Triệu Hãn nghĩ nghĩ nói: “Ngươi ở lại Thiên Tân đi, trẫm sẽ ban cho ngươi nơi ở và chia ruộng, thay cho các thế hệ trông coi lăng viên phía đông. Đương nhiên, mỗi đời chỉ cần để lại một người trông coi mộ, người này có thể nhận bổng lộc của một quan phủ. Những tử tôn còn lại có thể tự do trạch nghiệp.”
“Tạ bệ hạ ân điển!” Triệu Phương vui mừng nói.
Hắn cũng không ngờ là lại được thăng chức nhanh như vậy, hơn phân nửa người nhà đã ly tán vô tung, có thể thủ mộ cho Tiên hoàng đã là may lắm rồi. Vậy mà còn được chia ruộng, có thể lĩnh tiền lương, cuối đời an ổn. Hắn còn có một thê một tử đang sống, tiếp theo cứ sống thành thật là được.
Hơn nữa, thân là thủ mộ của Tiên hoàng, chắc chắn sẽ không có ai dám khinh thường hắn.
Triệu Hãn gọi Lý Hương Quân tới, để nàng nghĩ một phong thánh chỉ rồi gửi về lại Nam Kinh để Lý Bang Hoa chỉnh trang lại. Nội dung đại khái là phủi sạch quan hệ với Tống thị, gia phả hoàng thất đã được tìm thấy, bản thân không phải là con cháu hay anh em của Triệu Khuông Dận.
Đỡ cho dân gian phải loạn thất bát tao về chuyện xưa, mỗi khi nhìn cũng đỡ thấy phiền lòng.
Triệu Phương bỗng nhiên nói thêm một câu: “Bệ hạ, phần mộ tổ tiên của lão gia ta có cần tu sửa luôn không?”
Triệu Hãn xua tay: “Tu sửa cũng được nhưng không cần phải cố ý xây thêm, càng không thể xâm vào tổ lăng ở xung quanh. Mảnh đất này vẫn nên để cho dân chúng trồng trọt đi.”
Triệu Phương nói: “Thỉnh bệ hạ cho phép thảo dân, mỗi năm về nhà tế tổ tảo mộ. Phần mộ tổ tiên của bệ hạ, thảo dân cũng sẽ dốc lòng săn sóc.”
“Chuẩn.”
Triệu Hãn lại bảo người mang tới một trăm lượng bạc, để cho Triệu Phương an trí người nhà ở phía Đông Thiên Tân.
Triệu Trinh Lan đã có rất nhiều lời muốn nói, muốn ôn chuyện với vị tộc huynh này, hai người trò chuyện đến tận chạng vạng mới xong. Lúc ăn tối, ánh mắt của Triệu Trinh Lan ửng hồng, hẳn là lại khóc một trận bởi vì đau lòng.
Sau đó, Triệu Trinh Lan lập tức dẫn theo trượng phu, đại diện cho Hoàng Đế để về nhà tảo mộ tế tổ.
…
Triệu Hãn rất muốn đến Bắc Kinh xem thử nhưng vẫn từ bỏ ý định này khỏi đầu.
Vào thời Minh trung, con kênh dẫn từ Thông Châu đến Bắc Kinh đã bị tắc nghẽn, bây giờ chỉ vài chiếc thuyền nhỏ mới có thể đi qua, những thuyền lớn để vận chuyển đều không qua được.
Con sông bên cạnh kinh thành bị ứ đọng cũng liên lụy đến việc vận chuyển bằng đường thủy, khắp triều đình Đại Minh đều bất lực với chuyện này. Lần đầu tiên khai thông con sông đã kéo dài từ năm Hoằng Trị đến năm Gia Tĩnh. Sau khi khai thông, mấy chục năm sau đã lại tắc nghẽn, cho tới bây giờ vẫn chưa khai thông lại, vậy nên khi lương thực đến vận chuyển đến Thông Châu bằng đường thủy đều được sung vào Thái Thương khố, nếu muốn vận chuyển đến kinh thành thì còn phải dùng sức người và sức vật.
Người đi theo đoàn ngự giá rất đông, nếu không thể đi thuyền, bọn họ chắc chắn phải triệu tập dân phu đến để vận chuyển này nọ. Triệu Hãn lười ra lệnh, trực tiếp quay về phía Nam, chờ đến khi dân cư ở Bắc Kinh đông đúc thì hắn sẽ lại bảo dân cư địa phương khai thông con sông.
Lúc đến Tề Trữ trên đường về Nam, họ không thể đi tiếp nữa, bởi vì đã bị một trận hồng thủy chặn lại.
Năm nay phía Nam khô hạn, phía Bắc lại là đại thủy!
Nước sông dọc dòng Hoàng Hoài tăng vọt, đê điều căn bản là không thể ngăn được, chỉ phải chủ động đập đê để xả lũ. Không dám xâm vào bờ Nam vừa giàu có lại vừa đông đúc, họ chỉ có thể đào về phía đê đập trên bờ Bắc, vài huyện như Tào Huyện, Thành Vũ, Đan Huyện, Ngư Thai, Kim Hương… Đều gặp tai họa.
Cứ như thế, hai bờ Hán Thủy cũng bị ngập.
Tổng đốc hà đạo ở phía Bắc – Trương Quốc Duy nhanh chóng chạy tới Tề Trữ diện thánh, vẻ mặt sầu khổ bắt đầu phát biểu: “Bệ hạ, trận lũ diễn ra ở Hoàng Hoài và Hán Thủy năm nay chính là trận nghiêm trọng nhất trong suốt mười một năm qua kể từ năm Vạn Lịch! Như thể trên trời bị đâm một lỗ, nước sông không ngừng chảy xuống nhân gian, thần thật sự… Thật sự đã bất lực.”
Lúc này Triệu Hãn rất muốn chửi mẹ nó nhưng không phải mắng Trương Quốc Duy mà là mắng ông trời…
Năm nay, tình hình hạn hán ở phía Nam có vẻ đã bớt vất vả hơn những năm trước. Nhưng phía Bắc lại xảy ra hồng thủy, hơn nữa còn là sáu mươi năm mới gặp một lần, từ năm Vạn Lịch thứ 11 đến giờ, chính xác là đã hơn sáu mươi năm!
Triệu Hãn mặt không đổi sắc hỏi: “Tình hình ở những nơi khác thế nào rồi?”
Trương Quốc Duy trả lời: “Thần chỉ biết tình hình ở bờ Bắc Hoàng Hà, trận hồng thủy đã tràn vào một số thành. Về phần Hán Thủy, nghe nói tai họa rất nặng, nhưng tình hình cụ thể thì vẫn chưa rõ.”
Chuyện này cũng không còn cách nào khác, giữa lúc đang diễn ra đại hồng thủy, thuyền và xa mã đều khó đi, với kỹ thuật thông tin ở thời cổ đại thì vốn là không thể nắm bắt được tin tức ngay lập tức được.
Giờ phút này, điểm cực nam của cơn lũ đã lan đến Cao Bưu, Thái Châu.
Vốn vẫn luôn là một nơi khô ráo giữa mùa xuân, mấy ngày gần đây lưu vực Trường Giang cũng chợt đổ mưa to, chỉ vì mấy tháng trước liên tục xảy ra khô hạn nên tạm thời vẫn chưa gây thành lũ lớn nguy hiểm.
Mỗi năm Sùng Trinh phải chịu nạn hạn hán, bây giờ mỗi năm Triệu Hãn phải chịu nạn bão lũ.
Giống như vào mười năm trước, ông trời đã quên mất phải cho trời mưa, vậy nên mấy năm gần đây đang cho bù lại.