Hà Lan từng có ý đồ cướp lấy Macao, hơn một nghìn binh lính đổ bộ tác chiến, bị mấy chục người Bồ Đào Nha phục kích, sợ tới mức toàn quân sụp đổ tại chỗ.
Nếu như tác chiến ở bên ngoài lục địa, hai trăm binh lính Đại Đồng, hẳn là có thể chính diện đánh tan ba bốn nghìn người Hà Lan.
Peter Mundy nói thế cục Châu u, Triệu Hãn cảm thấy cơ hội của mình đến rồi, hoặc là nói đây là thời điểm tốt để ra biển.
Tây Ban Nha từ từ suy sụp, Bồ Đào Nha đã sớm nằm cứng đơ, nước Anh còn chưa quật khởi trên biển.
Hà Lan như mặt trời giữa trưa, nhưng địa bàn Hà Lan quá nhỏ. Dân cư khan hiếm, lục quân nhỏ yếu, chỉ có thể thành thật kinh doanh, chứ đừng nghĩ đến chuyện chiếm quá nhiều thuộc địa.
Trung Quốc là trung tâm sản xuất hàng hóa, đánh bại những quốc gia này, đuổi hết bọn họ ra khỏi Đông Nam Á, bọn họ cũng sẽ lắc lư đến làm mậu dịch. Bởi vì lá trà, tơ lụa, đồ sứ, chỉ có thể mua được ở Trung Quốc, tất cả đều là thương phẩm khan hiếm ở Châu u.
Nhưng tất cả những thứ này, nhất định phải là mình chỉ đạo.
Trước khi luyện ra hải quân mạnh để ra biển, không thể đuổi người Châu u đi, Macao chính là cửa sổ đối ngoại của Triệu Hãn.
Đương nhiên, phải đả kích Hà Lan, ai để cho bọn họ là cường quốc đứng đầu trên biển?
Peter Mundy trở lại trong phòng, tiếp tục viết du ký của hắn: “Hôm nay nói thế cục Châu u với Triệu Hãn, hắn rất có hứng thú với thứ này, đây là một quân vương có tầm mắt rộng lớn. Đúng vậy, quân vương, xin cho phép ra được dùng từ ngữ này, sau này hắn rất có thể sẽ trở thành Hoàng đế Trung Quốc. Thượng Đế ơi, khiến người ta khó tin cỡ nào, thế mà ta lại có thể trở thành bạn bè với Hoàng đế Trung Quốc vĩ đại…”
“Không có gì để nghi ngờ, Triệu nhất định sẽ phát triển hải quân. Từ trong ánh mắt của hắn, ta có thể nhìn ra, sau này hắn nhất định sẽ khai chiến với Tây Ban Nha, Hà Lan. Đối với nước Anh mà nói, đối với tất cả các quốc gia Châu u mà nói, đây đều là một chuyện tốt. Một khi Trung Quốc chiến thắng Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hà Lan, các quốc gia khác đều có thể trực tiếp tiến hành mậu dịch với Trung Quốc…”
“Nguyện Thượng Đế phù hộ Triệu, phù hộ hắn chiến thắng Tây Ban Nha và Hà Lan tà ác, nước Anh sẽ thu được rất nhiều lợi ích lớn từ trong đó.”
…
Lạnh lẽo sứ đoàn Macao ba ngày, rốt cuộc Triệu Hãn cũng triệu kiến.
“Rất hân hạnh được gặp ngươi, tướng quân vĩ đại.” Paolo mỉm cười hành lễ.
Triệu Hãn chắp tay nói: “Hân hạnh.”
Tri phủ Quảng Châu Vương Thắng Xương, Đề đốc Thị bạc ti Quách Thuấn Ngu, chủ sự Thị bạc ti Đặng Vân Chiêm, Thống lĩnh thủy quân Quảng Đông Vạn Bang Ngạn đều đến dự thính nghe quá trình đàm phán.
Thành viên hai bên làm quen nhau, rất nhanh đã đi vào chủ đề đàm phán chính.
Nghị viên Macao Desino, dùng tiếng phô thông Đại Minh nói: “Triệu Tổng trấn, Tổng đốc Macao, nghị hội Macao, tình nguyện thừa nhận quyền thống trị của tướng quân đối với Quảng Đông. Điều kiện tiên quyết là, duy trì hiện trạng của Macao, Quảng Châu lập tức khôi phục đường cung ứng lương thực.”
“Đương nhiên không được,” Triệu Hãn cười nói, “Ta muốn thu hồi Macao, đặc biệt là lô cốt pháo đài mà các ngươi xây dựng.”
Sau khi Desino nghe phiên dịch thuật lại, tư lệnh đội cảnh vệ Macao Julio lập tức đứng lên: “Chuyện đó không thể nào, Hoàng đế Đại Minh đã cho chúng ta thuê Macao!”
Vẻ mặt Triệu Hãn nghi hoặc hỏi: “Ngươi không biết ta là phản quân sao? Hoàng đế Đại Minh cho thuê Macao, chuyện này đâu có liên quan gì đến ta?”
Đúng vậy, Đại Minh thuê Macao, liên quan gì đến phản tặc!
Nhất thời Julio nghẹn lời, lập tức đỏ mặt nói: “Chiến tranh, các hạ nhất định sẽ dẫn đến chiến tranh!”
Triệu Hãn buồn cười nói: “Ta đã hỏi thăm rõ ràng rồi, không tính thuyền viên hải quân, trú quân trên bộ của Macao, chỉ có 300 người mà thôi. Ta cũng lười xuất binh tấn công, để các ngươi đói mấy tháng rồi nói sau.”
Chỉ huy hải quân Salmento nói: “Các hạ làm như thế, là bức bách hải quân Macao, đi đến vùng duyên hải cướp bóc khắp nơi. Chúng ta chỉ muốn làm mậu dịch, không muốn làm hải tặc, mời các hạ nhất định phải suy xét rõ ràng.”
“Trịnh Chi Long đang ở trong phủ ta làm khách, nếu như các ngươi làm hải tặc, ta có thể nói chuyện với hắn, có lẽ có thể học được một ít kinh nghiệm.” Giọng điệu Triệu Hãn hòa ái nói.
Nghe thấy tên của Trịnh Chi Long, toàn bộ sắc mặt những người này kịch biến.
Người Bồ Đào Nha ở Macao, cũng phải nộp phí bảo vệ cho Trịnh Chi Long. Hơn nữa, năm nay còn có chuyện lớn xảy ra, Nhật Bản bế quan tỏa cảng.
Con đường giao thương “Macao - Nhật Bản”, là tuyến đường kinh doanh chủ yếu nhất của người Bồ Đào Nha. Sau này, muốn có được thương phẩm, phải đi Phúc Kiến hoặc là Lưu Cầu, hoặc là dứt khoát từ Quảng Châu đi đến Malacca.
Quảng Châu, là trung tâm chuyển khẩu mậu dịch lớn nhất của Trung Quốc.
Một lượng lớn thương phẩm của Chiết Giang, Phúc Kiến, Nhật Bản, Lưu Cầu đều là vận chuyển đến Quảng Châu buôn bán trước. Triệu Hãn nắm trong tay nơi này, bất luận là dứt bỏ lương thực, hay là ở trên thương nghiệp cũng có thể đập chết người Bồ Đào Nha.
Tổng đốc Macao Paolo, vẫn luôn nở nụ cười quý tộc: “Mời tướng quân ra một cái giá hợp lý, nếu không thì lần đàm phán này khó có thể tiến hành.”
“Tự xem đi.” Triệu Hãn lấy ra một phần điều ước.
Paolo cầm lấy cẩn thận đọc, sắc mặt rất khó coi.
Điều thứ nhất, Triệu Hãn muốn có được chủ quyền đối với Macao, Bồ Đào Nha Macao phải giao ra pháo đài, giải tán đội cảnh vệ!
Điều thứ hai, cho phép Bồ Đào Nha Macao giữ lại nghị hội, nhưng chỉ có thể quản lý khu vực người Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha ở.
Điều thứ ba, cho phép Bồ Đào Nha Macao giữ lại đại pháp đình, nhưng chỉ có thể thẩm phán người Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha. Bất kỳ án kiện gì có người Trung Quốc, đều phải chuyển giao cho huyện Hương Sơn xử lý.