Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1632
Bí kíp tạo phản (2)

❊ ❊ ❊

"Quyển sách này tên là 《 Sách Khải Huyền Của Trung Quốc 》 ( 《 Đại Đồng tập 》 ), được dịch bởi ngài Di Nhĩ Đốn, một nhà thơ người Anh." Bố Lỗ Tắc Nhĩ giơ quyển sách nhỏ trong tay, "Ta đã nhìn thấy một bản thảo bằng tiếng Pháp ở cảng n Điển, phải mất rất nhiều công sức, mới mượn được một phần bản thảo. Các ngươi có biết không? Ở Trung Quốc, dân thường cũng được đi học miễn phí, tham gia một loại kỳ thi gọi là khoa cử. Phải đậu khoa cử, mới có thể làm quan, ngay cả Hoàng đế Trung Quốc cũng không được làm trái với quy tắc này."

Bè lũ phản loạn ngồi cùng bàn thắc mắc: "Chức quan nhiều như vậy, nếu đều thi làm quan, vậy thì có đủ chức vị không? Nếu không đủ thì con quan kế thừa, hay là để cho học giả mới thi đậu làm?"

Bố Lỗ Tắc Nhĩ giải thích: "Ở Trung Quốc, không thể thừa kế chức quan!"

"Không thể thừa kế chức quan?"

Cả đám hết sức ngạc nhiên, bởi vì âm thanh quá lớn, mọi người trong quán rượu đều nhìn qua.

Di Nhĩ Đốn rời đi sớm hơn sứ đoàn Trung Quốc, sau khi về Anh, hắn phát hiện nước cộng hoà của mình đã không còn.

Hắn cũng không trách Khắc Luân Uy Nhĩ đã giải tán Nghị viện, bởi vì Hộ Quốc Công cũng không dễ làm, cả ba phía quý tộc, Nghị viện, quân đội đều có nhu cầu riêng, Khắc Luân Uy Nhĩ bị kẹt giữa tình thế khó xử. Đứng từ góc độ của Khắc Luân Uy Nhĩ, phải đưa ra lựa chọn, dứt khoát loại bỏ Nghị viện để thực hiện chế độ độc tài quân sự.

Lý tưởng chính trị sụp đổ, Di Nhĩ Đốn từ chức Bí thư, tập trung phiên dịch 《 Đại Đồng tập 》 .

《 Đại Đồng tập 》 phiên bản Di Nhĩ Đốn, ngầm chứa tư tưởng giai cấp tư sản, gạt bỏ nội dung phân chia ruộng đất.

Lúc này, Bố Lỗ Tắc Nhĩ phấn khích nói: "Để ta giới thiệu với mọi người nội dung của quyển sách này..."

"Người Trung Quốc cũng tán thành Thần quyền thuộc về Vua', nhưng Vua phải có đầy đủ phẩm chất tốt, phải đối xử tử tế với nhân dân ở mọi tầng lớp. Điều này gọi là 'Chính sách nhân từ', tức là thi hành chính sách tốt đẹp và nhân từ. Vua thi hành chính sách nhân từ, sẽ nhận được sự công nhận của Thần. Vua không thi hành chính sách nhân từ sẽ bị Thần trừng phạt..." ...

"Thế giới vận hành đều thuận theo 'Ý chỉ của Thần' (Thiên Đạo). Thần vui khi thấy con người hạnh phúc, khỏe mạnh, con người phát triển dưới sự ban phước của thần. Con người càng ngày càng nhiều, cần có Vua cai quản. Sự cai quản của Vua không phải bóc lột nhân dân, mà là bảo đảm quyền lợi của nhân dân. Nếu vi phạm nguyên tắc này thì không đủ tư cách làm Vua, chắc chắn sẽ bị thần bỏ rơi. Năng lực của một mình Vua có hạn, cho nên cần rất nhiều quan viên phụ giúp việc triều chính..."

"Hoàng đế tiền nhiệm của Trung Quốc mất đi sự ủng hộ của Thần là do bóc lột nhân dân. Vị Hoàng đế hiện tại của Trung Quốc, nhận được ý chỉ của Thần trong giấc mơ, dẫn đầu nhân dân lật đổ bạo quân. . ."

"Ý chỉ của Thần như sau: Thứ nhất, tài sản tư nhân là bất khả xâm phạm, Quốc vương và Giáo hội cũng không ngoại lệ; thứ hai, nhân dân có quyền tự do, bao gồm tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do hôn nhân...; thứ ba, nhân dân có quyền học tập tri thức. Tri thức là những lời dạy của Thần trên thế gian, mỗi người đều phải học tập và lĩnh hội nó. Mà Vua và chính quyền, nên xây dựng các trường công lập, truyền bá sự cứu rỗi của Thần dưới hình thức tri thức; thứ tư, chỉ có lĩnh hội được lời dạy của Thần, tức là có tri thức, mới có thể đảm nhiệm chức quan chính quyền. . ."

Quyển sách do Di Nhĩ Đốn phiên dịch đã bị cấm xuất bản ở Anh vì ngầm chứa nhiều hàng lậu, hơn nữa còn liên quan đến việc xuyên tạc giáo lí.

Nhưng tại quán rượu này, một đám phản loạn người Pháp lại nghe hăng say.

Sau khi trình bày sơ lược, Bố Lỗ Tắc Nhĩ nói với giọng điệu hết sức mong đợi: "Ở Trung Quốc xa xôi, Vua thì nhân từ, quan viên thì liêm khiết, người dân sống một cuộc đời vô ưu vô lo. Ăn xin trên đường đã dần biến mất, mỗi người đều có thể làm việc nuôi gia đình, nông dân cũng có lương thực ăn không hết. Nghe nói, ngay cả những công nhân khuân vác ở bến cảng cũng có thể mua vải lụa may quần áo bằng tiền công. Người Trung Quốc tuân theo ý chỉ của Thần nên mới được Thần chúc phúc. Đất đai nơi đó phì nhiêu màu mỡ, sản lượng lương thực gấp mười lần nước Pháp!"

"Người dân Trung Quốc gặp khó khăn, sau khi quan viên biết, sẽ dốc toàn lực giúp đỡ, chứ không phải bóc lột tài sản của dân chúng... Mùa xuân hằng năm, Hoàng đế sẽ dẫn theo quan viên đến ngoại ô trồng trọt. Hành động này là để cảm nhận nỗi vất vả của nông dân, cũng là để khuyến khích dân chúng chăm chỉ lao động."

"Hoàng đế Trung Quốc là vị Vua thông mình, sáng suốt và nhìn xa trông rộng nhất. Hắn có hai đội cận vệ riêng, một đội mặc đồ trắng, một đội mặc đồ đen. Bạch y vệ bao gồm các học giả và quan viên, hàng năm được cử đi khắp cả nước, bắt những quan lại tham nhũng hại dân. Hắc y vệ bao gồm kỵ sĩ và quan viên, hằng năm cũng được cử đi khắp cả nước, bắt những bọn ác bá cường hào hại dân."

"Vì thế, bọn tham quan và ác bá ở Trung Quốc càng ngày càng ít, hầu như đã biến mất. Bạch y vệ và hắc y vệ lúc nào cũng phiền não vì không tìm thấy kẻ xấu nào để trừng phạt, bởi vì nhờ có sự cai trị của Hoàng đế mà Trung Quốc chỉ còn lại người tốt..."

Khoảng cách sinh ra cái đẹp, người như thế nào thì đất nước như thế đó.

Xã hội nước Pháp càng tối tăm, người Pháp lại càng tin vào loại chuyện hoang đường này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »