất cả đều là binh lính Giang Tây biết bơi, hơn nữa trên mặt sông chỉ rộng có 30 thước, một nghìn chính binh của Giang Lương sao có thể đề phòng được?
Sau khi giết tan tác hơn hai nghìn quan binh, rất nhanh lại có mấy nghìn người bơi tới, ngược lại bao vây lấy một nghìn binh lính thủ thành của Giang Lương.