Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1521
Loạn thành một nồi cháo (3)

❊ ❊ ❊

Phạm Đức Lâm đối với vị quốc vương đã mất của Sudan, vị này ở Sudan là một nhân vật cực kỳ sáng suốt, lại cho phép người Hà Lan xây nhà thở ở thủ đô Matalam, cho phép giáo sĩ tự do truyền bá dạy học.

Một quân chủ Thanh Giáo tốt biết bao, đúng là ngàn năm khó gặp, sao lại bị quân phản loạn giết chết cơ chứ?

Phạm Đức Lâm trấn an nói: “Ngươi không cần lo lắng, ta sẽ xuất binh giúp ngươi phục quốc, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc, ta phải giải quyết uy hiếp của người Trung Quốc trước đã. Ta phái theo năm tên binh lính, cũng ngươi đi đến khu vực Tây Bộ của Matalam, ngươi lấy danh nghĩa của Sudan, cố gắng hết sức triệu tập quân đội cần vương”

Aman Goulart II muốn nói lại thôi, trong lòng đang chửi mười tám đời tổ tông của Phạm Đức Lâm rồi.

Hắn đi đâu để triệu tập quân đội cần vương cơ chứ?

Quý tộc các nơi rối rịt tạo phản, các hiệu trưởng khu trường học đồng loạt phát động giáo đồ giúp phản loạn. Bây giờ bản hắn xuất hiện triệu tập quân đội không phải là trở về đi chịu chết sao?

Aman Goulart II nói: “Tổng đốc tiên sinh, ta cảm thấy ta nên ở lại trước đã, đợi Batavia phát lệnh. Ta sẽ chờ các hạ giải quyết công việc, sau đó cùng ta đi đoạt lại đô thành. Ta… ta đông ý đem địa khu Bột Lương An, toàn bộ đều tặng cho Hà Lan, làm lễ vật hậu tạ Hà Lan giúp ta phục quốc.”

Phạm Đức Lâm nghe vậy hai mặt sáng lên, nơi đó là một địa phương sản xuất hương liệu chủ yếu. Nếu như hắn có thể đạt được nơi đó, có có thể khiến Matalam phụ thuộc vào mình, công lao lớn như vậy, miễn cưỡng cũng có thể xóa bỏ được tội làm mất Malacca của hắn.

Phạm Đức Lâm lên tinh thần gấp trăm lần, nói: “Sudan tôn quý, ta nhất định giúp ngươi phục quốc.”

Aman Goulart II với cả người cha bạo quân của hắn cũng như vật, đều làm một chủ nhân tham ô hưởng lạc. Thủ đô của nhà mình đều đã bị quân phản loạn chếm, hắn vẫn có thể ở lại Batavia đùa giỡn, mỗi ngày đều ở trong chỗ mà người Hà Lan sắp xếp cho hắn, múa hát tưng bừng. Ăn uống, vui chơi với đàn bà.

Hắn tin tưởng thực lực của quân đội Hà Lan, chỉ cần Hà Lan xuất binh, nhất định sẽ giết chết những quân phản loạn kia!

Đến nỗi bán đứng lợi ích quốc gia, cắt đất hiến đất, Aman Goulart II cũng không để trong lòng. Dù sao địa bàn của Matalam rất lớn, cắt mất một ít cũng không thấm vào đâu, chỉ cần hắn có thể trở về Sudan là được.

Dường như hắn đã quên, tổ tiên hắn lúc dựng nước, lãnh thổ quốc gia cứ mất từng phần từng phần. Tổ phụ của hắn lúc kế vị, nội loạn nổi lên ở bốn phía, quốc gia bị chia cắt,

Là tổ phụ của hắn cùng tể tướng ngăn cơn sóng dữ, chẳng những để nội loạn lắng xuống, còn không ngừng khuyếch đại lãnh thổ lên gấp mấy lần.

Đứa con thì cắt đất bán đi lòng không hoảng hốt, mẹ nó!

Lại nói Quảng Hồng sau khi chạy từ Malacca tới, không đi thẳng đến Batavia, nửa đường chạy thẳng đến Cự Cảng tiếp kiến lãnh tụ người Hoa ở đó.

Đi dạo hai ngày, tâm tình Quảng Hồng cực kì phức tạp.

Người là mặt Trung Quốc, giọng ở khu vực Phúc Kiến và Quảng Châu, quần áo và kiến trúc đều là kiểu Trung Hoa. Nhưng nhà thờ Hồi giáo ở nơi đó lại khiến cho Quảng Hồng có chút chán ghét, dường như tất cả đều là người Hán đều tin Thanh Giáo vậy.

Đối với lần này, Quảng Hồng cũng không có cách nào bày tỏ bất mãn, chỉ có thể hậm hực rời đi, ngồi thuyền tới đàm phán với người Hà Lan.

Hắn mở điều kiện ra, Phạm Đức Lâm tức giận không thôi.

Thứ nhất, Malacca thuộc về Trung Quốc.

Thứ hai, Hà Lan giải trừ quan hệ với nước Á Tề, nước Á Tề từ nay về sau thuộc về Trung Quốc.

Thứ ba, Hà Lan từ bỏ quyền độc quyền mua bán hương liệu, từ bỏ quyền ưu tiên thu mua hương liệu ở Matalam.

Thứ tư, Hà Lan bồi thường mười ngàn lượng bạc trắng.

Thứ năm, Hà Lan cho phép người Hán ở Batavia có quyền tự do ở hoặc là rời đi, không được đánh thuế người Hán ở Batavia quá nặng.

Thứ sáu, Hà Lan thừa nhận Đài Loan là lãnh thổ Trung Quốc.

“Phù!”

Sau khi ký kết hiệp ước xong xuôi, Phạm Đức Lâm đưa mắt nhìn đoàn đàm phán của Trung Quốc rời đi. Hắn thở phào một hơi, cảm giác nhất định là mình xong đời rồi, tất cả tiền bạc mà nửa năm nay kiếm được đều phải lấy ra dùng sau khi quay trở lại Hà Lan.

Thật sự có thể giải quyết bằng tiền bạc, nhất là sau khi loại bỏ được người chấp hành nhiệm vụ của Hà Lan, sau này bảy tỉnh sẽ giành được quyền tự trị lớn hơn ở địa phương.

Công ty Đông Ấn Hà Lan là cơ quan tối cao nhất tổ chức cuộc hội nghị với sự tham gia của mười bảy thành viên, tiếp theo là bộ phận thương mại của bảy tỉnh.

Vài chục năm trước, bảy bộ phận thương mại lớn cạnh tranh với nhau, thậm chí còn phá đám nhau. Trong quá trình cạnh tranh và phá hoại lại dần ăn ý với nhau, một loạt quy tắc ngầm được tạo ra, đồng thời cùng nhau hợp tác để tranh thủ lấy quyền lực lớn hơn.

Ví dụ như thủ đô bảy tỉnh, mỗi thành phố có bốn thị trưởng.

Sau khi công ty Đông Ấn phát triển một cách dã man, hiển nhiên nó đã kiểm soát các khu vực hành chính. Tất nhiên là phải có đến ba trong bốn thị trưởng là nghị viên của bộ phận thương mại, thậm chí có khi cả bốn thị trưởng đều là nghị viên của bộ phận thương mại đó. Hai mươi tám vị trí thị trưởng của các tỉnh Hà Lan đều bị công ty Đông Ấn kiểm soát chặt chẽ.

Công ty chính là quốc gia, quốc gia chính là công ty, trừ khi công ty muốn đóng cửa không kiếm tiến nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »