Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1188
Hoàng Thái Cực còn sống là tốt rồi (2)

❊ ❊ ❊

Hắn lại nhân lúc hỗn loạn mà cướp đi rất nhiều tài sản, cộng thêm của cải trong nhà, dù có bị phân ruộng cũng không sao, chỗ thuế ruộng này có thể tiêu pha phung phí mấy đến đời.

Dương Trấn Thanh lạnh giọng cảnh cáo: “Nhớ kĩ, không được cướp giết người Hán nữa.”

“Tuân lệnh tướng quân!”

Tái Hách cực kì thành thật nhận mệnh, bởi vì người Hán ở Liêu Đông trừ bỏ Hán gian ra, nô bộc, nông nô, có gì để cướp? Muốn cướp thì phải cướp quý tộc Mãn Châu, tên nào cũng giàu nứt đố đổ vách!

Tái Hách càng nghĩ càng phấn khích, mong ngóng được cùng quân Đại Đồng ra trận, tốt nhất là một đường đánh cướp đến Hắc Long Giang, kiếm của cải mấy đời tiêu không hết.

Tộc nhân?

Ha hả, chỉ có người Nữ Chân ở Mục Khê (huyện Tân Tân) mới là tộc nhân của Tái Hách hắn, những người Nữ Chân ở nơi khác có chết nhiều hơn nữa hắn cũng không quan tâm.

Sau khi tiếp quản việc phòng ngự thành trì, Dương Trấn Thanh lập tức viết thư báo cáo.

Trước kia hắn là thợ săn trong núi, chưa từng đi học, mấy năm nay vẫn luôn chiến đấu, chỉ bớt chút thời gian học hai ba trăm chữ, ngay cả viết chiến báo cũng phải nhờ tuyên giáo quan giúp đỡ.

Viết xong chi tiết quá trình đoạt thành, Dương Trấn Thanh lại nói với tuyên giáo quan: “Thêm vài câu nữa đi. Tái Hách người này tham vọng rất lớn, Đa Nhĩ Cổn không đàn áp hắn, chỉ là không thể nào xem trọng hắn ta, hắn liền dám mặc kệ cha mẹ thân nhân mà phản Thanh. Thân là người Thát Tử, lại xuống tay với thường dân Thát Tử của mình. Binh lính dưới trướng hắn ít nhất đã giết hơn hai ngàn thường dân Thát Tử chỉ vì cướp của cải. Thuận tay giết thêm một vài nông nô người Hán, không phải vì tiền tài, đơn thuần chỉ là giết đến điên rồi. Người này không thể trọng dụng, tốt nhất tìm cơ hội trừ khử, nếu không ngày sau chắc chắn có phiền phức.”

...

Bên ngoài thành Diệu Châu.

Mấy vạn quân Đại Đồng đã lấp phẳng thành hào, đang không ngừng bắn phá tường thành.

Mà đại quân của Đa Nhĩ Cổn đóng cách thành Đông Bắc vài dặm, kết thành một góc với thành Diệu Châu.

Mỗi ngày đều có các trận đánh nhỏ, tranh giành một số địa thế có lợi ở ngoài thành.

Trong quân doanh.

Đa Nhĩ Cổn sắc mặt lạnh lùng, lại giả vờ bình tĩnh, cười nói với A Sơn: “Không hổ là con ruột của ngươi, cha ngươi phản bội Đại Thanh, huynh đệ con cháu của ngươi, cả bản thân ngươi cũng phản bội Đại Thanh. Con thứ của ngươi là phò mã, còn muốn Đại Thanh đối đãi thế nào nữa? Hiện giờ trưởng tử của ngươi giết Trấn Quốc Công, cướp thành Tích Mộc, ngươi tính làm gì đây?”

A Sơn cuống quít dập đầu: “Tội thần dạy con không nghiêm, tội đáng muôn chết!”

“Ta thấy ngươi dạy con rất nghiêm.” Đa Nhĩ Cổn châm chọc.

A Sơn tiếp tục dập đầu.

Đa Nhĩ Cổn nói: “Các quý tộc Mãn Châu đã bàn bạc. Tước đi toàn bộ Tá lĩnh của ngươi, giao cho A Nhĩ Tân thống lĩnh. Một nửa tài sản của nhà ngươi, tiền phi pháp sung công! Về phần ngươi, cấm túc suy ngẫm, đợi đánh xong trận lại nói.”

A Sơn trực tiếp tê liệt gục ngã, đồng thời cảm thấy may mắn, không bị xử tử thì vẫn còn hi vọng.

“Cút đi.” Đa Nhĩ Cổn tức giận nói.

A Sơn khom người lui ra ngoài, trong lòng mắng nhi tử một vạn lần.

Dù có đào tẩu cũng phải nói một tiếng, bên này cha biết mà làm tốt chuẩn bị, đằng này không tiếng động liền bỏ trốn, ngươi muốn hại chết cha ruột, hại chết huynh đệ, vợ con của mình hay sao?

A Sơn bị mang về Hải Châu giam lỏng, chờ mong nhi tử tới cứu, chỉ cầu cho quân Đại Đồng sớm ngày đánh phá Diêu Châu, sau đó chiếm Hải Châu cứu hắn ra ngoài.

Trong lều còn lại một mình Đa Nhĩ Cổn, hắn cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Hai năm nay lòng người phân tán, giống y đúc thời kì cuối của Nỗ Nhĩ Cáp Xích.

Do bị cưỡng ép trưng dụng lương thực, một lượng lớn thường dân và nông nô đói chết. Quý tộc và các tướng lĩnh tuy không bị ảnh hưởng quá nhiều nhưng lại cảm thấy chính quyền Mãn Thanh sẽ sớm lụi tàn, bắt đầu lặng lẽ tự mình tính toán.

Đa Nhĩ Cổn thường thường hoài niệm Hoàng Thái Cực, lúc Hoàng Thái Cực lên nắm quyền, cũng là tình huống như vậy, hắn đã chấn hưng Đại Thanh như thế nào?

Lúc ấy A Đạt Hải phản bội rồi bỏ trốn, Hoàng Thái Cực lệnh cho Tứ đại Bối Lặc đuổi theo bắt về. Cứ như vậy cũng không định xử phạt, là do A Nhĩ Tân tố giác những tội trạng khác, Hoàng Thái Cực mới quyết định giết chết A Đạt Hải.

Bản thân có nên học hỏi Hoàng Thái Cực, đối xử tử tế để lôi kéo những tên phản bội đó?

Có lẽ nên viết một bức thư, để Tái Hách mang quân trở về, bỏ qua tội phản bội bỏ trốn.

Nhưng Tái Hách giết chết Trấn Quốc Công, giết chết cháu ruột Đa Nhĩ Cổn, làm sao có thể tha thứ cho tội lớn này được?

Đa Nhĩ Cổn càng nghĩ càng buồn bực, cái gì hắn cũng muốn học từ Hoàng Thái Cực, nhưng căn bản là học không được.

Đối mặt với tình huống này, Hoàng Thái Cực sẽ làm gì?

Đa Nhĩ Cổn chợt sinh ra một ý nghĩ, nếu Hoàng Thái Cực còn sống thì tốt biết mấy. Tất cả có Hoàng Thái Cực gánh vác, phiền phức nào cũng có thể giải quyết, chính mình không cần phải lo lắng nhiều như vậy.

Hai quân lệnh nhanh chóng được ban hành, một lệnh cho Hào Cách dẫn theo đại quân trở về, cái kia huy động Kỳ Đinh phòng thủ Hải Châu.

Giờ phút này, Hồ Định Quý nhìn thành Diệu Châu, có chút hối hận lúc đầu không dỡ bỏ toàn bộ tường thành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »