Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1832
Quân giáo (1)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn nói: “Có thể đến chỗ người bán thịt, lấy mắt lợn vừa giết ra để quan sát. Hoặc, chỉ cần đi đến trường y khoa, nơi thường mổ xẻ xác người.”

Y học ngày nay, được chia thành nhiều phe phái, không thể chấp nhận nhất là “Tử Dương phái”.

Học viện Y khoa Tử Dương có nguồn gốc từ núi Các Tạo ở Giang Tây, địa bàn của Triệu Hãn chỉ có ở Giang Tây, liên tục ném thi thể kẻ thù đi giải phẩu.

Ngày nay, bản đồ chi tiết về xương người, sơ đồ cơ bắp, sơ đồ mạch máu, v.v. đã được các y sinh của Tử Dương Phái vẽ ra. Nhưng quá trình giải phẫu quá kinh tởm, còn trái với phong tục truyền thống, làm cho Tử Dương Phái bị y sinh truyền thống phỉ báng, thậm chí tin đồn rằng y sinh núi Các Tạo thích ăn người.

Núi Các Tạo là tổ đình đạo gia của Linh Bảo phái, đạo quan hương khói càng ngày càng yếu, dân chúng đã sợ tới mức không dám lên núi.

Thế nhưng phỉ báng là phỉ báng, kết quả nghiên cứu y học của Tử Dương phái, đã được các y sĩ truyền thống lặng lẽ học hỏi. Cho dù là danh y của phái nào, đều sẽ lén lút sưu tầm những bản đồ giải phẫu người, hơn nữa chỉ để cho đệ tử nhập thất nghiên cứu riêng.

Mấy ngày sau.

Trải qua sự mài giũa tinh tế của Tôn Vân Cầu, một cặp kính được đưa đến trước mặt thái tử.

Triệu Khuông Hoàn đeo kính lên, nhìn cảnh vật rõ ràng xung quanh, giống như người mù lấy lại được ánh sáng, lập tức cười đến không khép miệng lại được.

Triệu Hãn không nhịn được cười, nhớ đến đến dáng vẻ nhi tử làm hoàng đế.

Một hoàng đế đeo kính, ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, tình hình thật sự khiến người khác có chút suy diễn.

Có lẽ sẽ giống như hoàng đế Ung Chính, Ung Chính có ba mươi lăm cặp kính, phong cách khác nhau, chất liệu khác nhau. Mỗi buổi sáng sau khi rửa mặt, điều đầu tiên Ung Chính đang làm là suy nghĩ hôm nay nên đeo cặp kính nào.

Cái gì mà 《 Bộ Bộ Kinh Tâm 》 còn có cái gì 《 Chân Huyên Truyện 》 đều quay không đủ khôi phục lịch sử, vậy mà không cho Tứ gia một cặp kính đeo.

“Nương, ta thấy rất rõ ràng!” Triệu Khuông Hoàn mừng rỡ hô to.

Phí Như Lan ở bên cạnh nhìn nhi tử, đột nhiên nói: “Khung kính nên đổi thành cái đẹp hơn, đại mạo do phiên bang Nam Dương tiến cống, có thể để thợ thủ công đánh bóng thành khung kính.”

Hai mẫu tử ở đó vui vẻ, Triệu Hãn lại đang chơi kính hiển vi.

Hoàng đế muốn gì đó, tất nhiên Khâm Thiên Viện phải mang đến, bọn họ tự mình làm một lần nữa là được.

Tôn Vân Cầu tay cầm tay hướng dẫn nói: “Bệ hạ, đây là tái vật phiến (tái pha phiến), vật muốn quan sát, trước tiên phải đặt trên tái vật phiến…”

Xuyên qua hai đời trước sau, lần đầu tiên Triệu Hãn chơi kính hiển vi, khó tránh khỏi có chút kích động.

Hắn nhanh chóng nhìn thấy thủy hùng trùng, dáng vẻ ngây thơ, phấn khích hét lên: “Hoàng hậu mau đến đây xem!”

Phí Như Lan nằm nghiêng người bên cạnh Triệu Hãn, đưa mắt vào kính nhìn kỹ, nhất thời sợ tới mức lui ra, kinh hô: “Quái vật xấu xí!”

Triệu Khuông Hoàn hét lên: “Ta cũng muốn xem!”

Rõ ràng hai phụ tử chung một phong cách, Triệu Khuông Hoàn cũng cảm thấy thủy hùng trùng thú vị, nằm ở đó hơn nửa ngày cũng không thể rời mắt.

Việc phát minh ra kính hiển vi, làm cho Triệu Hãn cảm thấy sảng khoái: “Mùa thu không khí trong lành, chính là thời tiết tốt để săn bắn. Lý Tự Thành còn chưa rời Kinh đúng không? Gọi hắn đi săn. Còn nữa, Tôn Khanh cũng đi, ngươi có công phát minh ra kính hiển vi, cứ thoải mái săn thú cùng với trẫm.”

“Thái tử đang học ở quân giáo?” Lý Tự Thành kinh ngạc nói.

Trương Nãi tạm thời định cư ở Nam Kinh, cũng đổi lại tên cũ của “nghĩa phụ” Lý Tự Thành: “Hai ngày trước hài nhi rời khỏi quân giáo, nhận được một số sách giáo khoa, còn đi phân chia ký túc xá. Trong ký túc xá, ngoài hài nhi còn có ba người khác, hai người là người Đại Thuận chúng ta... Là đệ tử đến từ Hà Sáo, một quan quân đến từ An Huy. Hài nhi hỏi thăm bạn cùng phòng ở An Huy, thái tử và chi tử của Trương Đô Đốc (Trương Thiết Ngưu), hiện đang học tại quân giáo. Ngoài ra còn có một chi tử của Hoàng Đô Đốc (Hoàng Yêu), đã tốt nghiệp quân giáo, được phân công đến Liêu Ninh làm tiếu trường kỵ binh.”

Lý Tự Thành cảm khái nói: “Triệu hoàng đế này, muốn dạy nhi tử văn võ song toàn.”

Thái tử Triệu Khuông Hoàn, sau khi tốt nghiệp trường trung học Hoàng Thành, lập tức bị ném đến quân giáo Nam Kinh để học.

Triệu Hãn không trông cậy vào việc nhi tử có thể dẫn quân đánh giặc, nhưng phải hiểu kiến thức quân sự cơ bản, tránh sau này bị quân đội che mắt.

Trương Nãi lấy tài liệu giảng dạy cơ bản của quân giáo ra: “Nghĩa phụ, quân giáo tân triều là hệ thống bốn năm, còn có một loại lớp học tăng tốc chuyên ngành. Hài nhi học lớp nhanh, chỉ cần học hai năm là có thể tốt nghiệp.”

Học sinh trong lớp học nhanh chóng, hoặc là tướng hàng đầu, hoặc những binh lính xuất sắc được quân đội đưa tới.

Lý Tự Thành đọc qua những quyển sách giáo khoa, tiêu đề sách lần lượt là: 《 Đại Đồng Quân Tư Tưởng Dữ Chế Độ 》《 Chiến Tranh Luận 》《 Bộ Binh Thao Điển 》《 Pháo Binh Thao Điển 》《 Kỵ Binh Thao Điển 》《 Vũ Bị Lục 》《 Lịch Đại Danh Thần Danh Tương Cố Sự 》《 Lịch Đại Chiến Lệ Tường Giải 》

Tò mò mở 《 Đại Đồng Quân Tư Tưởng Dữ Chế Độ 》 ra, mở đầu là tóm tắt lý thuyết Đại Đồng, cũng giải thích khái niệm Hoa Hạ. Nêu rõ, trách nhiệm của quân Đại Đồng là vì lợi ích của đất nước, bảo vệ đất nước và người dân khỏi kẻ thù bên trong và bên ngoài, phấn đấu để có nhiều không gian sống tốt hơn cho người dân Hoa Hạ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »