Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 929
Đội tìm mỏ và cái đuôi heo (2)

❊ ❊ ❊

Đây là phương pháp tìm khoáng hai nghìn năm qua Trung Quốc sử dụng, rất hữu ích đối với thể quặng vuông góc. Một số loại quặng ở lớp ngoài, gọi là “Khoáng miêu” hoặc là “Khoáng dẫn”, có tác dụng chỉ ra khoáng sản ở tầng trong.

Ngoài ra, còn có thể thông qua thực vật để phân biệt, có một vài loại thực vật hấp thu khoáng vật sẽ thay đổi màu sắc hoặc hình dạng.

Nhà thám hiểm Abel Tasman tự phụ kinh nghiệm phong phú, tuy dẫn đến một bộ phương pháp tìm mỏ của Châu u, nhưng hắn ở Trung Quốc học được nhiều bản lĩnh hơn.

Thợ tìm mỏ tiếp tục đào xuống dưới, tiếp đó chính là dựa vào vận khí.

Vận khí tốt, mỏ giàu, tất cả đều vui mừng; vận khí kém, quặng nghèo, làm mất công một hồi.

Nhóm công nhân làm lao động chân tay, ba thủ lĩnh, lại ngồi ở bên cạnh nghỉ ngơi quan sát.

Abel Tasman thuần thục lấy thuốc lá ra, bỏ thuốc lá vào nồi, dùng tiếng Hán nói: “Lão tào, mượn chút lửa.”

Tào Kim đã hút rồi, đưa lửa còn chưa tắt qua đó.

Từ Hà Khách đang nhả khói, đáng ra năm ngoái hắn nên chết rồi, khi du lịch ở Vân Nam bị tật ở chân, được thổ ty phái người khiêng về Giang Tô.

Tào Kim hỏi: “Lão An, con trai ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

Tên tiếng Trung của Abel Tasman là An Tư Văn, hắn trả lời nói: “Chín tuổi, sống ở trong nhà lão Từ, còn đang học nói tiếng Trung Quốc.”

Tào Kim đắc ý khoe ra nói: “Cháu trai của ta năm nay mười lăm, ngày hôm qua trong nhà gửi thư, thi hương đứng thứ hơn ba trăm.”

Giang Tây là nơi xây dựng tiểu học, trung học sớm nhất, số lượng học sinh nhiều nhất, chất lượng học sinh cao nhất, độ khó của cuộc thi cũng khó nhất, có thể thi được thứ hạng hơn ba trăm đã rất lợi hại rồi.

Dù sao cũng là nơi long hưng, hơn nữa đông thí sinh, bởi vì thế năm nay những người đứng thứ hạng từ một trăm trở lên ở Giang Tây, đều có thể làm học sinh chính thức đi Nam Kinh đọc sách.

Sang năm thì không được nữa, đại học Nam Xương sắp thành lập, sau này học sinh chính thức Giang Tây chỉ có thể đọc sách ở Nam Xương.

Tào Kim lại hỏi Từ Hà Khách: “Trong nhà Từ tướng công cũng có con cháu đi thi?”

Từ Hà Khách dùng cành cây gạt bỏ tàn thuốc, trả lời: “Trưởng tôn, còn có 2 cháu trai, năm nay đều đi thi hương, còn chưa biết thi được bao nhiêu.”

Tào Kim cười nói: “Vừa đúng lúc tiền thưởng còn chưa tiêu hết, toàn bộ đưa cho cháu trai đi đóng học phí. Ta nghe người ta nói, Kim Lăng đại học kia, chính là Quốc Tử Giám tiền triều, chỉ cần đi vào học thì sẽ là tướng công.”

Chiến lĩnh Hồ Bắc có chút muộn, hiện nay chỉ có tiểu học, sang năm mới có thể thành lập trung học – nhóm học sinh tiểu học đầu tiên đã tốt nghiệp.

Tình huống ở phía bên khu vực phía bắc Trường Giang ở hai tỉnh Giang Tô, An Huy, so với bên Hồ Bắc không khác nhau lắm. Lần này tham gia thi toàn tỉnh, đều là học sinh ở phía nam Trường Giang, hơn nữa tất cả đều thuộc học sinh nhảy lớp. Bao gồm cả phủ Kim Lăng, tỉnh Phúc Kiến cũng như thế, bởi vì học tập bình thường, còn chưa đủ học được đến tốt nghiệp trung học.

Về phần Tứ Xuyên, Hà Nam, Sơn Đông, thậm chí mới bắt đầu thành lập tiểu học.

Bởi vậy lần này các tỉnh thi chung, toàn tỉnh đều tham gia chân chính, cũng chỉ có Giang Tây, Hồ Nam và Quảng Đông.

Học sinh tự trả học phí hàng năm ba mươi vạn lượng, phần lớn gia đình tầng dưới cùng đều không trả nổi. Gia đình giàu có, có chút trả được, nhưng không phải ai cũng trả.

Nhóm học sinh đầu tiên của đại học Kim Lăng, đoán chừng cũng chỉ có 800 người.

Đại học Kim Lăng và Quốc Tử Giám giống nhau, chọn dùng chế độ học phần, có cuộc thi giữa kỳ và cuối kỳ, nhưng hủy bỏ thi tháng (Quốc Tử Giám). Phải học hết học phần mới có thể tốt nghiệp, hơn nữa nhiều nhất thì được muộn ba năm, thời gian ngưng lại còn không đủ học phần, vậy thì chỉ có thể lất giấy chứng nhận học tập.

Dễ vào khó ra, tốt nghiệp rất khó.

Sĩ tử thiên hạ đối với phương pháp này đã rất quen thuộc, những cái khác đều là quy củ của Quốc Tử Giám. Tuy Quốc Tử Giám không có khóa năm, lại sử dụng chế độ thăng cấp, học đủ bao nhiêu học phần, thì có thể nhập học cấp cao hơn, hoàn thành toàn bộ học phần là có thể tốt nghiệp và được phân phối đi.

Chế độ Quốc Tử Giám của Đại Minh vẫn là rất tiên tiến, đáng tiếc ở giữa thời kỳ nhà Minh đã bị phế đi.

Chu Nguyên Chương ký thác kỳ vọng rất cao đối với Quốc Tử Giám, mời danh sư đại Nho dạy học, bồi dưỡng ra rất nhiều quan viên.

Nhưng dần dần, chế độ khoa cử đá Quốc Tử Giám văng ra ngoài.

Kẻ sĩ uyên bác cũng không muốn ở Quốc Tử Giám làm thầy giáo, bởi vì chỉ có cương vị quản lý thuộc loại quan viên. Các thầy giáo đều muốn làm quan, thì sao có thể tình nguyện ở lại Quốc Tử Giám làm thầy giáo?

Đến giữa thời kỳ nhà Minh, các thầy giáo ở Quốc Tử Giám, toàn bộ đều là xuất thân cử nhân, thuộc loại bản thân cũng không thi đỗ được tiến sĩ.

Thầy giáo chẳng những chất lượng dạy học đáng lo, hơn nữa còn không có tâm dạy học, hoặc là nghiêm túc đọc sách đi thi tiến sĩ, hoặc là tham gia văn hội kết giao đồng đạo.

Cộng thêm có thể quyên tiền quyên lương làm giám sinh, chất lượng nguồn học giáo cũng rác rưởi, khiến cho cuối thời nhà Minh có đến vài vạn giám sinh, nhưng căn bản không đi Quốc Tử Giám học tập.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »