Bàng Xuân Lai cảm thán: “Hoàng Đế kêu ngươi hộ tống ta về Liêu Đông, còn tước chức của ngươi, trong lòng ngươi chớ có không thấy giận.
Từ Dĩnh cười nói: “Sao tiên sinh lại nói vậy? Đệ tử có thể hộ tống ân sư về quê là thấy mừng còn không kịp.”
Bàng Xuân Lai lắc đầu nói: “Ta không có con cái, chỉ một thân một mình không có ràng buộc, điều ta lo lắng nhất chính là ngươi. Ngươi quản lý hắc y vệ, nếu đặt ở thời Minh, thì đấy là thủ lĩnh Cẩm Y Vệ, chức vụ này có mấy ai kết cục tốt đâu. Hoàng Đế kêu ngươi đưa ta về nhà, nhân cơ hội này tước chức của ngươi, cũng vì để cho ta được an tâm.”
“Thì ra còn có tầng ý này.” Từ Dĩnh thật sự không nghĩ tới được.
Bàng Xuân Lai nói tiếp: “Bệnh tình của Phương Thắng Xương ta có phái người đi hỏi thăm. Nghe nói, trên lưng hắn đau đớn vô cùng, đã kéo dài vài năm. Trước sau đã đổi qua hai mươi đại phu, danh y trong kinh thành đều đã khám qua. Trong đó còn có một danh y ngoại khoa, đã cắt đi chỗ đau của hắn.
Nhưng qua một năm sau khi vết thương lành, thì lại nổi lên vài mụt nhọt, mà nay bệnh đã đi vào nội tạng, khẳng định sống không được mấy ngày.”
Dùng thuật ngữ y học nói thì là trên lưng mọc ra u, hơn nữa còn biến thành u ác tính. Sau khi u bị cắt bỏ, lại tái phát lần nữa.
Tế bào ung thư đã khuếch tán đến nội tạng.
Từ Dĩnh nói: “Thật tiếc cho người này quá, lúc trước bệ hạ khởi binh ở Lư Lăng, hai huynh đệ nhà hắn đã khởi binh ở Long Tuyền, có thể gọi là hào kiệt một phương vào cuối thời nhà Minh. Hiếm khó không tham quyết thế, hiến hết địa bàn giành được cho bệ hạ, còn từ bỏ binh quyền làm quan văn. Mà nay vất vả lắm mới được nhập các thì lại sinh ra bệnh hiểm nghèo, thật là một tiếc nuối lớn.”
Bàng Xuân Lai nói: “Nếu Phương Thắng Xương đã chết thì phải hồi thường, huynh đệ Phương Thắng Hoằng của hắn nhất định sẽ được triệu vào kinh làm quan, ít nhất cũng là một cái tả thị lang. Một khi xuất hiện chức quan bị thiếu, thì sẽ lập tức điền Phương Thắng Hoằng vào làm thượng thư.”
“Đây là chuyện sẽ xảy ra.” Từ Dĩnh gật đầu nói: “Tư lịch của Phương Thắng Hoàng thâm hậu, nếu không phải tị hiềm, hai huynh đệ không được cùng tồn tại ở thập bộ thì e rằng hắn đã sớm vào triều làm quan. Giờ huynh trưởng qua đời, chuyện hắn hồi kinh là ván đã đóng thuyền, bệ hạ không làm như vậy thì có vẻ quá mức khắc nghiệt.”
Bàng Xuân Lai nói tiếp: “Sau khi Phương Thắng Xương chết, nội các sẽ trống một chỗ, có lẽ sẽ đưa một người không có xuất thân từ Giang Tây vào nhập các. Không phải Trương Bỉnh Văn thì là Ngô Ứng Ki. Ta đoán là Trương Bỉnh Văn, xuất thân của hắn khá sạch sẽ, tuy Ngô Ứng Ki có tài cán vô cùng cao minh, nhưng sức ảnh hưởng của phục xã và đảng Đông Lâm quá lớn. Bệ hạ vẫn luôn cảm giác phục xã với đảng Đông Lâm, Ngô Ứng Ki sẽ bị liên lụy.
Bàng Xuân Lai thổi nước trà, nói tiếp: “Thế thì sẽ thiếu đi một thượng thư, Chu Chi Du (Chu Thuấn Thủy) với Vương Điều Đỉnh sẽ được lấp vào. Chắc là Chu Chi Du sẽ nhận chức thượng thư, quan hệ của hắn với chúng thần Giang Tây không tệ, quan hệ với sĩ tử Giang Nam cũng hòa hợp, dùng hắn thì có thể điều hòa khắp nơi. Còn Vương Điều Đỉnh này thì sau này chắc chắn sẽ làm tể tướng! Nếu bệ hạ… Vương Điều Đỉnh e rằng còn phải làm trọng thần được gửi gắm!”
“Sao bệ hạ lại coi trọng Vương Điều Đỉnh đến vậy?”
Từ Dĩnh hoàn toàn không nhận ra điều này, bởi vì phần lớn thời gian Vương Điều Đỉnh đều nằm ngoài trung tâm chính trị. Khi ở Giang Tây, vẫn chưa làm quan chánh vụ, đã toàn tâm toàn ý suy tính cho Đại Đồng. Tiếp đến lại đi Bắc Kinh làm tay trong, dẫm theo hoàng tử công chúa của tiền triều đi về phía nam. Sau đó phụ trách Hàn Lâm Viện, vẫn không có thực quyền gì như thế. Rời khỏi Hàn Lâm Viện lại bị ném đến nơi khác, mới được triệu về kinh chưa đến hai năm mà thôi.
Bàng Xuân Lai cười nói: “Vương Điều Đỉnh cực kỳ trẻ, hắn có đủ thời gian để chậm rãi trau dồi. Người này không có xuất thân từ Giang Tây, lại khởi binh từ thuở ban đầu với vệ hạ, dù có làm tri huyện ở Lư Lăng thì cũng không bị quan viên Giang Tây bài xích, phù hợp cho tâm ý muốn áp chế quan viên Giang Tây của bệ hạ. Hơn nữa trong [Đại Đồng tịch]
có vài bài thơ của Vương Điều Đỉnh. Để hắn làm tể tướng sẽ không lật đổ lý luận của Đại Đồng, bởi vì đó là nền tảng lý luận của hắn. Người như vậy,
chẳng lẽ không đủ hoàn mỹ để được chọn làm tể tướng hay sao?”
“Thì ra là thế!”
Từ Dĩnh bừng tĩnh đại ngộ, đồng thời cũng hiểu ra vì sao Triệu Hãn vẫn luôn không cho Vương Điều Đỉnh vào kinh làm chính trị. Nếu sau này là tể tướng thì không cần phải cọ nước đục quá sớm, cơ thể càng sạch càng tốt, dù sao người này cũng cực kỳ trẻ tuổi.
Vương Điều Đỉnh là sự chuẩn bị của Triệu Hãn cho sau này, lỡ như nào một ngày nào đó Triệu Hãn lâm bệnh nặng, ví dụ như gặp phải bệnh nan y, sẽ lập tức đưa người này vào nội các. Sau đó gửi gắm trọng thần phụ chính, chỉ cần có Vương Điều Đỉnh ở đó thì sẽ có thể liên tục dùng lý luận của Đại Đồng trị quốc.
Bàng Xuân Lai nói: “Đạo lý này, Lý Mạnh Ám (Lý Bang Hoa) cũng hiểu rõ nhưng hắn không dám nói ra.”
“Một khi nói ra, Vương Điều Đỉnh sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích ngay.” Từ Dĩnh nói: “Vương Điều Đỉnh gặp phải công kích của triều thần thì cũng có nghĩa là đang buộc bệ hạ phải xây nhà tù, không biết sẽ có bao nhiêu quan viên Giang Tây bị xét nhà!”