Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1629
Tặng quà và quà đáp lễ (1)

❊ ❊ ❊

Mã Tát Lâm tuy mang tiếng xấu, nhưng có vẻ thật sự khoan dung nhân từ, không giống như đang giả vờ. Lời nói và cử chỉ của hắn luôn khiêm tốn, cư xử rất hòa nhã, ngay cả khi đối mặt với người dân, hắn cũng không kiêu căng, lại càng không nổi nóng. Nếu ngươi đắc tội hắn, nhưng không thể uy hiếp đến địa vị của hắn thì hắn vẫn có thể mỉm cười cho qua.

Người ngoài đánh giá về hắn là: "Hắn dễ dàng tha thứ cho lỗi lầm của kẻ thù, nhưng cũng dễ quên đi lợi ích của người của mình."

Tên này cực kỳ keo kiệt đối với cấp dưới và quan viên, vắt chày ra nước.

Ngấm ngầm tham ô hết mức, sau khi chết đã để lại hai trăm triệu Bảng Anh, tương đương với tổng thu nhập từ thuế trong vòng hai năm của toàn nước Pháp, tương đương với thu nhập trong vòng sáu năm rưỡi của Hoàng gia Pháp... Đều bị Lộ Dịch mười bốn sung vào công quỹ.

Hắn chính là Hòa Thân phiên bản Pháp!

"Đoàng đoàng đoàng!"

Tiếng súng chào vang lên, đội lính ngự lâm cũng bắn súng lên trời.

Ngay sau đó ban nhạc bắt đầu biểu diễn, những chiếc xe ngựa trên bãi đất trống bên bờ sông còn xa hoa hơn xe ngựa của Hoàng gia Bồ Đào Nha.

Thị vệ trải tấm thảm từ bến tàu kéo dài đến chỗ xe ngựa. Khách quý Trung Quốc có thể giẫm lên tấm thảm để bước lên xe ngựa mà không cần giẫm lên đất bẩn.

Sự xa xỉ của Hoàng gia Bồ Đào Nha quả thật chẳng là gì so với Hoàng gia Pháp.

Nếu Hoàng gia Pháp tiếp đón sứ thần Trung Quốc vào hai mươi năm sau, rất có thể sẽ trực tiếp sử dụng kiệu của Trung Quốc.

Lúc ấy, Hoàng gia của các nước Châu u đang tranh nhau trang trí xe ngựa thật xa hoa.

Mà Lộ Dịch mười bốn tự có lối đi riêng, hắn tạo ra một chiếc kiệu với những vật trang sức được cham trổ bằng vàng và bạc, xung quanh bao bọc bằng tơ lụa, nháy mắt sánh ngang với hàng loạt xe ngựa. Thậm chí, cả người khiêng kiệu cũng mặc trang phục Trung Quốc, mỗi lần xuất cung đều rất nỏi bật.

"Tra Lý, ngươi từng sang Trung Quốc, ngươi đi theo khách quý đi." Mã Tát Lâm phân phó.

"Vâng! Thưa Thủ Tướng đại nhân!"

Đạt Đạt Ni Ngang vui vẻ nhận lệnh, dẫn vệ binh tiến lên hộ tống cùng với thị vệ Trung Quốc, nhất thời dẫn đến sự oán giận của các thị vệ Pháp khác.

Mã Tát Lâm là kẻ phản bội mà mọi người đều muốn đánh, mà Đạt Đạt Ni Ngang còn là tay sai của Mã Tát Lâm.

Khi Mã Tát Lâm bị hạ bệ lần thứ hai, Đạt Đạt Ni Ngang cũng mất chức theo. Hắn chẳng những không rời đi, mà còn trở thành thuộc hạ của Mã Tát Lâm.

Hiện tại Mã Tát Lâm lại quay về làm Thủ Tướng, hắn bất chấp mọi ý kiến, bổ nhiệm Đạt Đạt Ni Ngang làm Đội trưởng đội cận vệ Hoàng gia.

Đương nhiên, tình cảm là tình cảm, vẫn phải trả tiền để mua chức quan.

Mã Tát Lâm vô cùng hào phóng, hắn sẵn sàng giảm giá cho Đạt Đạt Ni Ngang. Sau này, Đạt Đạt Ni Ngang bán chức vị Đội trưởng đội cận vệ với giá khoảng tám mươi ngàn Bảng Anh, bởi vì được giảm giá nên cũng lời không ít, vì thế hắn liền gom tiền lại mua chức vụ Đại đội trưởng bộ đội cận vệ.

"Lộc cộc lộc cộc!"

Hơn mười chiếc xe ngựa chậm rãi đi về phía trước, lính cận vệ đi trước mở đường, thị vệ Trung Quốc và binh lính của Đạt Đạt Ni Ngang bảo vệ hai bên.

Người dân Paris đứng ở bên đường muốn xem náo nhiệt, nhưng không thể nhìn tới quý tộc Trung Quốc ngồi trong xe ngựa. Bọn họ chỉ có thể dán mắt vào các thị vệ Trung Quốc, chiếc mũ sắt kỳ lạ trên đầu cận vệ liền trở thành tiêu điểm.

Mã Tát Lâm và Trương Thụy Phượng ngồi chung một chiếc xe ngựa, bên cạnh là người phiên dịch: "Ngài sứ giả tôn kính, Vương Thái Hậu và Quốc vương bệ hạ sẽ tiếp đãi các vị ở Lô Phù Cung. Ở đây sẽ tổ chức một bữa tiệc thật long trọng, hơn trăm vị quý tộc đã chờ đợi từ lâu. Nếu thích săn bắn thì các vị có thể đến cung Phàm Nhĩ Tái ở ngoại ô, nơi đó là cung điện săn bắn của tiên đế."

Cung Phàm Nhĩ Tái lúc này vẫn chưa được xây dựng chính thức, chỉ có một căn nhà gỗ nằm trong rừng chuyên dùng cho Hoàng gia Pháp nghỉ ngơi sau khi đi săn.

"Tất cả đều nhờ ngài." Trương Thụy Phượng mỉm cười nói.

Lô Phù Cung chỉ cách sông Tắc Nạp vài trăm mét mà thôi, vừa xuống thuyền nháy mắt đã đến nơi.

Vương Thái Hậu An Ny đứng ở phía trước, dắt tay Lộ Dịch mười bốn mười lăm tuổi. Hàng trăm vị quý tộc tập trung lại một chỗ, tháp tùng Hoàng gia chờ đợi sứ đoàn Trung Quốc.

Hai lần nổi dậy thất bại của Công tước Khổng Đại dẫn đến việc phái thực lực địa phương ở Pháp hoàn toàn đánh mất quyền lực. Lãnh chúa các tỉnh đều đã chuyển đến Paris định cư, xây dựng rất nhiều biệt thự ở ngoại ô, thuế khóa của lãnh địa chuyên dùng cho bọn họ tiêu xài ở thủ đô. Điều này tương tự như Mạc phủ ở Nhật Bản, cũng là cho phép các lãnh chúa định cư ở thủ đô, phòng ngừa phản loạn đồng thời còn có thể tăng mạnh tập quyền.

Hai bên giới thiệu những nhân vật chủ chốt cho nhau, ánh mắt của Lộ Dịch mười bốn cứ đảo quanh người các sứ thần Trung Quốc.

Vị Quốc vương trẻ tuổi này, cảm thấy mình đã bị lừa. Kiểu dáng trang phục mà người Trung Quốc mặc khác với trang phụ do thợ may Pháp làm ra, hắn quyết định sai thợ may làm thêm mấy bộ nữa.

Bữa tiệc tối long trọng dự kiến sẽ tổ chức vào ngày hôm sau, các vị khách Trung Quốc đi đường mệt nhọc, phải nghỉ ngơi một ngày ở Lô Phù Cung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »