Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1631
Bí kíp tạo phản (1)

❊ ❊ ❊

Phan Úy tâng bốc: "Quốc vương Bệ hạ thật là tinh mắt, loại sứ này chính là trời quang sau cơn mưa. Trung Quốc thời cổ đại có một vị Hoàng đế nghệ thuật gia, nhìn thấy bầu trời quang đãng sau cơn mưa thì nảy ra linh cảm, làm một bài thơ để thợ thủ công tượng tận lực nghiên cứu sản xuất, cuối cùng thì loại sứ Nhữ này đã xuất hiện."

Vương Thái Hậu An Ny nhìn không chớp mắt, trong lòng thầm cân nhắc nên đáp lễ thế nào.

Đồ vật có một không hai như thế, sợ là mấy chục ngàn Bảng Anh cũng không mua nổi, đơn vị giá cả nên tính bằng trăm ngàn. Trăm ngàn? Hai trăm ngàn? Ba trăm ngàn?

Ba trăm ngàn Bảng Anh chính là ba mươi ngàn lượng bạc!

Nhưng cũng đáng, cho dù nhiều tiền hơn nữa cũng đáng, cùng lắm thì lại lập ra vài chức quan, sau đó lệnh cho Thủ Tướng Mã Tát Lâm đi bán.

Lộ Dịch mười bốn trong lịch sử là một cao thủ bán chức vị, chủ động lập ra vô số chức quan linh tinh. Chỉ với một trăm bốn mươi ngàn Bảng Anh là có thể mua được chức quản lý thủ đô, phụ trách quản lý công nhân khuân vác gỗ ở cảng Paris và quảng trường; với chín ngàn Bảng Anh có thể mua chức quan quản lý Lỗ Ngang, phụ trách quản lý công nhân khuân vác gỗ ở Lỗ Ngang; với bốn trăm Bảng Anh có thể mua chức giám sát lưỡi heo ở Lỗ Ngang, chính là dùng cây gậy nhỏ cạy miệng heo để kiểm tra đầu lưỡi heo xem có bị bệnh hay không.

Bây giờ vẫn là Thủ Tướng giúp đỡ bán chức quan, âm thầm chia lợi nhuận với Vương Thái Hậu.

Đợi đến lúc Lộ Dịch mười bốn lên nắm quyền, sẽ thành lập cơ quan chuyên bán chức vị. Nếu việc mua bán chức quan là hợp pháp, vậy thì chính phủ sẽ có lý do để đánh thuế, thuế suất dao động từ mười phần trăm đến hai mươi lăm phần trăm.

Đầu tư vào các quan chức cũng giống như đầu tư vào bất động sản, có thể kế thừa cũng có thể chuyển nhượng. Một số chức quan phổ biến chẳng những có thể kiếm tiền, mà thậm chí còn có thể tăng chênh lệch tỷ giá, khi chuyển nhượng chức quan thì nộp thuế cho chính phủ là được.

Mua bán chức quan cũng phải đóng thuế, Hán Linh Đế nhìn thấy cũng phải gọi là chuyên gia!

Sau bữa tối, Vương Thái Hậu An Ny cho gọi Thủ Tướng, hỏi: "Hoàng đế Trung Quốc tặng một tác phẩm nghệ thuật giá trị phi phàm, chúng ta nên tặng lại quà gì?"

Mã Tát Lâm trả lời: "Không thể trực tiếp tặng vàng, làm vậy thì có vẻ quá tầm thường. Phải triệu tập các nghệ nhân, chế tạo ra một tác phẩm nghệ thuật có một không hai, món quà như vậy mới có thể thể hiện phong thái của nước Pháp. Hay là... hay là chọn ra hai con ngựa quý mạnh nhất, tốt nhất, rồi tạo ra một chiếc xe ngựa tráng lệ nhất. Vật trang trí cho xe ngựa nhất định phải mang phong cách Trung Quốc, hơn nữa phải dùng vàng để trang trí, còn phải được đính những viên đá quý hiếm nhất, đẹp nhất."

"Đây là một ý kiến hay, vậy thì giao việc này cho ngươi giải quyết." Vương Thái Hậu An Ny nói, bà ta vô cùng tin tưởng Thủ Tướng.

Dân chúng cảm thấy Mã Tát Lâm là gian tướng, nhưng ở trong mắt Vương Thái Hậu, Mã Tát Lâm lại là một đại thần cực kỳ trung thành. Vừa có thể giúp bà ta kiếm tiền, còn có thể giúp bà ta tiêu diệt kẻ thù chính trị, giải quyết đám quý tộc địa phương chống đối Hoàng gia.

Về chuyện sinh tử của dân chúng, chuyện này thì có liên quan gì đến Vương Thái Hậu nước Pháp là bà ta chứ?

Gia đình Hoàng gia Anh lưu vong không đến Paris.

Nguyên nhân chính là mối quan hệ gữa cô em chồng và chị dâu rất căng thẳng, phế Hậu nước Anh và Hoàng Thái Hậu nước Pháp gặp nhau thì cứ như kẻ thù không đội trời chung.

Thật ra thì cũng coi như là kẻ thù!

Lộ Dịch mười bốn quá cố và vợ An Ny đã ra riêng từ lâu, nhưng lại cực kỳ sợ hãi mẹ mình. Mẹ của hắn âm mưu phế bỏ Lộ Dịch mười ba, sau khi thất bại đã trốn sang Tây Ban Nha cầu xin giúp đỡ. Công tước Áo Nhĩ Lương, em trai của Lộ Dịch mười ba cũng bị Hoàng Thái Hậu lưu đày vào năm ngoái, vì đã tham gia vào cuộc nổi loạn của Thân vương Khổng Đại.

Mẹ bỏ trốn, em trai thì bị lưu đày, Hoàng Thái Hậu nước Anh sao có thể nguyện ý đến Paris?

Cả gia đình ở lại Lỗ Ngang, cũng không bị lộ thân phận, bọn họ thuê một tầng trệt để ở tại quảng trường.

Sau khi nhận được tiền công cố vấn từ sứ đoàn Trung Quốc, Hoàng tử Tra Nhĩ Tư tạm thời không vội đi làm. Hắn đeo một thanh kiếm lưỡi rộng bên hông, hai tay đút vào túi quần, vừa đi vừa nhảy qua các con phố.

Nhất định phải vừa đi vừa nhảy, bởi vì chỉ cần bất cẩn một xíu là sẽ giẫm phải chất thải ngay.

"Rầm!"

Vừa bước vào quán rượu, Tra Nhĩ Tư bỏ ra vài đồng Bảng Anh, hô to: "Mang rượu ra đây!"

Số tiền thù lao mà người Trung Quốc trả cũng đủ cho vị Hoàng tử này uống một trận.

Mấy người ngồi ở bàn bên cạnh, đang lớn tiếng âm mưu gì đó.

Tra Nhĩ Tư vừa uống rượu, vừa lắng tai nghe, càng nghe càng cảm thấy thú vị.

Bố Lỗ Tắc Nhĩ, người khơi mào cuộc bạo loạn ở Đầu Thạch Đảng, kẻ này là thủ lĩnh của phong trào kháng chiến, bởi vì cuộc khởi nghĩa gây náo động lớn, vậy mà sau khi bị bắt hắn lại không bị xử tử.

Giữa đường bị lưu đày, Bố Lỗ Tắc Nhĩ đã chuồn mất, đến hôm nay hắn mới chạy về ẩn trú ở Lỗ Ngang.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »