Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 231
Tặc oa hồ thử đào nguyên dã (1)

❊ ❊ ❊

Phí Như Lan thở dài nói: “Vốn dĩ, ta có một biểu muội không tệ, năm trước nương đã muốn phái người đi cầu hôn. Nhưng Như Hạc lại rời nhà đi, chuyện vẫn luôn trì hoãn, các chàng làm đại sự nhưng cũng phải có gia nghiệp.”

Triệu Hãn không nói gì, chỉ đứng nhìn Phí Như Lan.

“Chàng nhìn chằm chằm ta làm gì?” Phí Như Lan có chút quấn bách.

Triệu Hãn nói: “Trận này bề bộn nhiều việc, bận xong trận này lại đến ngày mùa, đợi sau khi thu gặt được lương thực vụ hè thu thì có thể thanh nhàn một chút. Đến lúc đó chúng ta sẽ bái đường thành thân.”

Phí Như Lan xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào Triệu Hãn, dường như quan hệ của hai người rất trong sáng lại dường như có chút không minh bạch. Vì thế, Phí Như Lan nhắc đến hôn sự của đệ đệ cũng là muốn nói bóng nói gió, thế mà lại bị Triệu Hãn trực tiếp vạch trần, định ra thời gian bái đường.

Thiếu nữ dưới ánh đèn, hai gò má nhỏ nhắn, xinh đẹp thẹn thùng.

Triệu Hãn đang thời thiếu niên nhiệt huyết, cả người đều nóng, bây giờ lại càng nóng hơn.

Sau khi tắm rửa trở về thì trực tiếp đi vào trong phòng Phí Như Lan khiến cho Phí đại tiểu thư sợ đến mức suýt chút nữa kêu ra tiếng.

“Sao chàng lại vào đây? Còn chưa bái đường đó.” Phí Như Lan sợ tới mức không dám nhúc nhích.

Trong bóng đêm, Triệu Hãn trèo lên giường: “Ta chỉ ôm một lát, thật sự rất nhớ nàng.”

“Chàng lừa ta, chàng không nhớ ta đâu.” Cả người Phí Như Lan run lên, vừa sợ hãi lại vừa vô cùng chờ mong.

Dựa theo tuổi kết hôn thời cổ đại, tuổi của Phí Như Lan đến con cũng có thể có rồi, bình thường nàng cũng có các loại suy nghĩ.

“Đừng sờ ta!”

“Ta không sờ, ta chỉ ôm một lát. Có phải là nàng có chút nóng không? Ta giúp nàng cởi quần áo.”

“Ta không nóng… Ai da, ta tự mình cởi, chân tay chàng vụng về.”

“…”

"Oành đùng đùng!"

Hôm nay đã là đầu hạ, rốt cuộc cũng có một trận mưa thống khoái.

Phí Như Lan ghé vào ngực Triệu Hãn, si ngốc nhìn mưa to ngoài cửa sổ. Cuối cùng nàng biết cái gì gọi là như keo như sơn, luôn muốn ngồi cùng một chỗ với người bên gối, Tích Nguyệt muốn đều đã gọi hai lần mà vẫn không tình nguyện rời giường ăn cơm.

“Phu quân, nghĩ cái gì đấy?” Phí Như Lan xê dịch, đầu tựa vào cánh tay Triệu Hãn.

Triệu Hãn thở dài nói: “Trận mưa này, đúng là mẹ nó… Một lời khó nói hết.”

Phí Như Lan tò mò hỏi: “Không phải vẫn luôn hạn mùa xuân sao? Lẽ nào trời mưa còn không tốt sao?”

Triệu Hãn giải thích nói: “Năm trước gặp một hồi binh tai, rất nhiều lúa mì vụ đông đã gieo xuống, bây giờ đang lúc nở hoa thụ phấn, gặp phải trời mưa nhất định sẽ giảm sản lượng. Mà đúng lúc gieo lúa mì, qua vài ngày nữa thu hoạch được rồi, lần mưa to gió lớn này rất dễ khiến cho lúa mạch đổ rạp. Hy vọng đừng liên tục mưa mấy ngày liền, nếu không lương thực vụ hè thu năm nay ít nhất sẽ mấu mùa ba bốn phần.”

“Phản tặc như chàng làm cũng thật mệt, hạn cũng lo lắng, mưa cũng lo lắng.” Phí Như Lan thở dài.

Triệu Hãn bất đắc dĩ nói: “Trước kia là một người ăn no, cả nhà không đói bụng. Bây giờ, thủ hạ vài vạn người, ta phải suy nghĩ cho bọn họ.”

Phía nam cũng cần phải trồng lúc mạch, đặc biệt là địa bàn của Triệu Hãn, có rất nhiều ruộng cạn, lúa mạnh thuộc loại lương thực chủ yếu của vụ mùa hè thu.

Nhìn thấy Triệu Hãn nằm bất an ở trên giường, Phí Như Lan ngồi hẳn lên nói: “Mau rời giường ăn cơm đi.”

“Hôn một cái rồi đứng dậy.” Đột nhiên Triệu Hãn cợt nhả.

“Không hôn.” Phí Như Lan lại nằm xuống, xoay người đưa lưng về phía Triệu Hãn, ánh mắt đều cười thành vầng trăng.

Triệu Hãn lao qua gặm cắn nửa ngày, cuối cùng vặn vẹo rời giường, nắm tay nhau đi đi ra ngoài ăn cơm.

Trời mưa liên tục ba ngày, mực nước trong sông hạ xuống nay toàn bộ đã trở lại, hơn nữa còn dâng lên mạn bờ.

Mấy ngày kế tiếp đều là thời tiết mưa dầm.

Mưa cũng không lớn, nhưng lúc nào cũng rơi vài giọt, khiến Triệu Hãn phát sầu.

Gọi mấy người cao tầng gọi tới, thảo luận một phen, Triệu Hãn ban bố mệnh lệnh: “Thôn dân về quê gieo lúa mạch, năm nay nhất định sẽ mất mùa diện rộng. Lý tiên sinh, Phí Thuần, cửa hàng lương thực phải chuẩn bị sẵn sàng, cho thôn dân khó khăn mượn lương có thể tạm thời không cần trả lại. Từ tháng sáu đến lúc thu hoạch lương thực, trong mấy tháng này, mượn lương có sẽ được miễn toàn bộ lãi! Chỗ địa chủ, lãi dự trữ lương vẫn trả, chúng ta chịu lỗ một chút.”

“Đã hiểu!” Lý Bang Hoa và Phí Thuần lập tức đáp lại.

Triệu Hãn còn nói thêm: “Đội tuyên giáo của Mậu Sinh, nông hội của Đại Thiện (Tả Hiếu Lương), sau khi thời tiết ổn định bắt đầu tổ chức tuyên truyền. Trước tiên cho người gặt gấp lúa mạch đổ, có thể đoạt lại được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu!”

Lúa mạch ở thời cổ đại không có giống tốt để chống chịu, sau khi mưa to gió lớn thì khả năng bị đổ gãy làm cho mất mùa rất lớn.

Tả Hiếu Lương nói: “Tống trấn yên tâm, nông hội đã sớm hàng động rồi. Mấy ngày này, đã động viên bách tính thôn trấn, giúp đỡ nhau đỡ lúa mạch dậy. Mọi người đóng gậy trúc xuống, dùng nan tre làm một hàng rào đơn giản, phát hiện cây đổ thì lập tức dựng dậy trói chặt.”

“Làm rất tốt, ghi một công cho nông hội các người!” Triệu Hãn vô cùng vui vẻ.

u Dương Chưng nhấc tay nói: “Sau khi cày bừa vụ xuân, ta tổ chức thôn dân đào bốn ao trữ nước. Đường bên kia không dễ đi, đặc biệt là đường núi, ta muốn tổ chức cho thôn dân tu sửa đường.”

Triệu Hãn nói: “Đợi ngày mùa qua đi, sẽ để cho nông hội giúp các ngươi làm việc.”

Thảo luận xong cơ bản chuyện nông nghiệp và xây dựng, đột nhiên Tiêu Hoán nói: “Theo như thám tử phủ thành báo lại, mấy ngày hôm trước Tri phủ Cát An, Tri huyện Lư Lăng mới đã lần lượt đến nhận chức.”

“Tri phủ Cát An là ai?” Triệu Hãn hỏi.

Tiêu Hoán trả lời: “Dương Triệu Thăng, năm Thiên Khải thứ hai đỗ tam bảng tiến sĩ, cụ thể người này như thế nào thì tạm chưa biết.”

Triệu Hãn hỏi Lý Bang Hoa: “Lý tiên sinh có biết người này không?”

Lý Bang Hoa lắc đầu: “Chưa từng nghe nói qua.”

Nếu chưa từng nghe nói qua vậy thì nhất định là nhân vật nhỏ, tất cả mọi người đều không để trong lòng.

Tiêu Hoán còn nói: ‘Tri phủ tân nhiệm tên Vương Điều Đỉnh, hình như là đỗ tiến sĩ vào năm Sùng Trinh thứ tư, cách làm người cụ thể như thế nào cũng không rõ ràng lắm.”

Tuần phủ tân nhậm là một người không có lý tưởng.

Tri huyện tân nhậm lại là một quan thật sự tốt.

Lúc trước, Vương Điều Đình đảm nhiệm Tri huyện huyện Hiến, không những không tham ô mà còn có thể quyên tiền xây dựng tường thành. Chẳng những quyên bổng lộc mà còn lấy cả tiền bạc trong nhà mình ra để quyên góp.

Lúc ấy, dân chúng huyện Hiến lầm than, khắp nơi đều là thổ phỉ, đạo tặc, Vương Điều Đỉnh chỉ dùng thời gian ba năm đã khiến cho đạo tặc tuyệt tích, bách tính có thể làm ăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »