Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1023
Đấu đơn trước trận (2)

❊ ❊ ❊

Năm nay, tùy theo quân Đại Đồng Quảng Tây mở rộng, Chu Mân Như đã lên chức kỵ binh trung đoàn trưởng, khi hắn đầu hàng thì không chỉ giải tán bộ đội hơn ba nghìn người, còn dâng ra hơn tám trăm con ngựa chiến Tây Nam.

Triệu Hãn cực kỳ xem trọng việc này, tuy đã lấy tám phần điền sản* của Chu gia, nhưng cho tờ giấy phép khai thác quặng núi sắt, còn chấp thuận gia tộc của Chu Mân Như kinh doanh cửa hàng muối ở huyện Lâm Quế.

(*) Tài sản là đồng ruộng, cũng như địa sản là tài sản đất đai.

Trấn An Định.

Trấn này nằm ở bờ bắc Nê Giang ( sông Hồng Thủy ), tức là cách huyện tự trị tộc Dao Đô An ngày nay về phía nam hai mươi dặm.

Thủ lĩnh tộc Dao chiếm cứ phạm vi mấy trăm dặm, lấy trấn An Định làm trung tâm thống trị, xây dựng một vòng tường thành bằng gỗ ở ngoài trấn.

Chu Mân Như làm quân tiên phong của Bắc lộ quân Quảng Tây, dẫn dắt kỵ binh chạy dọc theo sông đến. Chu Mân Như không hạ trại, một mình một ngựa chạy đến ngoài trấn, lớn tiếng hét to: "Mau mau đầu hàng, nếu không thì san bằng nơi đây!"

Tuyên giáo quan nô lệ cũng giục ngựa theo kịp, mang theo một đám tuyên giáo quan, dùng tiếng Hán và tiếng Dao bản địa hét to: “Bách tính trong trấn nghe đây, Đại Đồng hoàng đế bệ hạ cưới tộc Dao Bàn nương nương làm phi. Tộc Hán, tộc Dao vừa là huynh đệ, vừa là thông gia với nhau. Trong trấn An Định, có người Hán, cũng có dân Dao, chỉ cần buông xuống binh khí đầu hàng sẽ bỏ qua hết xích mích trước đó. Đi thông báo cho Dao lão Liêu An Đức, nói là đại lão tộc Dao Liêu Minh Nguyệt đã hàng, còn hắn chỉ là thủ lĩnh tộc Dao nho nhỏ chẳng lẽ còn có thể ngăn cản quân tiên phong quân Đại Đồng sao?”

Không bao lâu Dao lão Liêu An Đức tự mình ra mặt: "Nếu ta đầu hàng, không cầu làm thổ ty, nhưng không cho phép chia đi điền sản của ta, cũng không được cướp thổ binh và nô lệ của ta!”

Tộc Dao chẳng những có nhiều ngôn ngữ, chế độ cũng nhiều.

Bàn Thất Muội xuất thân từ Bát Bài Dao, thực hành chế độ tuyển cử dân chủ. Dân Dao ở đây thì bị thống trị độc tài, còn giữ chế độ nô lệ.

Chu Mân Như nổi giận: “Ngươi là đồ không biết điều, không nói đến tự ý chiếm lĩnh trấn An Định, còn bắt cóc người Hán làm nô. Kêu ngươi đầu hàng đã là ân điển lớn bằng trời, vậy mà còn muốn giữ thổ binh và nô lệ! Kéo hổ tồn pháo ra, lập tức công thành!"

Tứ Xuyên, quân Đại Đồng ở Quảng Tây chẳng những có bộ đội Sơn địa, còn có kỵ binh trang bị hổ tồn pháo.

Hổ tồn pháo là loại pháo cối nguyên thủy, thân pháo cực kỳ nhẹ, chủ yếu bắn đường cong, cực kỳ thích hợp tác chiến trong vùng núi.

Nhưng tầm bắn rất gần, tầm sát thương chưa tới 500m.

Hổ tồn pháo bị từ từ nâng hướng ngoài trấn lắp đặt, tuyên giáo quan tiếp tục hét to: “Các huynh đệ tộc Hán, tộc Dao, quân Đại Đồng đến bênh vực cho người số khổ! Các ngươi vất vả bán mạng cho Dao lão, không biết sống chết thế nào, để rồi đổi lấy cái gì? Chỉ cần đầu hàng quân Đại Đồng sẽ được nhập hộ khẩu, chia điền ngay, không lao dịch nặng nhọc, không có sưu cao thuế nặng. Năm nay Liễu Châu bội thu lớn, mỗi nhà mỗi hộ đều ăn được no . . . Cũng không cần các ngươi phản chiến, Đại Đồng thiên binh công phá tường gỗ, các ngươi buông xuống binh khí là được. Buông xuống binh khí, quỳ, ngồi xổm đều được hết, quân Đại Đồng bảo chứng không giết hàng binh!"

Ầm ầm ầm!

Hổ tồn pháo bị kéo đến 300m, chĩa hướng tường gỗ bắt đầu liên tục bắn.

Nơi này là khu vực thuộc phủ Tư n, nguyên phủ chỉ có hai tòa thành. Một là phủ Tư n, hai là thị trấn Vũ Duyên (Vũ Minh), phủ chỉ có hai thành thị nhưng quản lý địa bàn cực kỳ rộng, có thể tưởng tượng nó hẻo lánh lạc hậu cỡ nào.

Bọn họ không có đại bác, càng không có súng đạn, vũ khí từ xa chỉ có cung tự chế và cây lao.

Đối diện hổ tồn pháo bắn phá, còn chưa phá hỏng tường gỗ thì quân phòng thủ trong trấn đã không chịu nổi liên tục lùi xa hơn để tránh né.

Nhi tử của Liêu An Đức là Liêu Khuê thấy cứ đánh như vậy thì thua chắc, bất ngờ thừa dịp đại bác tạm ngừng bắn thì cưỡi ngựa lao ra tường gỗ dùng tiếng Hán hét to: “Này tướng địch kia, có giỏi thì đấu một mình với ta!”

Chu Mân Như cười phá lên: “Ngươi là dân Dao mà cũng xem 《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》 ?"

Liêu Khuê chỉ hướng Chu Mân Như, hỏi: “Ngươi không dám chứ gì?”

"Ha ha, có gì không dám?" Chu Mân Như cười lớn, hắn là võ cử nhân Đại Minh chính thống.

Liêu Khuê lại nói: “Là hảo hán thì không được dùng súng đạn!”

“Không dùng, không dùng.” Chu Mân Như ném súng cho thuộc hạ.

Tuyên giáo quan Sử Khả Hoài khuyên nhủ: "Chớ để trúng kế gian của kẻ địch, quân ta nắm chắc phần thắng, không cần phạm hiểm làm gì.”

Chu Mân Như nói: "Lão Sử yên tâm, hắn không tổn thương ta được. Giá!”

Tuy bốn phía đều là núi nhưng trấn An Định có mảng lớn đất bằng, ở chỗ thung lũng sông phù sa giao hòa giữa hai sông. Đây là trung tâm tụ tập thổ sản vùng núi xung quanh, xem như trấn nhỏ phồn vinh ở nơi lạc hậu.

Chu Mân Như thuộc hàng Long kỵ binh, toàn thân đều không có giáp, chỉ đội mũ giáp phòng tên bắn, eo đao mang kèm theo không thích hợp đấu trên lưng ngựa.

Còn tướng Dao Liêu Khuê thì toàn thân mặc giáp da, trong tay cầm thanh phác đao* Quảng Tây – dao rựa cán dài của tộc Dao.

(*) Lưỡi dài, hẹp, cán ngắn, cầm bằng hai tay

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »