Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 984
Bầu trời Triều Tiên thay đổi (1)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn đứng dậy đi qua đi lại, rồi lại ngồi xuống viết thêm một đoạn: Nhất định không thể mãnh mẽ thu phí sách vở, để tránh tham quan, thương nhân sách áp chế.

Một bộ sách rất đáng tiền, gia đình không trả nổi phí sách vở, hoàn toàn có thể để mấy đứa trẻ dùng chung một quyển sách. Hoặc là, mời người biết chữ trong thôn đến, trả tiền chép sách rẻ hơn nhiều so với đi in, dù sao chép nội dung của sách giáo khoa tiểu học cũng không nhiều lắm.

Những vùng núi thì càng thảm hơn, rất nhiều trường học chính là miếu đổ nát. Một thầy giáo, dạy hết toàn bộ các môn học, có một vài trường học sách vở không đồng đều, có một vài trường học còn dùng sách giáo khoa cũ, bút mực của học sinh đều hoàn toàn dựa vào phụ huynh tự chế. Học xong tiểu học chỉ có thể biết chữ mà thôi, thư pháp căn bản là không được luyện đúng tiêu chuẩn, trẻ em ở vùng núi vẫn như trước không có con đường đi ra.

Không có cách nào vượt lên thời đại, Triệu Hãn chỉ có thể làm được những thứ này.

Thẩm phán của giáo án Phúc Yên, Triệu Hãn cũng đích thân đưa ra chỉ thị, hơn nữa tính khuynh hướng vô cùng mạnh liệt.

Ba giáo sĩ truyền giáo hội Đa Minh, chết thì chết. Dù sao bọn họ không có thân phận, không lấy được trợ cấp gì, hơn nữa mê hoặc bách tính quên nguồn quên gốc, thuộc loại người dẫn phát ra án mạng chân chính của trận giáo loạn này.

Mười một giáo dân Trung Quốc chết, bởi vì không tìm được hung thủ chân chính, hoặc là nói hung thủ quá nhiều không biết là ai đánh chết. Người nhà của người chết lấy được năm lượng bạc tiền bồi thường, do bách tính tham gia bạo động cùng chia sẻ. Tính bình quân, mỗi một người tham gia bạo loạn, cần bồi thường khoảng 4 ly, cũng chính là hơn 30 văn tiền.

Hai người bị thương, tự nhận xui xẻo, tự mình trị liệu.

Tộc trưởng Trần thị Trần lão Thái công, là người khởi xướng bạo loạn, mấy người con trai không được làm quan, đang làm quan cũng bị giải trừ công chức. Nhưng không đề cập đến đời cháu, đời cháu vẫn như trước có thể học hành làm quan.

Ngoài ra, một ngàn người khác tham gia bạo động, nhất định phải phục dịch bắt buộc hai tháng, cũng chính là làm nghĩa công cho quan phủ địa phương.

Án kiện này rất đặc thù, không thể dùng pháp luật bình thường để thẩm tra xử lý, hoặc là nói còn chưa có pháp luật tương quan.

Nam Kinh.

Triệu Hãn nhận được tình báo của Liêu Đông, Mãn Thanh xuất binh hai vạn, cướp bóc bốn phía ở Triều Tiên. Một đường thế như chẻ tre, đã cướp đến Cốc Sơn, Hoàng Châu, Hải Châu của Triều Tiên, binh chia ba đường đi thẳng đến Hoài Dương và Khai Thành, chiếm lấy Khai Thành là có thể đánh đến thủ đô Hán Thành.

Quân thần Triều Tiên, thỉnh cầu cứu viện quân Đại Đồng ở Liêu Đông, hơn nữa hứa hẹn công khai rời khỏi Mãn Thanh, dâng lên quốc thư xưng thần với Nam Kinh.

Đám người kia, năm trước phái sứ giả đến, lấy lòng Trung Quốc, đồng thời lại không cắt đứt quan hệ với Mãn Thanh, còn muốn lưỡng lự ai cũng không đắc tội!

Triệu Hãn gọi Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa, Điền Hữu Niên đến, sau khi thương lượng một hồi, đưa ra ý kiến phúc đáp: “Phái ra hải quân tương trợ, rồi lại điều một sư đoàn ở Kinh Châu xuất chiến. Lương tiền tiêu phí cho chiến tranh, phải do Triều Tiên gánh vác, lương tiền không đủ vậy thì vay nợ rồi từ từ trả!”

Liêu Đông chỉ có thể điều động một sư đoàn, bởi vì lương thực thật sự không đủ, đợi phía nam thu hoạch lương thực vụ hè, mới có thể vận chuyển đủ lương thảo.

Mãn Thanh cũng gần như thế, mấy chục vạn bộ đội Bát Kỳ, lần này tấn công Triều Tiên chỉ điều động hai vạn người. Hơn nữa còn không phải đều là chính quy Bát Kỳ, bên trong lẫn lộn rất nhiều tư tốt, sức chiến đấu của những bao y đi theo quân này, cũng đã đủ treo quan binh Triều Tiên lên đánh.

Triều Tiên, Khai Thành.

Nơi đây từng được gọi là Tùng Đô, là thủ đô của các vương triều Triều Tiên, vùng núi xung quanh có đặc sản là sâm Cao Ly.

Trong đại doanh của quân Thanh ở ngoài thành, vẻ mặt Mãn Đạt Hải phẫn nộ. Mấy ngàn tinh nhuệ Mãn Thanh Bát Kỳ, lại bị ngăn chặn ở thành này, thế mà lại trả giá thương vong hơn trăm người công thành.

Phải biết rằng, lần này bọn họ tùy ý giết non nửa Triều Tiên, thương vong vẫn giữ ở một con số, thế mà bây giờ lại đột phá ba con số.

“”Ngươi lại đi kêu thành, lệnh cưỡng chế thủ quân đầu hàng!” Mãn Đạt Hải chỉ vào Lý Hạo.

Lần đó Triều Tiên bị đánh cho xưng thần, ba người con trai của quốc vương Triều Tiên, toàn bộ bị Mãn Thanh bắt đi làm con tin. Con trai thứ ba đã được trả về, trưởng tử nhiễm ôn dịch chết ở Bắc Kinh, thứ tử Lý Hạo năm trước bệnh nặng. Đầu xuân bệnh tình chuyển biến tốt, Lý Hạo lập tức bị dẫn đến đi theo quân, lấy danh nghĩa thế tử Triều Tiên lệnh cưỡng chế thủ quân đầu hàng.

Có lẽ là cướp quá ác, một đường cướp đến Khai Thành, thế mà quân đội thủ thành lại sống chết không hàng.

Lý Hạo quỳ gối trước mặt Mãn Đạt Hải: “Công tước điện hạ, tiểu thần chỉ sợ không thể chiêu hàng được thành này. Khai Thành chính là quốc đô nhiều triều đại của Triều Tiên, trong thành có rất nhiều quý tộc hào cường, bọn họ vì bảo vệ tài sản, nhất định sẽ cung cấp lương tiền cổ vũ sĩ khí. Trừ phi…”

“Trừ phi cái gì?” Mãn Đạt Hải hỏi.

Lý Hạo nói: “Trừ phi lấy danh nghĩa quốc chủ Triều Tiên, lệnh bọn họ đầu hàng!”

Nhất thời Mãn Đạt Hải cười to: “Quốc chủ Triều Tiên? Mật thám của Hán Thành báo lại, quân thần Triều Tiên ngay cả quốc đô cũng không cần, đã sớm bỏ chạy ra đảo Giang Hoa rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »