Minh Thanh đều là do thuế cá và muối, bởi vì mùa đánh cá thời cổ đại, đánh bắt được một lượng lớn cá nước mặn và cá nước ngọt. Trong vòng thời gian ngắn bán không hết, kỹ thuật cất giữ còn hạn chế, nên phải dùng muối để bảo quản.
Nhưng kẻ phạm pháp đều thích lợi dụng sơ hở, lấy danh nghĩa buôn bán cá muối, nhưng thực ra là buôn lậu muối.
Năm cân cá, có thể lấp vào nửa cân muối!
Vì thế triều đình muốn thu thuế cá và muối, giới hạn số lượng muối ăn dùng để muối cá. Điều này lại khiến cho quyền quý, quan lại và thân hào lợi dụng sơ sở, nhân cơ hội khống chế ngư dân và ngư nghiệp, khiến cho nghề bắt cá ở thời Minh Thanh vẫn luôn khó mà phát triển.
Những chính sách khuyến khích đánh bắt hải sản này, đều là Ngô ứng Ki dâng tấu nói rõ.
Ngô ứng Ki này, bởi vì nhiều lần góp ý lập công, hôm nay đã được bổ nhiệm làm Giang Tô Hữu Bố chính sứ.
Chính sách vừa ra, quả nhiên thương nhân và ngư dân hưởng ứng, thậm chí còn có một ít hải thương cũng đều tham dự vào. Trọng tải của thuyền đánh cá càng lúc càng lớn, lưới đánh cá cũng càng lúc càng lớn, ở một mức độ nhất định nào đó đã giảm bớt nguy cơ lương thực.
Thuyền đánh cá của dân gian có lớn hơn nữa, cũng không hơn được chiến hạm hải quân!
Mấy đại thủy quân dưới trướng Triệu Hãn, bây giờ có một nửa chiến hạm, đều là kiếm được ở vùng ngư trường duyên hải.
“Về Hàng Lạc!”
Hơn hai mươi chiến hạm hải quân, hai chiếc một tổ, kéo một chiếc lưới lớn về phía Diêm Huyện. Diêm Huyện đương nhiên là sản xuất muối biến, kéo về đó ướp muối tại chỗ, vừa lúc có thể phối hợp hoàn mỹ với ngư trường Chu Sơn.
Kéo lưới bắt cá, bình thường trực tiếp kéo đến lên bên bờ, về phần vớt được bao nhiêu, sau khi lên bờ là biết, vui mừng bất ngờ giống như là mở hộp bí mật vậy.
Một lượng lớn bách tính ở xung quanh, được thuê đến khuân vác, phân loại, ướp muối cá lấy được
Người già, thanh niên trai tráng phụ nữ đều vui mừng, loại công việc này thu phí theo sản phẩm. Thời kỳ vụ cá không lo không có công việc, chỉ sầu mỗi ngày làm không xong, hận đứa nhỏ ở trong nhà không thể sớm lớn lên một chút, tốt nghiệp tiểu học là có thể giúp đỡ rồi.
Trong thời gian tiểu học, không thể vô cớ bỏ học, trốn học!
“Lên hàng!”
Một tấm lưới lớn được kéo đến, một chiếc thuyền nhỏ đi qua, cá nhặt được từ dưới lưới lên, vận chuyển đến bên bờ giao cho bốc vác vận chuyển.
Chiến hạm hải quân kéo lưới đều là lưới đặc chế loại lớn, nếu như may mắn, một lưới có thể vớt được hơn mấy chục đến trăm tấn.
Hôm nay thuộc loại kỳ lũ mùa hè, thu hoạch cá của ngư trường Chu Sơn, chủ yếu là cá đỏ dạ, mực, cá lặc và cá xương.
Lần này thu hoạch không tệ, hơn hai mươi chiếc chiến hạm, tổng cộng vớt được hơn bốn trăm tấn.
Bách tính được thuê đến làm việc, đang vội vàng phân loại ướp muối, Hồng Húc lại nằm ở trên võng ngủ.
Nhàm chán quá!
Có điều Hồng Húc khá hài lòng với cuộc sống này, mỗi ngày uống một chút rượu, hút một chút thuốc. Qua vụ cá rồi, dẫn theo binh lính rời bến thao luyện. Nếu như nhận được quân tình khẩn cấp, thì lập tức suất lĩnh hải quân xuất phát.
Tuy hắn là thuộc cấp của Trịnh Chi Long, nhưng xuất thân tốt hơn nhiều so với Trịnh Thành Công.
Hồng Húc xuất thân gia đình võ quan cha truyền con nối, phụ thân Hồng Công Luân được phái đi phòng thủ các quan ải.
Lê tộc của đảo Hải Nam tạo phản, Hồng Công Luân đích thân đi Ly trại chiêu an, Lê tộc tạo phản cũng đã đồng ý chiêu an. Nhưng tham tướng Lưỡng Quảng Vạn Kỷ, cảm thấy chiêu an không thể lập công, vì thế phát binh đánh lén Ly trại, kết quả bi quân khởi nghĩa Lê tộc giết cho sụp đổ.
Lê tộc phản bội, rất khó xử lý, Hồng Công Luân chiêu an thành công, bị hành động này làm cho tức chết, hơn nữa sau khi chết còn thay Vạn Kỷ đội cái nồi đen này.
Vì thế Hồng Húc là đời thứ hai theo võ, trong chớp mắt cuộc sống trở thành không có cái gì. Sau đó kết bái với Trịnh Chi Long, trở thành thành viên của “Thập bát chi”, bây giờ lại làm Phó tư lệnh hải quân Thượng Hải.
Giống với Trịnh Chi Long, Hồng Húc bôn ba vất vả ở trên biển, cũng không muốn để cho con trai cũng ăn bát cơm này.
Con trai hắn là Hồng Lỗi, hiện nay đã làm đến Tri huyện.
Chạng vạng ngày hôm đó, có thương thuyền đi vào nhập hàng, chở một số lượng lớn cá biển mới ướp muối, sáng sớm ngày hôm sau xuất phát đi đến Thượng Hải, sau đó chia ra vận chuyển đến ven bờ Trường Giang bán.
Loại cá biển mới ướp muối này bán rất nhanh, ở Nam Kinh được gọi là “Cá biển tươi muối”, so với cá tươi muối chân chính rẻ hơn, nhưng lại đắt hơn nhiều so với cá muối khô.
…
“Cá biển tươi muối” đi vào Nam Kinh, là dùng thương thuyền vận chuyển trong sông.
“Cá biển đến rồi!”
“Hoàng đế cũng ăn cá tươi mới ở vùng biển, vừa đẹp giá lại rẻ, tươi ngon!
Một hồi lớn tiếng hò gọi ở trên bến thuyền, có rất nhiều tiểu thương đến mua.
Không bán lẻ, chỉ bán sỉ!
Từ Chu Sơn đến Nam Kinh, những con cá này đã chuyển tàu ba lần, những người bán lẻ cá còn kiếm thêm được một lần tiền.
Nhưng bán vào trong tay bách tính, vẫn như trước giá rất thấp, hơn nữa còn tự có muối ăn. Những gia đình không chú trọng hoặc là nghèo khó, không nỡ rửa muối đi, cứ như thế tiến hành nấu nướng, còn có thể tiết kiệm được một chút tiền mua muối.
Thời kỳ giá lương tăng cao, dùng cá biển tươi muối làm thức ăn, ăn thêm với các loại lương thực phụ hoặc là cháo gạo lức, cũng được coi như là mỹ vị khó có được của bách tính tần dưới cùng.
Nếu như nghèo hơn, vậy thì mua cá muối khô.
Càng mặn, càng rẻ!