Thậm chí Điền Hổ còn bỏ lại đội quân, một mình cưỡi ngựa đến gặp Lưu Phương Lượng: “Từ Hầu, ta không có lòng phản bội. Không sai, ta là người Hà Nam, nhưng ta đã theo Bệ hạ đánh trận nhiều năm, có lần nào ta không liều chết xung phong chứ?”
Lưu Phương Lượng vội vàng an ủi hắn: “Điền tướng quân đừng nói vậy, đây đều là kế ly gián của đám giặc phương Nam.”
Số lượng tướng lĩnh người Hà Nam trong quân đội Đại Thuận không ít, bởi vì Lý Tự Thành đã phát triển từ Hà Nam.
. . .
Dực Thành nơi quân Đại Đồng quân đánh chiếm, bị Lưu Phương Lượng dễ dàng đoạt lại, vì trong thành căn bản không có quân phòng ngự, ngay cả quan lại và nông binh cũng chưa phái đến.
Tuy nhiên, Khúc Ốc ở phía Tây Dực Thành lại có ba ngàn nông binh đang đóng quân.
Lưu Phương Lượng hạ trại ở ngoại ô Dực Thành, chờ tập hợp thêm quân. Mà đồng thời quân Đại Thuận cũng giành lại huyện Hồng Động ở phía Bắc, nhưng bị quân Đại Đồng chặn lại không thể đi về phía Nam.
Dực Thành.
Tạ Ứng Long vào lều tìm Điền Hổ: “Bá gia (bá tước), tình hình không ổn rồi.”
“Haizz, ta biết, lòng quân hoang mang.” Điền Hổ bất đắc dĩ..
Nhâm Quang Vinh, Nhâm Kế Vinh, Điền Hổ, Tạ Ứng Long, bốn người lúc đầu cùng nhau gia nhập Lý Tự Thành, tất cả đều xuất thân từ quan quân Đại Minh.
Mà hiện giờ, huynh đệ Nhâm gia bỏ trốn, cảnh ngộ của Điền Hổ và Tạ Ứng Long lại thực khó xử.
Tuy Lưu Phương Lượng không ngừng tỏ vẻ tín nhiệm, nhưng mơ hồ vẫn có tâm phòng bị. Sau khi đoạt lại Dực Thành, những binh sĩ được cử đi canh giữ thành trí, toàn bộ đều là tâm phúc của Lưu Phương Lượng, trong khi Điền Hổ và Tạ Ứng Long lại bị cấm vào thành.
Tất nhiên, Lưu Phương Lượng sợ nếu đi quá xa sẽ bức Điền Hổ và Tạ Ứng Long làm phản, do đó đích thân dẫn quân đóng ở ngoài thành.
Lí do là không thể quấy nhiễu người dân, Dực Thành quá nhỏ, quá nhiều binh sĩ tiến vào sẽ dễ gây hỗn loạn.
Sự cảnh giác của Lưu Phương Lượng là điều rất bình thường, bởi vì lính của hai người Điền, Tạ không chỉ có nhiều người Hà Nam mà quan quân xuất thân từ Đại Minh cũng không ít. Các binh sĩ biết được huynh đệ Nhâm gia dẫn quân hồi hương, sớm đã bàn tán xôn xao, hi vọng chủ tướng nhà mình cũng quay về Hà Nam.
Tạ Ứng Long thấp giọng nói: “Bây giờ chúng ta bị đề phòng, còn đánh trận thế nào nữa? Điền huynh đệ, ngươi cũng là người hiểu binh pháp, ngươi nói xem hiện tại trông giống như có thể đánh thắng sao?”
Điền Hổ lẩm bẩm: “Bệ hạ đối đãi chúng ta không tệ, đừng ôm ấp tâm tư khác. Về phần các tướng sĩ, cứ kiên nhẫn xoa dịu là được.”
Tạ Ứng Long cười lạnh.
Quả thực không tệ, Nhâm Kế Vinh dẫn quân chạy trốn, còn có Điền Hổ trước mặt, đều được phong làm Quả Nghị tướng quân, hơn nữa còn được phong bá tước.
Nhưng Tạ Ứng Long thì sao?
Một tướng quân quèn mà thôi, một nam tước nhỏ nhoi liền có thể tống cổ.
Điều này làm cho Tạ Ứng Long cực kì bất mãn, huynh đệ Nhâm gia và Điền Hổ chỉ là quan quân cấp thấp. Mà Tạ Ứng Long lại xuất thân là thân binh của tướng lĩnh, binh khí súng ống dưới trướng cực kì cường hãn.
Tạ Ứng Long và Điền Hổ khi xưa cùng dẫn theo đoàn binh súng ống, mang theo rất nhiều đại bác cầm tay và pháo, nổi dậy dâng tặng thành trì đầu quân cho Lý Tự Thành.
Tại sao Điền Hồ rất nhanh thăng quan tiến chức, mà bản thân lại trở thành thuộc hạ của Điền Hổ?
“Vậy ta đi trấn an tướng sĩ.” Tạ Ứng Long nói.
Điền Hổ mở lời: “Để ta tự mình đi.”
Doanh trại của Lưu Phương Lượng nằm ở phía Bắc, doanh trại Điền Hổ, Tạ Ứng Long nằm ở phía Đông.
Điền Hổ dẫn theo Tạ Ứng Long đến doanh trại để xoa dịu tướng sĩ. Đơn giản là nói, đợi Đại Thuận quân chiếm được Hà Nam, mọi người liền có thể áo gấm về nhà.
Không có tác dụng gì, ngược lại làm binh sĩ sinh ra tâm lý mâu thuẫn.
Quan văn thiếu lòng trung thành với triều đình Đại Thuận, lẽ nào binh sĩ tầng dưới chót có sao?
Quân của Lý Tự Thành khi mới tiến vào thành Bắc Kinh là sung sức nhất, sau khi bị Mãn Thanh đánh bại liền xuống dốc không phanh. Suy nghĩ của bọn họ rất đơn giản, Thát Tử đánh thắng Đại Thuận quân, Đại Đồng quân lại đánh thắng Thát Tử, như vậy chắc chắn Đại Đồng quân lợi hại hơn, hơn nữa Triệu hoàng đế cũng chiếm được lãnh thổ lớn hơn.
Nếu đã đánh không lại, vậy tại sao còn phải ra trận chịu chết?
Sau khi tuần tra quân doanh, thêm một phen an ủi, Điền Hổ liền trở về lều nghỉ ngơi.
Nhưng Tạ Ứng Long lại gọi một vài quan quân đến: “Ta đã thử qua rồi, Điền tướng quân không muốn quay về Hà Nam, hắn ghi nhớ ân tình của Hoàng đế Đại Thuận.”
“Haha, Lý Tự Thành có ân với hắn ta, nhưng đối với chúng ta lại vong ơn bội nghĩa.” Người nói chuyện là Uông Thành Trung, giống với Tạ Ứng Long, cả hai đều xuất thân là thân binh của tướng lĩnh La Đại Đại Minh.
Một quan quân Hà Nam khác Tạ Chuẩn nói: “Điền bá gia không muốn rời đi là vì lưu luyến tước vị. Chúng ta không có chức vị nào, còn ở lại đây làm gì nữa? Triệu Hoàng đế bá chiếm nửa giang sơn, tọa lạc ở vùng đất Giang Nam giàu có, quân Đại Đồng lại cực kì hùng mạnh. Ngay cả Thát Tử mà Lý Tự Thành còn không đánh được, hắn còn có thể giết Triệu Hoàng đế lên nắm quyền sao?”
Sau một hồi bàn bạc, Tạ Ứng Long nói: “Từng người quay về lặng lẽ hợp quân đi, đêm nay sẽ đi, đốt lửa nổ pháo ra hiệu, sau khi khuấy loạn doanh trại thì cùng chạy về hướng Tây Nam!”