Lại qua mấy ngày nữa, quan dân tướng sĩ toàn thành đều biết được hành động của phản tặc.
Tổng binh Phúc Kiến, võ Trạng nguyên Trần Đình Đối đi đến bái kiến: “Phủ soái, ngài sợ Triệu tặc kia, ta thì không sợ. Ta sẽ vượt sông, giết cho phản tặc kia không còn manh giáp!”
“Đừng hành động theo cảm tính,” Trâu Duy Liễn trấn an, “Chu đốc sư sớm có răn dạy, trước khi nhận được quân lệnh của hắn, không được tự tiện xuất binh. Chuyện cần làm trước mắt chính là tử thủ thành Cống Châu, hao phí lương thảo của phản tặc. Đợi quan binh Giang Tây, Hồ Quảng chuẩn bị đầy đủ, ba đường nam bắc tây sẽ cùng nhau xuất binh, nhất định khiến cho Triệu tặc kia khó có thể chống đỡ!”
“Hơn một vạn quan binh chỉ ngây ngốc ở trong thành?” Trần Đình Đối buồn bực nói.
Trâu Duy Liễn nói: “Đừng nóng vội.”
“Sao có thể không nóng vội?” Trần Đình Đối càng lúc càng phần nộ, gầm rú nói, “Một đường từ Phúc Kiến đến đây, ở Mân Tây, Cống Nam tiêu diệt phản tặc vất vả, ngươi nói khống chế binh lính tốt thì khống chế binh lính tốt. Sau khi quân đội di chuyển đến Cống Châu, ở trong này đã gần một năm rồi vẫn chậm chạp không chịu đi lên phía bắc tiêu diệt tặc. Quân sĩ Phúc Kiến, cũng có vợ con cha mẹ, từ Phúc Kiến xuất binh đến đây đã hai năm. Bọn họ xa xứ, là vì để cho Trâu Phủ soái ngài thăng quan phát tài sao? Cho dù là thăng quan phát tài, Trâu Phủ soái ngài ăn được thịt thì ít nhất quân nhân chúng ta cũng được uống canh chứ!”
Trâu Duy Liễn không có thượng phương bảo kiếm nên không hề có cách nào với vị tướng quân này, nên chỉ có thể kiên trì nói: “Trong vòng năm nay, nhất định sẽ đi về phía bắc tiêu diệt tặc.”
“Tặc ở ngay bờ bên kia, không cần lên phía bắc, qua sông là được!” Trần Đình Đối chỉ vào nước sông nói
Trần Đình Đối là võ Trạng Nguyên, Võ Trạng Nguyên do Hoàng đế khâm điểm.
Hắn xuất thân đại tộc Phúc Kiến, tổ tiên là tướng lĩnh thế tập. Sau khi thi đậu võ Trạng Nguyên thì trực tiếp được phong Phó Tổng binh Quảng Tây, rồi lại nhanh chóng thăm làm Tổng binh Phúc Kiến, nhiều lần tiêu diệt hải tặc lập công. Khi trấn áp quân nông dân ở Mân Nam, càng là bất khả chiến bại, giết nông dân tạo phản giống như là giết gà chó.
Lư Lăng Triệu tặc tính là cái gì!
Trần Đình Đối cũng có phái thám tử qua sông, hắn ý thức được rất sâu, phản tặc ở bờ sông bên kia cũng không nhiều, nhiều nhất thì có thể có đến năm sáu nghìn.
Trở lại trong quân, Trần Đình Đối triệu kiến thuộc cấp nói: “Trâu Duy Liễn kia, tộc nhân đã bị Triệu tặc bắt, sợ rằng đã thật sự âm thầm theo tặc. Nếu không thì vì sao hắn lại chậm chạp không xuất binh lên phía bắc? Một vài tặc khấu, ở ngay bên bờ sông bên kia, hắn lại trấn giữ thành trì không ra.”
“Ta đã sớm nhìn hắn không vừa mắt, từ Phúc Kiến xuất binh đến giờ đã hai năm, khống chế khắp nơi, cản trở khắp nơi.”
“Đúng vậy, chúng ta ở Mân Tây tiêu diệt nhiều tặc khấu như thế. Hắn nói muốn báo công với triều đình, nhưng báo công gì? Ngay cả thưởng bạc cũng không thấy!”
“Thưởng bạc quá nửa là bị tên này nuốt mất rồi!”
“Năm trước cháu ngoại tra dẫn binh đi cướp một cái thôn, thì đã bị tên này chém đầu, ta thật sự không nhịn nổi nữa.”
“Hay là giết tên này đi!”
“Hắn là quan văn, không được giết.”
“Vậy thì bắt lại, tấu triều đình nói Tuần phủ đã theo tặc.”
“…”
Thuốc súng được chôn từ năm trước, lúc này đối mặt với phản tặc, cuối cùng cũng nổ mạnh.
Trần Đình Đối là người đã từng tặng lễ cho vây cánh của Ôn Thể Nhân, cũng biết Trâu Duy Liễn không thuộc phe của Ôn Thể Nhân. Đổi thành quan văn khác, thì hắn thật sự không dám xuống tay, nhưng giảm lỏng Trâu Duy Liễn thì đúng thật là không sợ.
Hắn giam lỏng Trâu Duy Liễn, chỉ cần dâng tấu buộc tội người này theo tặc, nhất định vây cánh của Ôn Thể Nhân sẽ bỏ đá xuống giếng.
Ban đêm, có một đám binh lính Phúc Kiến, dẫn binh vọt vào nơi ở tạm thời của Trâu Duy Liễn.
Trâu Duy Liễn thân là Tuần phủ Phúc Kiến, có hai nghìn tuần phủ tiêu binh tự mình huấn luyện, Du kích tiêu binh và Bả tổng tiêu binh cũng là hắn tự mình đề bạt.
Lúc này, chỉ có hơn một trăm người thuộc tiêu binh thủ vệ nơi đây, những người khác đều phái đi thay phiên việc thủ thành.
Binh lính này xông vào quá nhanh, lại thừa dịp ban đêm đánh bất ngờ, một trăm người tiêu binh hoàn toàn không phản ứng kịp, Trâu Duy Liễn đã bị bắt lấy.
“Các ngươi muốn tạo phản sao?” Trâu Duy Liễn nổi giận nói.
Trần Đình Đối cười lạnh: “Ngươi đã sớm theo tặc, các loại quân lệnh ngươi đều suy xét cho phản tặc. Ngươi là quan văn, ta không thể giết ngươi, ta sẽ để triều đình tự xử trí!”
Thật ra, nói cái gì cũng đều là lấy cớ.
Mâu thuẫn trung tâm thật sự là Trâu Duy Liễn thân là người Giang Tây, không cho khách binh Phúc Kiến cướp bóc Giang Tây.
Bọn họ đến từ Phúc Kiến, đầu tiên đánh trận ở Mân Tây, rồi lại đánh trận ở giao giới giữa Quảng Đông và Giang Tây, đánh bại một lượng lớn quân nông dân ở đó. Nhưng mà sau khi lập được quân công, triều đình không thăng thưởng quy mô lớn, khiến cho trong lòng những tướng sĩ này oán hận, uất ức muốn vớt lại được ở Giang Tây, nhưng Trâu Duy Liễn lại cố tình không cho cướp bóc ở Giang Tây.
Xa xứ hơn hai năm, quan binh Phúc Kiến không có được chỗ tốt nào, vậy thì họ còn đánh cái gì? Đã sớm muốn về nhà rồi!
Trâu Duy Liễn nghĩ rằng tự mình phát lương thì sẽ có được quân tâm của binh lính ở tầng chót.
Nhưng hắn phát hiện chút lương này, sao nhiều bằng cướp bóc?
Sau khi giam lỏng Trâu Duy Liễn, Trần Đình Đối tuyên bố Tuần phủ đã theo tặc nên bị hắn bắt lại giao cho triều đình xử lý, cũng hứa hẹn dẫn toàn thể tướng sĩ đi phát tài. Tiêu binh Trâu Duy Liễn tự mình huấn luyện ra, trừ những người không phục còn lại thế mà lại toàn bộ đi theo Trần Đình Đối!
Chỉ dùng thời gian hai ngày, Trần Đình Đối đã khống chế được thành Cống Châu.
Dù sao hắn cũng từng đọc sách, biết bên ngoài có binh lính phản tặc, thì lúc này không thể làm loạn trong thành, vì thế nên đã đưa ánh mắt sang bờ bên kia.
Bờ sông dài hơn mười dặm, nhất định sẽ có cơ hội xuất kích.
Hơn nữa, thủy quân của phản tặc không dám đi đến nơi giao giữa ba con sông, tất cả khúc sông thượng du đều là địa bàn của thủy quân quan binh.
Trần Đình Đối bày phục binh ở thượng du, chỉ cần thủy quân của phản tặc Cổ Kiếm Sơn dám chạy tới khúc sông Cổng Thủy tuần tra, lập tức mấy trăm hỏa thuyền sẽ phóng ra. Mà thủy quân quan binh, còn có thể chặn đường lui của phản tặc ở Chương Thủy, khiến cho phản tặc muốn chạy cũng không chạy được!
Chỉ để lại ba nghìn người thủ thành, Trần Đình Đối đẫn năm nghìn nghìn đi lên thượng du, quân đội còn lại thì nghênh ngang đi trên mặt sông.