Về phần Thổ Luân Thái, hắn đã chống lại Thuận Trị trong lịch sử, cùng với tướng lĩnh người Hồi của triều đại nhà Minh chiếm đóng Tô Châu. Sau khi quân Thanh đánh tới, thành Tô Châu bị phá hủy, hàng nghìn người dưới tay Thổ Luân Thái đã bị tàn sát.
Ba Bái Hãn chẳng những không có sự liều lĩnh của con mình, mà ông thậm chí còn vô cùng hèn nhát. Mãn Thanh phái sứ giả đến Hãn quốc Toa Xa hỏi tội, Đại Hãn Toa Xa nhân cơ hội này đã phế bỏ quyền lực của ông, Ba Bái Hãn lại ngoan ngoãn làm theo lệnh, đem Thổ Lỗ Phiên tặng cho con trai của Đại Hãn.
Ba Bái Hãn lúc này nói với con trai mình: “ Quân Hán đánh tới, chúng ta không thể chống lại được, nếu không ngay cả đường lui cũng không còn. Con trước hết hãy đi trấn an các quý tộc, ta sẽ phái người đi Ha Mi xin đầu hàng. Chỉ cần chúng ta chịu phục tùng một chút, chắc chắn có thể giữ lại mạng sống, nói không chừng còn có thể giữ được tài sản.”
Nếu như Ba Bái Hãn thực sự làm như vậy, quân Đại Đồng quả thật sẽ không giết ông, dù sao thì ông cũng là thân vương của Hãn quốc Toa Xa, việc có thể chiêu mộ được ông có ý nghĩa rất lớn.
Cùng lắm là lấy đi đất đai của ông ta, còn tài sản trôi nổi cũng sẽ không lấy đi, từ nay về sau ông ta vẫn có thể làm phú ông.
Thổ Luân Thái cảm thấy cha hắn thật sự quá vô dụng, các quý tộc ở khắp nơi đều đem quân tới, bọn họ có hàng vận quân trong tay ( trong đó có rất nhiều là nông nô) thì sao phải sợ hãi? Chỉ cần đánh bại quân Hán, cha con hắn liền có thể có được uy danh thật lớn, nếu như giữa hai bị Đại Hãn ở phía Tây xảy ra mâu thuẫn nội bộ, nói không chừng bọn hắn liền có thể nhân cơ hội đó mà đoạt lấy vương vị.
Thổ Luân Thái giả vờ đồng ý, sau khi trở về liền cùng với những người thân tín của hắn bí mật lập mưu, đồng thời kết giao với một số quý tộc địa phương.
Đến đêm, Thổ Luân Hãn đột nhiên đem quân bao vây dinh thự của cha hắn, giam lỏng Ba Bái Hãn ở trong phòng, chờ sau khi cuộc chiến kết thúc sẽ đưa ông đi Ả Rập Xê - út hành hương.
Hai ngày sau khi Thổ Luân Thái hạ lệnh xuất binh, hơn nữa còn là thánh chiến, chủ động diệt quân Đại Đồng.
Đội tiên phong của quân Đại Đồng chủ động lui về, cùng lúc đó báo người trở về báo tin, Giang Lương lập tức dẫn quân lên đường.
Lúc này, tám nghìn kỵ binh các tộc đã đến Ha Mi để nhập quân.
Về phía quân Đại Đồng có sáu vạn kỵ binh và bộ binh, cùng với hơn bốn vạn dân phu ( càng nhiều dân phu hơn, kéo dài theo con đường lương thực, từ Cam Túc kéo dài tới Ha Mi).
Mà phía Thổ Luân Thái có hơn bảy vạn kỵ binh cùng với bộ binh. Không có nhiều dân phu, nông nô cũng bị bắt ép nhập quân, đều phải cầm vũ khí lên mà chiến đấu. Lực lượng nòng cốt thực sự chỉ có hơn một vạn quân thường trực cùng với quân lính của quý tộc.
Thế như Thổ Luân Thái lại tràn đầy tự tin, cũng không biết sự tự tin ấy từ đâu mà có, giống như hắn trong lịch sử ở triều đại của Thuận trị đã chạy tới Cam Túc tạo phản, thật khiến người khác khó mà hiểu được.
Hai đội quân gặp nhau ở Thổ Lỗ Phiên và Ha Mi, đây là con đường chính được các thương nhân đi lại, hai bên đường là hoang mạc Gobi.
Khi còn cách nhau hai ba dặm, hai bên đầu dừng hành quân, bắt đầu triển khai đội hình.
Về phía quân Đại Đồng, phía trước là lính đánh xa, theo sau là ngự lâm quân, lính cầm thương theo truyền thống đã bị loại bỏ.
Trong số ngự lâm quân, có một số lính ném lựu đạn.
Lính ném lựu đạn thường không mặc áo giáp, khi cần công kích sẽ chú trọng áo giáp dùng chùy tác chiến. Dù sao, một người cao lớn cường tráng , mà ném lựu đạn thì thật quá lãng phí, khi cần cũng sẽ phải xông pha trận địa cùng chiến đấu.
Pháo binh cùng kỵ binh yểm trợ bên trong trận địa.
Hai cánh quân và trung quân đều là Kiêu kỵ binh và Nghị kỵ binh, cũng có một bộ phận Long kỵ binh ở hai bên. Về phần tám nghìn Kỵ binh Thanh Hải do hai vị thủ lĩnh bộ lạc chỉ huy cũng tản về hai cánh quân triển khai đội hình.
Ngoại trừ tám nghìn kỵ binh Thanh Hải thì toàn bộ quân Đại Đồng, mỗi người đều có áo giáp.
Ngay cả ngự lâm quân cũng mặc áo giáp bông.
Mà trong quân đội của Thổ Luân Thái, chỉ có hơn một vạn binh lính mặc áo giáp, còn lại phần lớn đều là áo giáp da. Có ít nhất năm vạn là nông nô bị bắt tới làm lính tạm thời, khá giống với lệnh trưng binh đánh trận của Nga Hoàng.
Hai đội quân dần dần tiến đến gần nhau, lập tức cho dừng cả đội.
Hai cánh kỵ binh ở hai cánh đã chạy vào sa mạc Gobi.
Những kỵ binh cuồng tín từ Ba Lý Khôn, những người bị nhất đi lãnh thổ đến Ha Mi tìm nơi ở được bố trí đến sống ở một vùng nông thôn. Trong những năm gần đây, bọn họ đã bổ sung nhân lực, hiện tại số lượng có lẽ đã phục hồi đến 1500 kỵ binh. Số kỵ binh còn về cơ bản đều là quý tộc nông thôn cùng với tùy tùng, có rất ít kỵ binh chân chính.
Về phía quân Đại Đồng, Kiêu kỵ binh cùng Nghị kỵ binh cũng chưa di chuyển, Long kỵ binh tiến lên cùng quân địch chơi diều.
“ Bang bang bang bang.”
Thỉnh thoảng truyền đến tiếng súng nổ nghĩa là hai bên đã muốn giao chiến.
1500 kỵ binh cuồng tín xông lên phía trước, đối mặt với đạn dược. Sau khi nổ súng, nhóm Long kỵ bị lập lúc trốn chạy. Một nhóm Long kỵ binh khác thì từ bên sườn bắn ra, bắn theo sau.