Trẫm

Lượt đọc: 15638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1096
Khinh khí cầu (1)

❊ ❊ ❊

Sứa nương nương dưới cơn nóng giận dùng nước nhấn chìm bốn châu thành, chết chìm thư sinh kia, lại nhấn chìm lăng Minh Tổ, báo luôn thù cũ hận mới. Vong hồn bị chết chìm của bốn châu thành cho dù đi địa phủ kêu oan, cũng là Chu Nguyên Chương và Trương Quả Lão hại.

Dù sao bách tính cả thành bị chết chìm không dính dáng gì tới Đại Thanh ta.

Trương Quốc Duy mang theo nhiệm vụ gian khổ rời kinh, ông về quê một chuyến, đoàn tụ nửa tháng với người nhà, phỏng chừng sắp tới không có cơ hội về nhà nữa, nhất định phải quanh năm bôn ba giữa hai tỉnh Lỗ – Dự.

Chúng thần tán đi, Phương Dĩ Trí chờ lâu rốt cuộc bị nữ quan mang đến yết kiến.

"Bệ hạ, sau nhiều lần thí nghiệm cải tiến khinh khí cầu thì đã không có vấn đề gì.” Phương Dĩ Trí nói: “Ba ngày sau, đại học Kim Lăng tổ chức đại lễ bay lên, thầy trò toàn trường đều sẽ tham gia. Nếu bệ hạ rảnh thì có thể ghé đến xem.”

Mới quyết định xong chương trình trị lý Hoàng Hà, tâm trạng của Triệu Hãn vốn không tốt, nghe lời này thì vui vẻ nói: "Trẫm nhất định đi!"

Tạm thời đại học Kim Lăng chỉ có hai cấp lớp, bởi vì học sinh mùa thứ ba còn chưa nhập học. Có lớp cơ sở mở riêng cho con cái của thổ ty và học sinh du học, toàn trường có tổng cộng hơn sáu trăm học sinh.

Đại học ở Giang Tây, Quảng Đông, Hồ Nam đã sớm xây dựng xong và chiêu sinh.

Đại học ở Giang Tô, An Huy, Phúc Kiến, Chiết Giang, Hồ Bắc mùa thu năm nay cũng sẽ bắt đầu chiêu sinh.

Học sinh được công phí* của các tỉnh đều học ở trường trong tỉnh. Nhưng Triệu Hãn cũng mở ra một lỗ hổng, mỗi năm ai thi được tốp mười của tỉnh khắp đất nước có thể được công phí đến đại học Kim Lăng học tiếp.

(*) Nhà nước tài trợ, giống như học bổng.

Chế độ học là bốn năm, lấy đủ điểm có thể tốt nghiệp sớm.

Học sinh tốt nghiệp thành tích ưu tú có thể tham gia cuộc thi của viện Hàn Lâm, viện Khâm Thiên, người thi đậu có thể trở thành nhân viên nghiên cứu bình thường của hai viện. Sau khi kế hoạch này được công bố, nghiên cứu sinh lại được gọi là “Thứ cát sĩ".

"Phùng tỷ tỷ, sao tỷ về trường rồi?” Lộc Thiên Hương ngạc nhiên hỏi.

Phùng Hoành cười nói: "Nghe nói hôm nay có thể xem lễ lớn, ngắm thứ viện Khâm Thiên tạo ra.

Lúc này đã nghỉ hè, học sinh ở xứ khác có thể về nhà. Có người đi thăm người thân, có người thành hôn, dù sao kỳ nghỉ là hai tháng rưỡi, chỉ cần quê hương không quá xa thì đủ thời gian đi rồi về.

Năm nay đã quyết định tuổi kết hôn theo pháp luật, nam nhân mười sáu tuổi, nữ nhân mười lăm tuổi.

So với tuổi kết hôn theo pháp luật của Đại Minh là mười ba tuổi thì được tăng lên thêm hai, ba tuổi. Chắc chắn có người trái luật, nhưng theo lẽ thường quan phủ sẽ không quan tâm, chẳng qua không cho họ đăng ký kết hôn.

Thậm chí rất nhiều nông thôn kết hôn căn bản không đi đăng ký kết hôn, thật sự khiến quan địa phương đau đầu.

Giống như Chu Nguyên Chương, Triệu Hãn cũng cấm đính hôn trong bụng mẹ. Còn về bách tính có nghe theo hay không thì là chuyện khác, dù sao có người hối hôn thì bên quan tòa dễ xử, quan phủ sẽ không công nhận loại hôn ước này.

Lần này Phùng Hoành về nhà kết hôn, gả cho một lại viên trẻ tuổi rất có tiền đồ.

Sau khi bái đường, phu gia lập tức đổi ý, khuyên Phùng Hoành đừng học tiếp đại học, hãy ở nhà giúp chồng dạy con. Dưới sự ủng hộ của trượng phu, Phùng Hoành bỏ chạy, chờ năm sau tốt nghiệp mới quay về nhà chồng. Dù sao cách nhau không quá xa, ngày lễ ngày Tết có thể trở về thăm.

Đương nhiên không thể nói như vậy với bên ngoài, Phùng Hoành khẳng định cha mẹ chồng ủng hộ nàng đi học.

Lộc Thiên Hương chỉ hướng sách giáo khoa vỡ lòng, hỏi: "Phùng tỷ tỷ, chữ này đọc là gì?”

Phùng Hoành lại gần nhìn, nói: “Nghi. Nghi là sương dưới đất, hoài nghi ánh trăng dưới đất là sương trắng. Ngươi học được ghép vần chưa?”

Lộc Thiên Hương trả lời: “Học được rồi, một học tỷ dạy cho ta, nghỉ nghè tỷ ấy không về nhà.”

Nhóm học sinh chung đợt với Lộc Thiên Hương còn chưa chính thức đi học, nhưng số ít người chăm chỉ đã bắt đầu tự học. Lộc Thiên Hương tạm ổn, vốn biết nói tiếng Hán, một vài người phải học tiếng Hán từ đầu.

Phùng Hoành hỏi: “Là Ôn Thục Phân hả? Kỳ nghỉ hè năm ngoái nàng ấy cũng không về nhà.”

Lộc Thiên Hương gật đầu, nói: “Đúng là Ôn học tỷ.”

Phùng Hoành nói: “Nếu ngươi biết ghép vần thì có thể chậm rãi tra tự điển mà học.”

Lộc Thiên Hương nói: "Ta không có tự điển."

Phùng Hoành nói: “Trong tàng thư lâu có, không chỉ một, hai cuốn mà có mấy chục cuốn đặt trong đó. Có một số chữ lạ ngay cả lão sư trong trường đều phải tra tự điển."

Hai người kết bạn ra khỏi phòng, chạy qua phòng kế bên, nữ sinh tên Ôn Thục Phân không ở.

Phùng Hoành nói: “Chắc đang đọc sách trong đồ thư lâu rồi.”

Lộc Thiên Hương hỏi: “Nghe nói nhà của Ôn học tỷ rất nghèo?”

Phùng Hoành đáp: “Đến từ vùng núi Nam Cống, nông dân ở đó quanh năm sống bằng khoai lang và bắp ngô. Ôn Thục Phân học tiểu học rất cực khổ, phải đi một canh giờ mới có thể đến trường học. Lão sư trong trường cũng kém, không biết nhiều tri thức. Ôn Thục Phân cứng rắn thi đậu hạng hai toàn trấn, được công phí đi trong huyện học trung học, không ngờ lại thi đậu công phí sinh của đại học Kim Lăng.”

Lộc Thiên Hương thật lòng khen: “Tỷ ấy thông minh quá.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »