Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 565
Văn đàn Giang Tây (1)

❊ ❊ ❊

Giang Nam yếu ớt, tiền nhiều lương thiếu, một khi gặp phải thiên tai, nhất định sẽ có nạn đói.

Đột nhiên Triệu Hãn chuyển đề tài, cười nói: “Ba vị đến Giang Tây, muốn làm nghề nghiệp gì?”

Vương Vi nói: “Thiếp thân muốn làm cô giáo của trường nữ giáo.”

Lâm Tuyết nói: “Thiếp thân giỏi vẽ, có thể vẽ một chút tranh minh họa cho hiệu sách.”

“Thiếp thân… Cũng muốn làm cô giáo trường nữ giáo.”

Triệu Hãn nghĩ nghĩ nói: “Thư viện Tảo Mi, đã không thiếu nữ tiên sinh. Các nơi Cát Thủy, Nam Xương, Nhiêu Châu, Cửu Giang, đều chuẩn bị mở trường nữ giáo, ta có thể viết một phong thư tiến cử, các ngươi cầm thư tiến cử đi là được. Về phần hiệu sách, ta cũng có thể viết thư tiến cử.”

Đột nhiên Liễu Như Thị hỏi: “Triệu tiên sinh, nữ tử ở Giang Tây có thể làm quan không?”

“Có thể,” Triệu Hãn thở dài nói, “Nhưng rất khó, rất dễ trêu chọc lời đám tiếu.”

Tiểu Hồng đã lập gia đình, vì bận tâm chuyện gia đình, nên không bôn ba làm tuyên giáo viên. Mà là làm Chủ bộ huyện An Phúc, tương đương với ban chủ nhiệm huyện, chuyện này vào năm trước đã dẫn đến chấn động, thậm chí còn có hạng người cổ hủ, chạy tới huyện nha để dán những tờ truyền đơn.

Phủ Tổng binh của Triệu Hãn, cũng nhận được một đống lớn thư thỉnh nguyện, hy vọng hắn có thể cấm nữ nhân làm quan.

Liễu Như Thị vội vàng nói: “Thiếp thân chỉ là thuận miệng hỏi.”

Lâm Tuyết lập tức chuyển đề tài nói: “Xạ điêu anh hùng truyện”, tác giả có phải là Triệu tiên sinh không?”

“Ha ha,” Triệu Hãn không nhịn được cười lên, “Ngươi đã đọc bản tiểu thuyết đó?”

“Hai năm trước tái bản, ta từng vẽ tranh minh họa cho “Xạ điêu anh hùng truyện”, Lâm Tuyết nói, “Nhưng ở trên quyển sách này có hai loại bút danh, một là Lý Trách Ngô (Lý Chính), một là Triệu Tử Viết. Năm gần đây, thịnh truyền Triệu Tử Viết chính là Giang Tây Triệu tiên sinh.”

Triệu Hãn buồn cười: “Sợ rằng không phải là Giang Tây Triệu tiên sinh, mà vốn dĩ bọn họ nói là Giang Tây Triệu tặc.”

Lâm Tuyết không tiếp lời này, truy hỏi nói: “Triệu tiên sinh thật sự là tác giả?”

Triệu Hãn buồn cười nói: “Trước kia là gia nô cho người ta, trong tay không có tiền, viết tiểu thuyết kiếm chút phí nhuận bút.”

“Tiên sinh thật sự là đại tài.” Lâm Tuyết khen tặng nói.

Thông qua tiểu thuyết, Lâm Tuyết thành công khiến cho không khí thoải mái hòa hợp hẳn lên.

Liễu Như Thị không ngừng cố gắng, hỏi: “Tương truyền Triệu tiên sinh có công danh tú tài, đây là thật?”

“Thi hai lần, nhưng không thi đỗ.” Triệu Hãn nói.

Vương Vi hỏi: “Tiên sinh có tinh thông thơ từ không?”

Triệu Hãn cười nói: “Không hề tinh luyện.”

Danh kỹ có đạo xử thế của danh kỹ, ba nữ nhân này, đều có ý đồ tìm kiếm điểm hứng thú của Triệu Hãn.

Cũng không có tâm tư gì khác, chỉ là muốn có được sự chiếu cố của Triệu Hãn.

Ngày đó từ trong cuộc nói chuyện của Từ Dĩnh và Trương Phổ, toàn bộ quá trình Liễu Như Thị đều ở bên cạnh nghe, nàng hỏi: “Nghe nói năm tiên sinh vừa mới mười bốn tổi, đã có được sự ưu ái của Đốc học Giang Tây, muốn nhận tiên sinh làm đệ tử?”

“Có việc này.” Triệu Hãn gật đầu.

Vương Vi và Lâm Tuyết đều rất kinh ngạc, các nàng cho rằng Triệu Hãn học vấn thô thiển, không ngờ được lại là một thần đồng.

Quan đề học một tỉnh chủ động nhận làm đồ đệ, loại chuyện này đúng là hiếm thấy, bởi vì nhất định sẽ chêu trọc thị phi.

Liễu Như Thị nhếch khóe miệng lên: “Ta đoán Triệu tiên sinh nhất định là đầy bụng kinh luận, coi thơ từ là đường nhỏ bàng môn, vì thế nên khinh thường đàm luận thơ từ với người khác. Chắc là Triệu tiên sinh cũng có mấy kiệt tác đi?”

Các nàng cũng hiểu “Quốc gia đại sự”, nhưng đều là kiểu cũ, cái gì mà chỉnh đốn lại trị, chọn người đúng khả năng.

Những cái này căn bản không cần phải nói, Giang Tây đã làm được rồi.

Vậy thì chỉ có thể dẫn dắt về phương diện thơ từ, đó là kỹ năng mạnh của các danh kỹ.

Triệu Hãn cười nói: “Ta đúng là nhớ ra một tác phẩm cũ, ở trước mặt ba vị danh gia chỉ là múa rìu qua mắt thợ. Đừng xướng trường hận ca năm đó, nhân gian đều có ngân hà. Trong thôn Thạch Hào phu thê ly biệt, lệ rơi còn nhiều hơn so với Trường Sinh điện.”

Ngâm xong bài thơ này, ba vị danh kỹ vội vàng đứng lên: “Đa tạ tiên sinh dạy bảo!”

Tâm tư nhỏ của các nàng bị Triệu Hãn nhìn thấu, hơn nữa còn bị bài thơ này nói bóng nói gió. Khiến cho các nàng sau này ngâm thơ xướng khúc, chú ý nhiều hơn đến khó khăn của nhân gian, đừng chỉ có lo đến chuyện đế vương, tướng quân và tài tử giai nhân.

Bài thơ này được truyền ra ngoài, cũng là lời cảnh cáo của Triệu Hãn đối với văn nhân.

Liễu Như Thị nghĩ trong lòng: Triệu tiên sinh không hổ là thần đồng, quả nhiên là tinh thông thơ từ, chẳng qua là giấu ở trong lòng không lộ dấu vết mà thôi.

Ba vị danh kỹ bị đuổi đi, ra khỏi phủ Tổng binh, tất cả đều thở phào một hơi.

Lâm Tuyết líu lưỡi nói: “Ngâm bài thơ kia, thật sự là dọa cho ta sợ hỏng rồi.”

“Ta không bị dọa sợ, ngược lại còn cảm thấy thú vị,” Liễu Như Thị cười nói, “Lúc trước bàn luận thơ từ, đều là khách và chủ vui vẻ, hôm nay là lần đầu tiên bị người khác viết thơ răn dạy.”

Vương Vi buồn cười: “Triệu tiên sinh bảo người ta đừng xướng trường hận ca, bài thơ này của hắn, thế mà lại có sự say mê hấp dẫn của Bạch Cư Dị.”

Liễu Như Thị nói: “Triệu tiên sinh quan tâm khó khăn của dân gian, lại là một người trí thức và hành động hợp nhất, đương nhiên viết thơ cũng bình dân bộc trực một cách tự nhiên. Ta thấy hắn rất hào hùng, khinh thường vòng vò quanh co, khác hẳn với phong cách của văn nhân bình thường.”

Ba nữ tử cùng đi ra ngoài, trước khi đi đến khách trạm, thì đã thấy lộ đình dựng thẳng ngoài thành.

Bên kia bến tàu cũng có lộ đình, nhưng dán nhiều tin tức buôn bán, lộ đình ở đây dán nhiều hơn là thông báo chính thức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »