Khi bữa tiệc mới bắt đầu, các sứ giả Trung Quốc không dùng dao nĩa mà tự mang bộ đồ ăn của mình ra, chiếc hộp sơn mài tinh xảo rất tao nhã được mở ra, bên trong là một đôi đũa.
Đối với các món ăn như heo sữa quay, cần phải dùng dao cũng có nữ quan đi theo đoàn làm giúp.
Các nữ quan dùng dao nhỏ cắt thịt rồi đặt ngay ngắn trước mặt các sứ giả Trung Quốc, các sứ giả nói cười thoải mái, cầm đũa uyển chuyển đưa miếng thịt đã cắt vào miệng, động tác và khí chất cao quý không thể tả.
Cuối bữa tiệc, vương hậu Lộ Địch Toa gọi người hầu gái của mình lại: "Ta hỏi qua rồi, người Trung Quốc đều dùng đũa để ăn. Ngươi yêu cầu người ta dùng ngà voi hoặc bạc để làm ra mấy chục đôi đũa. Tất cả các thành viên trong cung đình đều phải học cách dùng đũa. Ngoài ra, sau này khi ăn cơm, hãy bố trí thêm nhiều hầu gái cắt thịt, quý tộc chân chính sẽ không tự mình cắt thịt, loại nghi thức ăn uống này đến từ phương Đông xa xôi, sau này sẽ trở thành nghi thức cung đình của Bồ Đào Nha."
Tất cả các nghi thức cung đình của Bồ Đào Nha đều học từ hoàng gia Pháp.
Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội, có thể học tập từ Trung Quốc, từ sâu dưới đáy lòng vương hậu Lộ Địch Toa đã sinh ra một loại cảm giác ưu việt. Nàng rốt cuộc ở trên một phương diện nào đó đã thời thượng hơn vương thái hậu Pháp.
Nhưng mà không chỉ Lộ Địch Toa nghĩ vậy mà các quý tộc tham gia yến tiệc vào hôm đó cũng sôi nổi thử dùng đũa.
Mỗi ngày quý tộc dùng một giờ để học làm sao dùng đũa. Sau khi học được, cả đám mừng rỡ không thôi, vì thế nhóm thợ bạc có thêm nhiệm vụ mới là chế tạo đũa bạc trở nên cực kỳ lưu hành.
Bọn hầu gái cũng có công việc mới, sau này quý tộc ăn gì, các nàng cần phải đứng chờ bên canh. Cắt đồ ăn nguyên miếng thành từng miếng nhỏ, đặt ngay ngắn lên đĩa, cho các quý tộc dùng bữa.
Các quý tộc bắt đầu đua đòi hầu gái, nhà ai có hầu gái mà cắt được tiếng thịt vừa gọn vừa đẹp, thì chắc chắn là chuyện rất hãnh diện.
Hôm yến tiệc đó Lộc Thiên Hương mặc cung đình phục sức Trung Quốc cũng bị các quý phụ sôi nổi bắt chước theo. Bởi vì là truyền miệng nên may vá cũng không đúng chuẩn, làm nên các bộ quần áo hoa hòe lòe loẹt.
Phu nhân của lãnh chủ địa phương thì càng khôi hài hơn.
Ăn mặc một bộ “cung đình Trung Quốc”, không có việc gì lại ngồi xe ngựa đi dạo. Đi trong thành xong rồi thì lại đi nông thôn, gặp người nào cũng nói là trang phục hoàng cung Trung Quốc. Trong vô số ánh mắt hâm mộ, các quý phụ hất cái mắt cao quý lên.
Toàn bộ không khí thời thượng ở Bồ Đào Nha, bởi vì một bữa tiệc là xảy ra thay đổi thật lớn.
Thương nhân Hà Lan phản ứng nhanh nhất, sứ đoàn Trung Quốc còn chưa rời khỏi Bồ Đào Nha. Bọn họ đã nghe tin lập tức hành động, may vá chế tác lượng lớn trang phục Trung Quốc đưa đến bán ở các thành phố lớn của Nederland, Đức.
…
Tây Ban Nha, Madrid.
Quốc vương Anh, Tra Lý đời thứ nhất, đã bị Khắc Luân Uy Nhĩ chém chết, vợ và con cái của hắn toàn bộ bị lưu đày ra nước ngoài.
Trong sách Lịch sử trung học kể rằng vương triều Tư Đồ Á Đặc khôi phục. Nhân vật chính trong lần khôi phục đó là Tra Lý đời thứ hai, lúc này hắn đang tha hồ hưởng lạc trong trang viên, uống rượu từ sáng đến tận tối.
"Tra Nhĩ Tư, ngươi không thể cứ như vậy, ngươi phải phấn chấn lên." Người mẹ Mã Lợi Á hết lời khuyên nhủ.
Nếu vẫn còn là Hoàng tử bị lưu đày, vậy thì không thể gọi là Tra Lý đời thứ hai, tên húy của hắn là Tra Nhĩ Tư • Chiêm Mỗ Tư • Tư Đồ Á Đặc.
Tra Nhĩ Tư mới hơn hai mươi tuổi, đôi mắt say mờ mịt cười nói: "Mẫu thân, ta biết, ta sẽ đoạt lại ngôi vua. Nhưng chuyện này đâu có có ảnh hưởng gì đến việc ta uống rượu, chờ ngày mai tỉnh lại, ta sẽ đi tập cưỡi ngựa."
Hắn bị lưu đày vào năm mười hai tuổi, từng làm khất cái, lưu lạc đầu đường xó chợ. Cũng từng học qua nghề thủ công, làm thợ thủ công và tích lũy kỹ năng linh tinh khác.
Những năm qua, tính cách trưởng thành sớm, căm ghét thế tục, hành vi phóng túng.
Một khi làm ra tiền, tất nhiên phải mặc sức hưởng thụ, dù sao cũng tiêu hết tiền trước rồi tính tiếp.
Mấy mẹ con huynh muội, tìm kiếm sự hỗ trợ từ Pháp đầu tiên. Mẹ của hắn, Mã Lợi Á, là cô của Quốc vương nước Pháp.
Nhưng Vua Lộ Dịch mười bốn của Pháp vẫn chưa lên nắm quyền, hơn nữa mối quan hệ giữa Vương Thái Hậu Pháp và Mã Lợi Á không tốt, bởi vậy chính quyền Pháp từ chối giúp bọn họ khôi phục.
Vì vậy, bọn họ lại đến Hà Lan, bởi vì em gái của Tra Lý đời thứ hai, là mẹ của Thân vương Áo Lan Trị. Đáng tiếc, lúc này Thân vương Áo Lan Trị còn đang mặc tã, lại bị huỷ bỏ chức vị nắm quyền tại Hà Lan, căn bản không thể đưa ra bất kỳ trợ giúp hữu hiệu nào.
Rơi vào đường cùng, cả gia đình bèn chạy tới Tây Ban Nha xin giúp đỡ.
Nửa đường, em trai của Tra Lý đời thứ hai Chiêm Mỗ Tư, lựa chọn tách khỏi người nhà, dứt khoát gia nhập quân đội Pháp (chính là Chiêm Mỗ Tư đời thứ hai).
Mã Lợi Á nghiêm túc nói: "Tây Ban Nha từ chối giúp đỡ, chúng ta lại đến Ý Đại Lợi. Ngươi không được phung phí số tiền còn lại nữa, nếu không chúng ta sẽ không đủ lộ phí."
Trên đường đi đều có quý tộc thân thích tặng tiền, Tra Lý đời thứ hai có tiền thì lập tức hưởng thụ, tiêu sạch tiền rồi thì lại tiếp tục lưu vong.