Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2329
Nơi Lý Bạch sinh ra (3)

❊ ❊ ❊

Nghiên Lặc Ngõa Tư kinh hãi hỏi: "Các ngươi trấn thủ mới có mấy ngày mà thành Ô Thập đã bị công phá rồi?"

Tên Quý Tộc trốn thoát được nói: "Kẻ địch, bọn chúng có thể gọi Trấn Ni về..."

"Ăn nói hàm hồ!" Nghiêu Lặc Ngõa Tư tức giận.

"Đại Hãn, là thật mà" tên đó trả lời, "Quân địch gọi Trấn Ni đến, là một quả cầu rất lớn rất lớn, còn bay được trên trời nữa. Sau đó là mấy quả cầu nhỏ được ném xuống, rớt xuống đất liền nổ tung, một quả nhỏ thôi cũng giết chết mấy chục mạng rồi, Đại Hãn nếu ngài không tin, có thể hỏi những binh sĩ khác."

Nghiêu Lặc Ngõa Tư đương nhiên không tin đó là ma quỷ quân Hán gọi đến, nhưng tên Quý Tộc này nói lời nào cũng y như thật, không hề giống điệu bộ như đang nói dối.

Nghiên Lặc Ngõa Tư đoán được đại khái mấy thứ kia có lẽ là vũ khí bí mật của quân Hán.

"Quân địch rốt cuộc có bao nhiêu khẩu đại bác?"

Tên Quý Tộc đó trả lời: "Cụ thể là bao nhiêu thì không biết nhưng chắc chắn ít nhất cũng một trăm khẩu."

Đại bác mà cũng có tận một trăm khẩu, vậy súng kíp phải có tới bao nhiêu chứ.

"Đại Hãn, không ổn rồi!" Lại một đại thần hoảng hốt chạy tới.

Nghiêu Lặc Ngõa Tư hỏi: "Có chuyện gì?"

Đại thần nói: "Có Quý Tộc trốn từ Hòa Điền đến, chỗ đó cũng có quân Hán xuất hiện, ước chừng hơn một vạn kỵ binh. Hơn nữa đây đã là tin tức của mười ngày trước, bây giờ chỉ e cũng gần tới thành Diệp Khương rồi."

Quân Hán mà người này vừa nói tới chính là lộ quân phía Nam tách ra từ đội quân của Giang Lương, gồm mấy nghìn kỵ binh Đại Đồng và tám nghìn kỵ binh Thanh Hải.

Lộ quân phía Nam từ Hòa Điền tấn công thành Diệp Nhĩ, toán chủ lực thì tiến đánh Khách Thập từ phía bắc bằng thế trận gọng kìm, tấn công từ hai phía.

Nghiêu Lặc Ngõa Tư nói: "Truyền lệnh cho Quý Tộc, theo ta đến Đại Ngọc Tư!"

Hắn như này là đang tính toán để chạy trốn, mang theo quân đội và Quý Tộc chạy tới Trung Á đánh chiếm địa bàn một lần nữa, dù sao Đại Ngọc Tư lúc này cũng rất yếu.

Thống lĩnh Giang Lương dẫn đầu đại quân chủ lực tiến vào Khách Thập, phát hiện toàn bộ Quý Tộc ở đây đều chạy trốn hết cả, người cai quản nơi này là Hòa Trác cũng chạy mất, chỉ còn lại toàn là dân thường với nông nô.

Hơn một vạn tinh binh, mấy ngàn bộ đội dự bị, lực lượng lớn mạnh khí thế ngút trời hướng thẳng tới Đại Ngọc Tư, Nghiêu Lặc Ngõa Tư dư sức khuấy đảo Đại Ngọc Tư một trận ra trò.

Thuộc hạ của Giang Lương - Hạ Vũ Độ nói: "Ngươi mang năm nghìn binh sĩ đi chiêu hàng Cát Lợi Cát Tư từng người bọn họ. Nói với họ chỉ cần quy phục Trung Quốc sẽ không phải chịu cảnh bị áp bức, triều đình sẽ đối xử bình đẳng với người của Cát Lợi Cát Tư (tộc Kha Nhĩ Khắc Tư)."

Địa bàn của người Cát Lợi Cát Tư cũng chính là của đời sau Cát Nhĩ Cát Tư Tư Thản.

Tổ tiên của bọn họ cư trú ở Diệp Ni Tắc trên sông Du, thời kỳ Thành Cát Tư Hãn bị ép về phía Nam, mấy trăm năm sau đó liên tục bị những thế lực lớn chèn ép.

Càng hiếm thấy chính là xung quanh địa bàn của họ, tuy rằng toàn bộ đều theo Lục giáo nhưng người Cát Lợi Cát Tư lúc bấy giờ vẫn như trước tiếp tục thờ phụng Vật Tổ (Tô-tem). Theo lịch sử ghi chép lại thì có một bộ phận người Cát Lợi Cát Tư là ở Thanh Triều Lục Hoa đã chuyển sang Phật giáo.

Nghiêu Lặc Ngõa Tư đem binh lính trốn sang Đại Ngọc Tư phải đi qua địa bàn của người Cát Lợi Cát Tư.

Hành động lần này khiến cho người Cát Lợi Cát Tư hoảng sợ vô cùng, các bộ lạc lũ lượt triệu tập dũng sĩ lại. Nhưng lại không dám phản công, sau khi biết được tình hình thực tế thì bọn họ bị ép phải đồng ý cho Nghiêu Lặc Ngõa Tư mượn đường quá cảnh.

Ngoài mặt thì lấy cớ là mượn đường nhưng thật ra chính là cướp đường trắng trợn!

Trước hành vi cướp bóc như vậy người Cát Lợi Cát Tư vô cùng căm phẫn nhưng vẫn một mực không dám hó hé tiếng nào. Lúc đầu bọn họ phụ thuộc vào Hãn Quốc Sát Hợp Đài, kế đến lại dựa dẫm vào Hãn Quốc Diệp Nhĩ Khương, bây giờ lại phụ thuộc vào Mông Cổ Chuẩn Cát Nhĩ. Hoàn toàn không có quyền độc lập tự chủ, bởi vì thế lực tông chủ không cho phép bọn họ được có thủ lĩnh nên thậm chí ngay cả một thủ lĩnh đường đường chính chính cũng không có.

Bọn họ chỉ đành phân tán thành những bộ lạc nhỏ lẻ trồng trọt hoặc chăn thả ở vùng núi.

Vất vả lắm mới tiễn được Nghiêu Lặc Ngõa Tư quá cảnh, người Cát Lợi Cát Tư còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì liền bị Hạ Vũ Độ dẫn theo mấy nghìn quân Đại Đồng kéo đến.

Đây chính là đội quân hùng mạnh đã đánh bại Diệp Nhĩ Khương nên người Cát Lợi Cát Tư không dám phản kháng, thủ lĩnh các bộ lạc đều phái sứ giả đến bái kiến.

"Gọi hết thủ lĩnh của các ngươi ra đây, ta có chuyện cần bàn!" Hạ Vũ Độ nói với đám sứ giả.

Hai mươi ngày sau, thủ lĩnh của hơn tám mươi bộ lạc tập hợp tại biên giới Nhiệt Hải (hồ Doãn Khắc Trại).

Người phiên dịch giải thích rõ lời Hạ Vũ Độ hơn: "Từ nay về sau, đất của người Cát Lợi Cát Tư chính là ranh giới của Trung Quốc Đại Đồng. Toàn bộ người Cát Lợi Cát Tư cũng sẽ trở thành người Trung Quốc. Người của triều đình phái quân đội tới phụ giúp di dân, xây dựng lại thành phố!"

Thủ lĩnh của các bộ lạc nghe xong thì ai nấy nổi giận đùng đùng, có người còn đứng bật dậy, ồn ào đòi nghênh chiến với quân đội Trung Quốc.

Hạ Vũ Độ giơ tay trấn an: "Im lặng, nghe ta nói hết đã."

La hét ầm ĩ một trận, hội trường rốt cuộc yên tĩnh trở lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »