Trẫm

Lượt đọc: 17218 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2032
Hai cái quốc công đều không còn nữa rồi (1)

❊ ❊ ❊

Trong phòng thẩm vấn, Phí Thuần ngồi đối diện với ba người, mặcđồ đen, đồ trắng và đồ đỏ.

Người mặc quấn áo đen là ở Quốc An viện, đồ trắng là ở viện Giám Sát, cuối cùng vị áo đỏ kia là người của Đại Lý Tự. “Đây là Tam đường Hội thẩm sao?” Phí Thuần dở khóc dở cười.

Theo như truyền thống thì Tam đường Hội thẩm sẽ là viện Giám Sát, Hình bộ, Đại Lý tự. Hôm này quan viên ở Hình bộ không đến.

Hoàng Tuân Độ ở học viện Quốc An hỏi: “Phí Các lão, đắc tội rồi. Chúng ta cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi. Ngươi và Tiêu Khởi Phượng có quan hệ như thế nào?”

Phí Thuần trả lời: “Lúc ở huyện Lư Lăng, hắn là hàng xóm của ta. Vợ hắn thường đến nhà ta làm khách, chơi với mẹ ta rất vui vẻ, sau đó mẹ ta nhận nàng ta làm con nuôi. Lúc ấy Tiêu Khởi Phượng nếu rảnh rỗi sẽ tới nhà tìm ta cùng ta

Uống vài chén rượu, quan hệ cũng không đến nỗi tệ. Sau đó hắn bị điều đi Quàng Đông, làm quan ở nhiều địa phương khác nhau, về sau cũng không liên lạc nữa. Mãi đến khi hắn được điều lại về kinh, lúc này mới thỉnh thoảng lui tới chỗ ta.” “Hắn có thể lên chức nhanh như vậy, có liên quan đến ngươi không?” Hoàng Tuân Độ hỏi.

Phí Thuần nói: “Có lẽ có, nhưng ta không hề mở miệng, có thể là quan viên sứ bộ hiểu lầm rồi. Dù sao mẹ ta ra khỏi cửa, tân gia phu nhân thường xuyên đi theo coi chừng, có vài người nhìn thấy sẽ không khỏi suy nghĩ nhiều.” Hoàng Tuân Độ hỏi tiếp: “Vậy ngươi đã từng nhận qua vàng bạc hay lễ vật của hắn chưa?”

“Ta là quốc công, Bệ hạ ban thưởng tiệm muối và mỏ khoáng. Ta nhiều lần lập công, mỏ khoáng có ba mỏ, ngươi cảm thấy ta sẽ thiếu chút lễ vật đó hả?” Phí Thuần hỏi ngược lại: “Trước khi ta chịu tang, đã từng trợ giúp không ít. Nếu

như không phải về nhà thủ hiếu, bây giờ ta trong triều cũng có thể lên đến chức tể tướng, cũng coi là một trong những chức quan hàng đầu rồi. Ta không thiếu tiền, không ngu đến mức phải đi nhận hối lộ của hắn, làm mấy chuyện bỏ con săn sắt bắt con cá rô.” Hoàng Tuân Độ lại hỏi tiếp:

“Mẹ ngươi, thê tử và con cái có nhận hối lộ của nhà bọn họ không?”

Phi Thuần sửa lại: “Như vậy không thể kêu là hối lộ được, chẳng qua chỉ là trả lễ lại mà thôi. Nhận lễ thì cũng phải trả lễ, hơn nữa cũng không có vật phẩm gì tính là quý trọng. Nếu như có đồ gì trân quý, ta nhất định sẽ ngăn cản, trong nhà ta không thiếu chút đồ đó.” Hoàng Tuân Độ nhìn trái nhìn phải, hai vị bên cạnh không lên tiếng, dường như cũng không biết phải thẩm vấn như thế nào.

Phi Thuần đột nhiên nói: “Các vị lão huynh, đừng nhìn mỗi lần mẹ ta ra khỏi cửa đều đeo rất nhiều vàng bạc rêu rao như vậy, thật ra bà cực kì tiết kiệm. Mũ quan và hoa tai, trang sức mẹ ta đeo hằng ngày đều là làm bằng trân châu cả.

Không phải là Nam Châu (Hợp Phổ Châu), cũng không phải là Bắc Châu (Đông Châu), cũng không phải là ở Nam Dương Châu, tất cả đều là đồ của Giang Nam ở Hồ Châu, chỉ có viên châu lớn nhất kia là được Hoàng Đế ban thưởng, Kim Châu. Tất cả chỉ đủ cho bà ấy chút mặt mũi mả thôi.” Nếu như nói đến giá cả, Hợp Phổ Châu là đắt tiền nhất, thứ hai là trân châu Đông Bắc, tiếp đến là trân châu Nam Dương, trân châu Tây Dương, cuối cùng kém nhất đều là trân châu Nam Dương. Ngoại trừ những thứ trân châu trên còn có cả Hồ Câu Giang Nam, hay là Hồ Châu…

Hoặc là những trân châu nhân tạo được nuôi dưỡng ở Thái Hồ.

Thời điểm Bắc Tống, Thái Hồ có trân châu nhân tạo. Đến thời Nam Tống còn xuất hiện tượng phật châu, tức là dùng chì hoặc thiếc để tạc tượng Phật, nhét vào vỏ trai, hai ba năm sau lấy ra sẽ thành ngọc trai tượng Phật sống động như thật.

Ba vị quan thẩm vấn không khỏi trố mắt nhìn nhau. Đúng là bọn họ từng nghĩ đến, mẹ của Phí Thuần đeo trân châu giá rẻ.

Phí Thuần nói tiếp: “Mẹ ta nhiều năm như vậy vẫn chưa bỏ tính tiết kiệm. Ngoài Hồ Châu ra, đồ trang sức của nàng đa số là Phỉ Thúy. Bên ngoài thì nói là Hoàng đế thích phỉ thúy, bà ấy có chung sở thích cùng với Hoàng đế. Nhưng thật ra là…

Phỉ thúy rẻ hơn nhiều so với ngọc thạch, đeo ra ngoài không bị mất mặt. Tính của bệ hạ ta biết, thêm nữa ta còn là công thần khai quốc, ta càng làm quan lớn, lá gan bà ấy lại càng nhỏ, bà ấy sao dám nhận hối lộ của người khác.”

“Vậy chuyện Tam đệ của ngươi là sao?” Hoàng Tuân Độ hỏi.

Tam đệ của Phí Thuần tuổi tác không lớn. Cha mẹ hắn sau khi đến huyện Lư Lăng thì sinh hắn ta, nhỏ hơn một tuổi so với Thái tử gia Triệu Khuông Hoàn.

Phí Thuẩn thở dài nói: “Tam đệ ta học hành không giỏi, không thi đỗ đại học, lại cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện làm quan. Lúc hắn thi dỗ quan chức ở phủ Kim Lăng, đúng là ta có từng qua chào hỏi. Hắn từ sử viên thăng lên quan Cửu Phẩm, đúng là có được ta giúp sức.

Nói ta lấy công làm việc tư, ta nhận tội, tùy các người định đoạt.” “Hắn nhận bạc của Tiêu Khởi Phượng, khoảng chừng ba vạn hai.” Hoàng Tuân Độ nói, Phí Thuần cả kinh đứng dậy.

Hoàng Liên Cung nói cặn kẽ hắn đến Sơn Đông làm quan nhỏ, đưa theo vài bạn học trung họcđến, cầm bạc Tiêu Khởi Phượng cho, cùng người ta hợp tác kinh doanh trứng biển. Hắn có quan chức, không trực tiếp ra mặt,

Chỉ lấy danh nghĩa đóng góp cổ phần, chuyên chạy từ Đăng Châu đến Lữ Thuận, tuyến đường bay Triều Tiên. Hơn nữa, còn lấy tên tuổi của ngươi, làm ăn chính thức với Lữ Thuận. Phí Thuần giận đến mức đập bàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »