Tiêu Hoán nói: “Trịnh Hồng Nghĩa từng nói một câu: ‘thiên hạ họ Triệu, Cù Châu họ Trịnh’. Còn từng nói bản thân đã từng dắt ngựa giúp thiên tử, chỉ cần không dấy binh tạo phản, quan viên các cấp cũng không thể làm gì ông ta. Chưa hết, ông ta còn nói mình là thông gia với Lý Các Lão, thủ phụ cũng phải nể mặt ông ta ba phần.”
Cả người Lý Bang Hoa hơi run rẩy, rõ ràng là vô cùng tức giận, vậy mà thật sự có người dám dùng danh nghĩa của hắn.
Tiêu Hoán nói: “Lưu An Vĩnh phủ Đồng Tri Cù Châu, là huynh đệ trong tộc của Hộ Bộ Thượng Thư Lưu An Phong. Lại ngầm nạp cháu gái vợ lẽ của Trịnh Hồng Nghĩa làm vợ bé, nghe đồn còn được chia hoa hồng ở khu quặng nhà họ Trịnh…”
Lưu An Phong cuối cùng cũng ngồi không yên, vội vàng đứng lên nói: “Bệ hạ, Lưu An Vĩnh kia đúng là huynh đệ trong tộc của thần, cũng là đồng hương cùng trấn. Nhưng hai nhà đã cách tận năm đời. Khi còn bé thần vô cùng nghèo khó, cũng không hề nhận được sự giúp đỡ của người trong tộc, trái lại còn bị bọn họ xem thường. Sau khi thần nhậm chức, người trong tộc mới bắt đầu cậy thế. Thần cũng đã dặn dò người nhà, không được dính dáng với người trong tộc, cũng không thể vì người trong tộc mà làm việc trái pháp luật. Tên Lưu An Vĩnh kia quả thật rất đáng chết, nhưng cũng không liên quan gì đến thần. Thần hoàn toàn trong sạch, không thể lây dính vết nhơ này…”
Nói xong, Lưu An Phong cởi mũ quan xuống, quỳ xuống đất dập đầu nói: “Thần xin được từ quan về quê!”
Trong điện vô cũng tĩnh lặng, Hộ Bộ Thượng Thư thế nhưng xin từ chức.
Trần Mậu Sinh đứng dậy chắp tay thi lễ: “Bệ hạ, thần có thể lấy tính mạng của mình ra đảm bảo, Lưu Thượng Thư không hề có cử chỉ dung túng người trong tộc.”
Lý Bang Hoa thở dài một tiếng, cũng cởi mũ quan, quỳ xuống dưới đất: “Thần cũng xin được trí sĩ (về hưu)!”
Chậc, mọi chuyện quá trớn rồi, Nội Các Thứ Phụ cũng muốn từ quan.
Triệu Hãn hơi híp mắt, tức giận nói: “Các ngươi đang muốn uy hiếp trẫm sao?”
“Thần không dám!”
Lý Bang Hoa và Lưu An Phong đồng thanh trả lời.
Triệu Hãn hỏi Tiêu Hoán: “Vụ án ở Cù Châu, đã thẩm tra chưa?”
Tiêu Hoán trả lời: “Đã thẩm tra qua, cũng đã hạ lệnh bắt người. Những tội danh thần vừa kể, chắc chắn không có sai sót. Sau khi bắt lại rồi thẩm vấn, có khả năng sẽ dính dáng tới vụ án mới.”
“Vậy không đợi vụ án ở Cù Châu kết thúc, mấy vị quan viên trung ương dính dáng đến vụ án này, trẫm sẽ đích thân quyết định.” Triệu Hãn liếc nhìn một vị quần thần: “Nội Các Thứ Phụ Lý Bang Hoa, trị gia không nghiêm, lấy đi tước vị, lấy đi gia quan. Giữ lại chức vụ thứ phụ, phạt bổng lộc ba tháng. Nếu người trong tộc còn xảy ra chuyện tham ô, lập tức bãi quân về quê!”
Tiêu Hoán hoảng sợ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hoàng đế.
Tào Quan đang ghi chép lại nội dung buổi triều cũng sợ tới mức run tay, trên giấy bị nhỏ một giọt mực.
Lấy đi tước vị đó! Cũng không có bao nhiêu người được phong tước ở tân triều Đại Đồng, có vài người còn không làm quan giống như Trịnh Chi Long. Trực tiếp lấy đi tước vị, xử phạt như vậy đã là cực kỳ nghiêm khắc.
Mà gia quan, gia quan của Lý Bang Hoa là thiếu sư của thái tử, đây cũng là một danh hiệu vô cùng tôn quý.
Gia quan cũng bị lấy đi!
Lý Bang Hoa đã làm gì chứ?
Chỉ là một người cháu gái trong tộc của hắn gả cho con của Trịnh Hồng Nghĩa mà thôi.
Lý Bang Hoa đã ở Nam Kinh nhiều năm, trong tộc có biết bao nhiêu người cháu, hắn có lẽ cũng không hề hay biết về mối hôn sự này.
Tiêu Hoán rất muốn khuyên can, nhưng lại không dám khuyên can, chỉ có thể sững người ngồi tại chỗ.
Những quan viên khác cũng không dám cầu xin giúp.
Triệu Hãn tiếp tục nói: “Lưu An Phong, trị gia không nghiêm, giáng chức quan xuống một bậc, bãi miễn chức vụ Hộ Bộ Thượng Thư. Đổi thành… Đổi thành gì thì để cho Lại Bộ sắp xếp!”
Lưu An Phong tức giận nói: “Bệ hạ, thần xin được từ quan! Thần không hề trị gia không nghiêm, thần không muốn nhận tiếng xấu này!”
Triệu Hãn cẩn thận suy nghĩ: “Được rồi, ngươi trí sĩ đi.”
“Tạ ơn bệ hạ!”
Lưu An Phong nâng mũ quan lên, trở về chỗ ngồi của mình.
Triệu Hãn tiếp tục nói: “Trịnh Đồng Phù, giáng chức quan xuống năm bậc, điều tới Lữ Tống, trong vòng mười năm không thể trở về!”
Người này đã hoàn toàn bị hủy hoại.
Lang Trung Doanh Thiện Tư thuộc Công Bộ, tuy chỉ là chính ngũ phẩm, nhưng lại là chức vụ có thực quyền thật sự, địa vị còn hơn cả Tri Phủ chính tứ phẩm.
Hơn nữa Trịnh Đồng Phù còn là một dòng nước trong giữa vô số kẻ tham ô, thanh liêm, giỏi giang lại cần cù, những điều này cũng đã được hoàng đế ghi tạc ở trong lòng. Người như vậy, chỉ cần sống thêm hai mươi năm, ít nhất cũng lên được chức Thượng Thư, nói không chừng còn có thể làm Thủ Phụ!
Bây giờ lại bị giáng chức quan xuống năm bậc, còn bị ném tới Lữ Tống, cộng thêm việc trong vòng mười năm không thể về triều.
Như vậy còn tàn nhẫn hơn cả việc trực tiếp giết hắn ấy chứ!
Trịnh Đồng Phù giống như hồn lìa khỏi xác, chẳng khác nào một thi thể, hoàn toàn không nghe được Triệu Hãn đang nói gì.
Ngày hôm sau, Triệu Hãn nhận được một tin, Trịnh Đồng Phù đã tự sát ở nhà.