Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1352
Điềm lành Gia Hòa (2)

❊ ❊ ❊

“Phương pháp này rất tốt.” Triệu Hãn khen ngợi nói.

Trần Hi Tụng tiếp lời: “Đã thực hiện cách này ở nhiều tỉnh khác nhau, nông dân rất vui mừng. Vì vậy, mặc dù mấy năm nay thiên tai liên tục, nhưng năm nào cũng đủ lương thực, ngay cả khi mất mùa, giá gạo cũng chưa bao giờ vượt qua mức giá 11 văn tiền. Ở một số vùng khi mùa màng bội thu, thậm chí mỗi cân gạo chỉ 2 văn tiền.”

“2 văn tiền?”

Triệu Hãn cau mày, nói với Lý Hương Quân: “Ta quên mất chuyện này, lập tức lệnh cho nội các truyền lệnh đến các huyện địa phương. Về việc đổi tièn thuế ruộng ở ngân hàng Đại Đồng, mỗi năm xét tình hình cụ thể mà đặt giá thấp nhất. Dù là những năm mùa màng bội thu, cũng không thể mỗi cân gạo 2 văn tiền. Nếu không một khi hủy bỏ việc thu thuế, sau này thuế ruộng chỉ thu bằng tiền bạc, nông dân ắt sẽ tổn thất nặng. Còn nữa, về giá lương thực thấp nhất của các huyện, mỗi năm đều phải bẩm báo lên triều đình. Quan tuần tra của triều đình sẽ chọn một số huyện để kiểm tra, xem xét xem giá cả có bị đặt bữa bãi hay không.

Ở các triều đại, đều có khoảng thời gian một cân gạo 2 văn tiền.

Nhưng bây giờ không giống như vậy, bạc và đồng đổ vào với lượng lớn, hằng năm đều đúc tiền bạc và đồng. Một số khu vực kinh tế phát triển, đã có dấu hiện lạm phát tiền tệ, một cân gạo với giá 2 văn tiền thực sự quá thấp.

Sau khi Triệu Hãn sắp xếp xong: “Ngươi nói tiếp đi.”

Trần Hi Tụng nói: “ Về phần những vùng núi cằn cỗi, ngày nay nhìn ra thấy đều là cây ngô và cây khoai lang, rất nhiều người dân miền núi đều kiếm sống bằng hai loại cây này. Năm trước sản lượng ngô ở Quảng Tây thậm chí đã vượt xa sản lượng cây lúa mì, cây cao lương và các loại ngũ cốc khác, trở thành cây trồng lớn thứ hai sau gạo.”

Năng suất của ngô cao là điều chắc chắn, hơn nữa còn có lợi thế là không kén đất.

Thực sự vô nghĩa khi nói rằng cây ngô cổ đại không năng suất và sản lượng ít, vì nông dân đã dùng bụng để bỏ phiếu. Lấy Quảng Tây làm ví dụ, vào đầu thời nhà Thanh, ngô chỉ được trồng cho trẻ em ăn. Nhưng trải qua 20-30 năm sau, đầy khắp núi đồi đều là cây ngô, nông dân tự phát trồng rộng rãi.

Trần Hi Tùng nói tiếp: “Hoa hướng dương đang lan rộng nhanh chóng ở phía bắc, loài cây đó thích lạnh và khô rất thích hợp để trồng ở phía bắc. Hiện nay ở các tỉnh phía bắc, đất rộng mà ít người, trồng hoa hướng dương không cần tốn nhiều nhân lực.”

Ở phía bắc còn có rất nhiều đất đai, quan phủ không phân chia, nhưng nông dân có thể trồng trọt trên đất ruộng không có chủ. Những mảnh đất không chủ này không cần đóng thuế, tất cả quyền sở hữu thuộc về quan phủ, bất cứ lúc nào cũng có thể phân chia cho người nhập cư mới đến.

Cứ như vậy hoa hướng dương đã được lan rộng rất nhanh, khiến cho hạt dưa trở thành đặc sản của nhiều châu huyện ở phía bắc, mỗi năm đều vận chuyển lượng lớn đến phía nam để buôn bán.

Hoa hướng dương du nhập vào Trung Quốc ở thời nhà Minh, điều này là điều chắc chắn, sớm nhất là vào thời Chính Đức.

Nhưng những thứ này vẫn thuộc loại cây cảnh, được các học giả có học thức trồng ở trong vườn, cuối cùng ngày nay cũng đã lan đến đồng ruộng.

Trần Hi Tụng cười nói: “Bệ hạ, hướng dương không phải là loài cây duy nhất từ trong vườn ra đền đồng ruộng. Cũng có những người dân đang trồng quả cà chua, loài quả này cũng tương tự như dưa hấu, có tác dụng giảm nhiệt giúp giải khát. Vào mùa hè mỗi năm, đều có những người nông dân đưa cà chua đến Nam Kinh bán kiếm lời.”

Vào cuối thời nhà Minh đã có tên loài quả cà chua này.

Triệu Hãn lập tức hứng thú: “Quả cà chua chỉ làm hoa quả để bán sao? Có ai từng chiên cà chua ăn chưa? Ngươi đã ăn món cà chua chiên trứng gà chưa?”

“Quả cà chua còn có thể chế biến thành món ăn sao?” Trần Hi Tùng có chút khó hiểu.

Điều này nằm ngoài phạm vi kiến thức của mọi người, vì từ trước đến nay cà chua chỉ là hoa quả, ngươi từng ăn trứng gà chiên hoa quả chưa?

Triệu Hãn hỏi: “Bây giờ còn bán cà chua không?”

Trần Hi Tụng đáp: “Bẩm bệ hạ, cà chua thường chín vào tháng 6, bây giờ đã là tháng 8, đã hết mùa cà chua rồi. Nếu bệ hạ thích, có thể trồng một ít, vào tháng 6 năm sau sẽ đem dâng tiến cung.”

“Trồng bao nhiêu thì trồng nhưng không cần trồng nhiều quá.” Triệu Hãn cười nói: “Đến lúc đó, trẫm mời ngươi ăn món cà chua chiên trứng.”

Nói đến việc đồng áng luôn khiến người ta vui vẻ, ngô, khoai lang, cải thảo đã được quảng bá, cà chua và hoa hướng dương cũng đã chuyển từ cây cảnh sang cây có thể ăn được. Rong biển cũng đang được nghiên cứu để trồng nhân tạo, hơn nữa còn có chút triển vọng. Đậu phộng tự mình phổ biến, không cần triều đình ra sức thúc đẩy.

Những loài cây nông nghiệp này, đã làm phong phú món ăn của nhân dân, còn có thế giúp người dân no đủ trong những năm có thiên tai.

Nếu không có cây trồng có năng suất cao hỗ trợ, thì sao trong mấy năm liên tục xảy ra thiên tai Triệu Hãn có thể bồi dưỡng được nhiều đội binh như vậy. Phải biết rằng, mỗi năm phải dùng lương thực để cứu trợ thiên tai, hơn nữa phương bắc vẫn đang trong tình trạng miễn giảm thuế đất.

Cừu lông mịn, đã sinh sôi nẩy nở, sau này những người chăn gia súc trên thảo nguyên cũng có thể có thu nhập ổn định.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »