“Nương nương, đại sứ, mời hai vị xem.” Thái Vân Trình dâng lên một quyến tấu nhỏ.
Lộc Thiên Hương nhìn lướt qua, tỏ vẻ mình không hiểu tiếng Pháp.
Trương Thụy Phượng hỏi: “Đây là gì?”
Thái Vân Trình đáp: “ 《 Đại Đồng tập 》 .”
Trương Thụy Phượng tỏ vẻ khó hiểu: “ 《 Đại Đồng tập 》 viết bằng tiếng Pháp? Ngươi lấy nó ở đâu vậy?”
Thái Vân Trình: “Hôm nay tại hạ đi dạo trên đường phố Paris nhằm tìm hiểu phong tục tập quán. Lúc đi đến một ngõ nhỏ thì nhìn thấy có người đang kể chuyện trong đám đông, ta đang định để người phiên dịch nghe xem bọn họ nói gì thì học giả người Pháp đang giảng giải đó lại chủ động đến nói chuyện với ta. Hắn hỏi rất nhiều vấn đề kỳ lạ, đại khái là có liên quan đến các chính sách chính trị bệ hạ ban hành. Nói chuyện hồi lâu, học giả người Pháp đó rất hứng thú, còn cố mời ta vào quán rượu uống rượu nữa.”
Lộc Thiên Hương hỏi: “Học giả người Pháp giảng giải 《 Đại Đồng tập 》 trên đường phố Paris sao?”
Thái Vân Trình giải thích: “Là 《 Đại Đồng tập 》 đã được sửa chữa, hoàng quyền thiên tuế đổi thành quyền lực tuyệt đối của quân chủ, thiên đạo đổi thành ý muốn của Jesus. Cắt bỏ hết những điều chính, thêm vào những nội dung lộn xộn bát nháo. Học giả người Pháp này chắc là kẻ đứng đầu loạn đảng. Bọn họ còn thành lập Đảng Đại Đồng, tuyên bố sẽ tổ chức các cuộc biểu tình, dùng vũ lực để trục xuất Thủ tướng, ép Vương Thái Hậu nhận nhà vua về. Nếu nhà vua không cai trị nhân từ thì sẽ bị đả đảo, đổi một vị trong hoàng thất lên kế vị.”
“Đây là phản tặc!” Trương Thụy Phượng kinh ngạc thốt lên: “Paris là thủ đô của nước Pháp, mà bọn họ dám tuyên truyền tạo phản trên đường Paris sao? Quan phủ nước Pháp không quản lý sao?”
Thái Vân Trình cũng cảm thấy như vậy thật quá đáng, hắn cười nói: “Không có ai quản cả. Có rất nhiều người vây xem học giả người Pháp kia giảng giải, khoảng chừng một hoặc hai trăm người. Tại hạ đã quan sát cẩn thận, giữa những người quay xem có cả thương nhân. Lúc ta và học giả đó uống rượu được một lúc, thương nhân kia tìm đến hỏi nhiều câu liên quan đến tạo phản ngay lúc đó.”
Phú thương nước Pháp giàu có hoàn toàn có thể dùng tiền mua chức quan, còn có thể cho hoàng gia vay tiền để thay tiền thuế.
Nhưng thương nhân bình đều là đối tượng bị áp bức. Bọn họ chẳng những có lòng muốn tạo phản, mà còn là lực lượng chủ yếu trong cuộc khởi nghĩa Paris.
Trong phong trào Thạch Đảng vài năm trước, 1200 chướng ngại vật rất lớn đã được dựng lên trong một đêm trên các đường phố Paris để chống lại quan lại và binh lính. Ngay cả quỷ cũng không tin không có thương nhân tham gia trong đó, mà những người tầng chót dưới đáy thật sự lại không được tích cực như vậy.
Thái Vân Trình còn nói thêm: “Loạn đảng nước Pháp này xin được gặp đại sứ.”
Trương Thụy Phương xua tay liên tục: “Đây là chuyện của nước Pháp, chúng ta không nên liên lụy vào. Đương nhiên, chúng ta cũng sẽ không tố cáo loạn đảng, cứ giả vờ như không biết gì cả. Chúng ta vẫn nên thảo luận về trận tỷ thí kỵ sĩ đi. Hoàng gia nước Pháp đã nhiều lần chân thành mời chúng ta, nếu từ chối sẽ làm bọn họ mất hứng, cũng tỏ vẻ Đại Đồng Trung Quốc chúng ta không có tinh thần thượng võ.”
“Vậy hãy cử một đội tham gia, bốn người là đủ rồi.” Trước khi rời nước, Lộc Thiên Hương chắc chắn sẽ rất tích cực khi gặp tỷ thí. Nhưng trong trường hợp thực tế ở đây, hắn lại vô cùng bình tĩnh, không hề có ý chiến đấu so tài đến cùng.
Trương Thụy Phượng nói: “Vậy cử bốn thị vệ có thuật cưỡi ngựa xuất sắc để đấu một một với đội trưởng đội cận vệ người Pháp.”
Tuy kỵ sĩ đấu một đối một, nhưng lại cần bốn người, vì kỵ sĩ châu u lên so đấu cần mang theo ba người để hỗ trợ.
Tỷ thí kỵ sĩ thời Trung Cổ rất dã man và đẫm máu. Hầu như không có quy tắc gì, mà còn dàn dựng như chiến trường thật sự. Một nhóm người cầm đạo thật, thương thật chiến đấu với một nhóm người khác trên chiến trường. Mỗi lần tỷ thí đều có rất nhiều người chết.
Điều kỳ lạ nhất là khi hai bên đánh đến cao trào, người xem là bạn bè, người thân cũng rút kiếm tham chiến. Mỗi bên đều tự trang bị những bộ giáp hạng nặng như bộ binh để chiến đấu. Sử sách gọi là chiến dịch Tra Long.
Bởi vì thương vong quá mức nặng nề nên những trận tỷ thí sau này, người xem bị cấm mang theo vũ khí, cả những kỵ sĩ hỗ trợ cũng bị cấm.
Dần dần, đến đao thật thương thật cũng bị cấm, chỉ có thể dử dụng thương gỗ; từ chiến đấu theo nhóm cũng thành chiến đấu một mình, thậm chí còn xuất hiện trọng tài và hệ thống tính điểm.
Quy tắc được định ra cũng ngày một phức tạp, nên càng ít xuất hiện trường hợp tử vong. Chính Vua Henry II của Pháp đã bị đội trưởng đội cận vệ của mình đâm chết trong một trận tỷ thí kỵ sĩ.
Ba ngày sau, quảng trưởng Paris đông nghịt người.
Khu vực tỉ thí được vây quanh bởi hang rào gỗ, quý tộc ngồi đầy xung quanh, sau đó đến thương nhân, học giả. Dân chúng bình thường chỉ có thể nhìn từ xa, còn chẳng thể nhìn rõ tình huống bên trong, chỉ có thể cảm nhận bầu không khí qua tiếng hoan hô hoặc hò hét.
Để tiếp đón long trọng những vị khách Trung Quốc, đại văn hào người Pháp Hạ Phổ Lan được mời đảm nhiệm vị trí bình luận trận đấu.
Người sáng lập Học viện Pháp là Lê Tắc Lưu, nhưng người thật sự lên kế hoạch thành lập lại chính là Hạ Phổ Lan đang đứng trước mặt mọi người. Vị lão huynh này là người đặt nền móng cho nền văn học cổ điển, kích thích và phát triển sự thành công của nền văn học Salon quý tộc châu u.