Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1285
Macao ngày nay (3)

❊ ❊ ❊

Khách hàng nói: "Nhiều nhất là năm đồng."

Lúc này đến lượt chưởng quầy tức giận: "Nô lệ nam Đông Nam Á cường tráng và biết nói tiếng Hán có giá thấp nhất là năm đồng. Mỹ nhân Đông Nam Á đẹp như vậy mà các hạ muốn mua với giá năm đồng? Ngươi đi dạo hết Macao một vòng, nếu mua được mặt hàng giống như thế này với giá thấp hơn hai mươi lượng thì ta sẽ tặng nàng cho ngươi!"

"Mười lăm đồng." Khách hàng tiếp tục trả giá.

"Hai mươi lăm!" Chưởng quầy bày ra vẻ mặt đau lòng.

Cuối cùng đi đến thỏa thuận với hai mươi đồng bạc, kèm theo điều kiện là, khách hàng phải mua thêm hai nô lệ nữ bình thường

Sau khi trả tiền xong, khách hàng này vui vẻ rời đi. Hắn mua ba nô lệ nữ, mua một người xinh đẹp về làm thị nữ bên người, hai người còn lại mua về lo chuyện bếp núc.

Bất kể là nam hay nữ, tất cả đều bị trói bằng dây thừng và dắt lên thuyền như gia súc.

Mà những nô lệ này, với ánh mắt mờ mịt cùng vẻ mặt chết lặng, bọn họ giống như những cái xác không hồn không có tư tưởng.

Đối mặt với tiền tài, bản chất xấu xa của con người không thể nào che dấu.

Đại Minh vốn có truyền thống buôn người, đặc biệt là vào thời kỳ đói kém, một túi gạo có thể đổi được một nha hoàn. Trong thời buổi bình thường, ba năm lượng bạc là có thể mua được một nha hoàn để sai sử.

Bọn họ không coi người trong nước là con người, thì sao có thể coi người nước khác là con người?

Triệu Hãn cấm nuôi giữ nô tỳ, sửa toàn bộ thành người làm thuê, những hộ nhà giàu không thích điều này, họ luôn cảm thấy những người làm thuê đang giẫm lên mặt mũi mình. Triệu Hãn chia ruộng đất cho nông dân nghèo, nhưng nông dân chỉ lo làm ruộng của mình, không đủ sức để canh tác đất đai của các hộ nhà giàu. Do đó, việc buôn bán nô lệ nước ngoài trở nên hưng thịnh, mua nô lệ nam về làm ruộng, mua nô lệ nữ về làm nha hoàn.

"Thông báo, thông báo, Hoàng Đế ban hành sắc lệnh khắp thiên hạ!"

Vài quan sai từ trên thuyền bước xuống, ngay khi đến bến tàu thì bọn họ bắt đầu hô lên, dán liên tiếp các tờ bố cáo lên các bảng thông báo khắp Macao.

Sau khi nhìn thấy sắc lệnh trên tờ bố cáo, những thương gia buôn người vô cùng đau khổ.

Bởi vì một trong những thông báo, ra lệnh cho tất cả các thương gia buôn người phải đến quan phủ đăng kí người môi giới cho người làm thuê (tổ chức môi giới lao động) theo kỳ hạn. Chẳng những các thương gia buôn người bị đánh thuế, mà còn không được coi bọn họ như nô lệ, nếu ngược đãi, đánh chết người, bất kể là thương gia hay chủ thuê mua người, ai đánh chết người thì người đó phạm pháp và sẽ bị xử phạt giống như giết chết người trong nước.

Có rất nhiều điều khoản, một trong số đó là cấm mua bán người da đen.

Người lao động nước ngoài (thật chất là nô lệ), hàng năm đều bị thu thuế thân, điều này cũng khiến cho các thương gia sầu não. Tương đương với việc tăng giá thành người lao động của chủ thuê, sẽ làm cho một số hộ nhà giàu không mua nô lệ làm ruộng, hoặc là sẽ trả giá loạn lên lúc mua nô lệ.

Thương gia người Hán sầu não, còn người Bồ Đào Nha ở Macao thì tức giận.

Hoặc là bọn họ đến quan phủ nhập tịch, từ đó trở thành người Trung Quốc. Hoặc là lập tức lên thuyền cút về Bồ Đào Nha. Nếu không muốn nhập tịch cũng không muốn đi, vậy thì hằng năm phải nộp thuế đầu người, một năm mấy chục lượng bạc là một khoản tiền lớn. Hơn nữa, sau khi nhập tịch ở Trung Quốc, bọn họ vẫn không thể kết hôn với người da trắng, phải sau ba đời mới được tự do kết hôn.

"Ngài Nghị trưởng, ngài đừng im lặng suốt như vậy!" Nghị viên thị chính La Đức Lí lo lắng nói.

Nghị trưởng Hoa Lợi Nhã ngồi ở nơi đó, bộ dạng nhàn nhã, hỏi ngược lại: "Ta còn có thể nói gì?"

"Chúng ta nên phản kháng, chúng ta phải cầm vũ khí lên thị uy!"

"Đến Quảng Châu gặp Bố Chính Sứ!"

"Đến Quảng Châu cũng vô dụng, chi bằng đi Nam Kinh tìm Hoàng Đế, bảo hắn thu hồi mệnh lệnh."

"…"

Trong phòng hội nghị thật sự rất ồn ào, Hoa Lợi Nhã không nhịn được mà đập bàn: "Im lặng, im lặng!"

Chờ mọi người im lặng, vị nghị trưởng này mới thở dài: "Các vị nghị viên tiên sinh, quân đội của người Bồ Đào Nha đã sớm bị Hoàng Đế Trung Quốc giải tán, pháo đài cũng đã bị người Trung Quốc tiếp quản từ lâu. Hải quân Trung Quốc đang đợi chúng ta gây sự đó, bọn họ có thể nhân cơ hội này giết sạch người Bồ Đào Nha!"

Các nghị viên hoàn toàn im lặng, hơn nữa bọn họ bắt đầu bình tĩnh lại.

Bồ Đào Nha đóng quân khi Thống đốc Macao qua đời, từ lúc Mã Lai bị Hà Lan xâm chiếm, vị trí Thống đốc Macao vẫn còn bỏ trống, toàn dựa vào Hội đồng thị chính Macao tự trị.

Thống đốc được bổ nhiệm vào năm ngoái đã chết vì gặp bão ở Mũi Hảo Vọng. Thống đốc được bổ nhiệm năm nay, hiện tại vẫn chưa rời khỏi Châu Phi, nếu lịch sử không thay đổi thì hắn vẫn sẽ chết. Thống đốc được bổ nhiệm năm sau, làm được ba năm cũng bệnh chết ở Macao.

Nói cách khác, vào thời điểm này, không có quan chức cấp cao nào được Hoàng gia Bồ Đào Nha cử đến Macao.

Còn tất cả các nghị viên ở đây đều là người Macao gốc Bồ Đào Nha, trong đó hơn ba mươi phần trăm có huyết thống từ Trung Quốc theo họ mẹ. Bọn họ không có sản nghiệp, không có căn cơ ở Bồ Đào Nha, thì trở về Châu u làm gì?

Quốc vương Bồ Đào Nha chết rồi, đối với bọn họ mà nói, Hoàng Đế Trung Quốc còn có cảm giác thân thiết hơn Quốc vương Bồ Đào Nha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »