Hắn hận mình không phải người Trung Quốc, ở cái Nam Kinh này, mang thân phận là hoàng tử Vạn Đan nhưng thậm chí bị đối xử không bằng người giàu có bình thường.
Trên đường đang trở về chùa Trung Sơn, một chiếc xe ngựa đi ngang qua hắn. Người cưỡi xe ngựa thận trọng trước bá tính Trung Quốc, sợ tông phải người đi đường. Nhưng khi xe ngựa đến gần hắn, người cưỡi ngựa vung roi đánh một cái, quát lớn: "Kẻ man rợ từ đâu đến đấy, còn không mau mau cút ra!"
Hoàng tử Hayi lập tức tránh qua một bên, sau đó lại nghe thấy người cưỡi ngựa nói chuyện nhẹ nhàng với người Hán trên đường: "Xin lỗi, cho qua, cho qua nhé."
Hoàng tử Hayi rất muốn khóc, hắn không những không bằng người giàu có Trung Quốc, thậm chí còn thua kém thường dân Trung Quốc.
Với sự gia tăng của người ngoại quốc, bá tính Nam Kinh sớm đã quen rồi. Trước kia thì còn hóng hớt chút, bây giờ chỉ có sự khinh thường, cảm thấy họ đều là kẻ nhà quê.
Chỉ có những khuôn mặt ngoại quốc mặc lên người bộ quan phục của Trung Quốc, may ra còn nhận được sự tôn trọng, những kẻ man rợ khác thì cút sang một bên.
Về đến chùa Trung Sơn, Lễ Bộ mang theo các quan chức của Hồng lư tự, cuối cùng đem phần ban thưởng của hắn tới. Một chiếc áo cẩm bào, vài bộ trang sức làm bằng ngọc thạch, sau đó là đồng hồ và nhiều thứ khác.
Hoàng tử Hayi khoác lên người bộ cẩm bào, đeo lên những phụ kiện làm bằng ngọc thạch, đứng trước gương nhìn qua một lượt, đột nhiên cảm thấy mình thật cao quý. Hắn bắt đầu ghét bỏ trang phục Vạn Đan của mình, cảm thấy thứ xấu xí kia, mặc lên nhìn giống như một nô lệ thấp hèn.
Buổi tối hôm đó, hoàng tử Hayi thức thâu đêm tìm kiếm lối thoát của chính mình.
Mặc cho lãnh thổ không ngừng mất đi, toàn quốc Vạn Đan chỉ còn lại 10 mấy vạn người, còn bị kẹp giữa hai Tổng đốc Trung Quốc. Nếu như năm nay cha hắn thể lực tốt, có thể sống thêm 20 năm nhất định không có vấn đề gì, nhưng 20 năm sau, chính mình kế vị làm vua, sẽ đối mặt với tình trạng như thế nào đây?
Nói không chừng vừa mới kế vị, Trung Quốc sẽ phải tranh thủ thay đổi quyền lực, nhanh chóng phát động cuộc chiến diệt quốc. Đến lúc đó bản thân nên kháng cự như nào.
Đắn đo suy nghĩ một hồi, hoàng tử Hayi cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi.
Lúc nào cần hưởng thụ thì nên hưởng thụ, lúc nào cần sống tạm thì sống tạm. Nếu như sau khi bản thân kế vị, Trung Quốc phát binh tấn công, hắn sẽ lập tức liên hệ tướng quân Trung Quốc, cho phép bản thân có thể đầu hàng bất cứ lúc nào, chỉ mong giữ lại một phần vàng bạc, sau đó chuyển đến Trung Quốc làm phú ông nhà giàu.
Nếu như phụ thân cứ thế không chết, mà Trung Quốc lại có ý định xuất binh, vậy hắn sẽ trực tiếp đi nhờ vả Tổng đốc Giai Thành, dẫn đường cho Đảng và lật đổ phụ thân, sau đó dâng lên miếng đất và chuyển đến Trung Quốc đại lục.
Đến mức sự sống chết của thần dân Vạn Đan, hoàng tử Hayi làm sao quan tâm được nữa?
Thông suốt được điều này, hoàng tử Hayi liền vui trở lại. Hắn không thích nghe kĩ nữ nổi tiếng ca hát, vẫn là những màn biểu diễn ảo thuật đặc sắc hơn, tiếp đến ngày nào cũng đi nhà hát xem sự náo nhiệt.
Lại nghe nói Mai Tử châu xây "Chợ Vạn Dân", bá tính đang tranh cãi phía trước, hoàng tử Hayi cũng nhanh chóng đến đó.
Bên sông đông người vô cùng, quan phủ không những không phái cảnh sát ổn định trật tự, bắt buộc bá tính xếp hàng đợi đi thuyền qua Đảo Châu. Thuyền vốn đã không đủ, nhưng quan phủ đang nhìn, không ai dám đi quá tải, nếu không nhất định sẽ bị phạt tiền. . .
Hoàng tử Hayi đang xếp hàng, hắn mang theo một phiên dịch viên tiếng Java, vì vậy biết được người bên cạnh đang thảo luận điều gì.
Mai Tử châu là Giang Tâm châu ở Nam Kinh, vào thời Tống vẫn còn khá nhỏ, đến nay diện tích đã đủ lớn. Nhưng bá tính trên đảo không nhiều, toàn là sa nông mạo hiểm khai thác, vả lại còn không kiến tạo đê bao, một khi lũ cuốn thì rất dễ bị nhấn chìm.
Trận lũ lụt vài năm trước, hàng trăm sa nông trên đảo bị chết đuối, quan phủ căn bản không đủ sức cứu giúp, trừ phi phái máy bay trực thăng đến cứu người.
Toàn đảo tổng cộng chỉ còn nghìn người, một phần mười người chết đuối ngay lập tức, mà còn là dưới chân thiên tử, Triệu hoàng đế đích thân hạ lệnh cải tạo Mai Tử châu.
Quan phủ ra một ít tiền, thương nhân ra một ít tiền, để xây dựng một vòng đê bao quấn xung quanh Mai Tử châu.
Những thương nhân ra tiền, đều được cấp giấy phép mua đất xây dựng công trình kinh doanh trên đảo. Ruộng đất trên đảo được nông dân canh tác như cũ, trung tâm xây một sân vận động ngoài trời, xây thêm các cửa hàng và đường phố xung quanh sân vận động.
Qua vài năm xây dựng, cuối cùng cũng có thể dùng rồi.
Trong sân vận động còn có chuồng ngựa, sau này có thể phi ngựa, hoặc có thể đánh Pô-lo, đều không cần phải đi trường đua ngựa ở hoàng gia, dù sao trường đua ngựa ở hoàng gia mở cửa có giới hạn. Ở đây có đường đua, nơi mà các con ngựa thay phiên nhau thi đua.
Còn được tổ chức cuộc thi Pô-lo, cuộc thi thúc cúc, cuộc thi gôn. . . , hoạt động dựa vào danh thu bán vé. Ngoài ra, triều đình đặc biệt cho phép có thể đánh bạc, nhưng chỉ được đánh trong sân vận động.
Phát sinh mâu thuẫn về đánh bạc bên ngoài, lúc khởi kiện, toàn bộ đều bị bắt về xử lí vì tội đánh bạc.