Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1093
Không muốn trở về (3)

❊ ❊ ❊

Lộc Thiên Hương hỏi: “Ngươi dám so tài bắn tên với ta không?”

"Ta . . . Sau này bàn lại.” Phương Trạch Ngọc cảm thấy rất mất mặt, hắn ở trong nhà thợ rèn, chưa từng học bắn tên.

Bọn họ đều không biết, chính mình xuyên qua địa giới Hồ Nam vào năm ngoái trải qua hạn hán lớn toàn tỉnh. Trong sách sử chỉ có tám chữ: Nghìn dặm đất cằn, đói dịch đầy đường.

Ngược lại văn nhân làm thơ ca có miêu tả hạn hán lớn của Hồ Nam: "Lục nguyệt hòa khô, lạp túc tiền bách, dục bất tòng chi, sất trá bế trạch. Bần vô tiền bạch, trì trừ tang hồn, hành tương vọng vọng hao vi sắc. Vi nghiệt ký tẫn, hao tử bất thực. Khiên nhi nữ đáo thị vô lực, dục dục nhi bất kham nhất thực. Phú nhân hiêu hiêu bất tương tích, tư vi ta lai an khả đắc?"

Năm ngoái toàn tỉnh Hồ Nam được miễn thuế lương thực, điều lương vượt tỉnh đi dĩ công đại chẩn*, lại di chuyển một ít dân đói đến Hà Nam.

(*) Là chính phủ đầu tư kiến thiết, nông dân tham gia xây dựng đổi lấy cứu trợ. Nói đơn giản là có làm mới có ăn, không cho miễn phí.

Xã hội nông nghiệp thì yếu ớt vậy đấy, quân Đại Đồng thu phục Hồ Nam từ rất sớm, toàn tỉnh đại trị nhiều năm, nông dân ở một số châu huyện có thể hàng ngày ăn ba bữa. Nhưng bốn năm gần đây, Hồ Nam bị hạn lớn ba năm, nhanh chóng tiêu hao lương thực để dành của nông dân.

So sánh Hồ Nam “ Nghìn dặm đất cằn, đói dịch đầy đường” trong lịch sử, Triệu Hãn ít nhất có thể tự hào nói: “Dưới sự trị vì của ta, Hồ Nam năm ngoái không có người chết đói!”

Hồ Nam năm nay rốt cuộc mưa thuận gió hoà, chỉ có một số khu vực còn khô hạn.

Năm ngoái toàn dựa vào lương thực từ Tứ Xuyên và Hồ Bắc chống chọi, tuy Tứ Xuyên còn một số khu vực hẻo lánh chưa thu phục, nhưng sản lượng lương thực đã lên hàng đầu các tỉnh, chỉ có Hồ Nam không bị khô hạn có thể so sánh.

Mặt khác, tuy năm ngoái Hồ Nam gặp tai họa lớn, nhưng thông qua dĩ công đại chẩn, phương tiện đường nước ở bình nguyên hồ Động Đình rốt cuộc hoàn thiện, đường cái trong tỉnh lâu năm thiếu tu sửa cũng lần lượt bằng phẳng. Tai họa lớn qua đi, thương nghiệp ngược lại càng thêm phồn vinh, năm nay sản lượng lương thực cao hơn trước kia.

Các thiếu niên Quý Châu xuyên qua bình nguyên hồ Động Đình, đập vào mắt là đồng ruộng rậm rạp um tùm.

Lúa đã bắt đầu trổ bông, mùa thu sẽ bội thu lớn!

Lại qua vài ngày, thuyền chạy tới Nam Kinh.

Quan cảm của các thiếu niên đã bị tê dại nhưng một lần nữa bị tường thành Nam Kinh xúc động.

Mông Thái lúc ở vùng núi thì lèm bèm oán trách, khi xuyên qua bến cảng đi tới dưới thành, ngước nhìn tường thành cao ngất, đầu gối mềm nhũn quỳ xuống: "Bệ hạ vạn tuế!"

Quan viên mang theo bọn họ vào thành, đám thiếu niên kiệt ngạo bất thuần này ngoan ngoãn im lặng.

Bọn họ cảm thấy vô cùng tự ti, như nhà quê vào thành phố, nhìn thị dân bình thường đi mua đồ đều cảm thấy người ta thượng đẳng hơn nhiều.

Đến đại học Kim Lăng, bên trong vô luận thầy trò đều mặc áo nho.

Nhưng áo nho bị thay đổi kiểu dáng, người trẻ tuổi thích mang dây lưng, cột y phục thẳng thớm, không lơi lỏng như người đọc sách truyền thống.

Cũng có thể nhìn thấy mấy học sinh nữ, tỷ lệ học sinh nam nữ trong đại học Kim Lăng đại khái có thể đạt đến 80:1.

Chỉ cần là nữ, bất luận bộ dáng xấu hay đẹp đều bị vây quanh.

Học sinh nữ cũng thích mặc áo nho, chẳng những cột eo, còn búi tóc đội tiểu quan*. Bọn họ nữ mặc đồ nam, thường được gọi là "Tiểu thư", "Nữ tướng công", từ ngày vào trường học thì ngưỡng cửa trong nhà đã bị bà mối đạp bể.

(*) Loại vòng cứng cố định búi tóc.

Dân gian có rất nhiều người tư tưởng ngoan cố thường hay công kích "Gà mái Tư Thần", nói nữ nhân thì không nên vào đại học đọc sách, càng không nên xuất sĩ làm quan. Nhưng nếu nhi tử của bọn họ có hôn phối với sinh viên nữ thì bọn họ cực kỳ vui vẻ, đi tới đâu cũng sẽ lấy ra thổi phồng.

“Trông rất tinh thần!”

Khương Vũ Hiên nhìn một vị nữ tướng công đi ngang trước mặt, càng nhìn càng cảm thấy uy phong. Nàng tưởng tượng chính mình cũng có thể mặc như vậy thì thoáng chốc vui vẻ, nữ tướng quân gì đó ngược lại bị ném ra sau đầu.

Mọi người bị mang đến một tiểu lâu bốn tầng, quan viên nói: "Đây chính là chỗ ở của các ngươi. Miễn học phí và ăn ở, nhưng chỉ miễn phí hai năm. Hai năm sau, nếu vẫn không thi đậu thì phải tự trả tiền ở lại đọc sách, hoặc cưỡi thuyền xéo về Quý Châu!”

Hai năm là môn học cơ sở, tương đương với vỡ lòng của học sinh tộc Hán. Có thể nói tiếng Hán, có thể đọc và viết văn chương đơn giản thì đều có thể thi đậu.

"Tiên sinh, ta cũng ở nơi này?" Lộc Thiên Hương đột nhiên hỏi.

Quan viên trả lời: “Ngươi ở nữ nhân lâu, phòng bên kia trống hơn một nửa. Có thể ở chung với người khác, cũng có thể ở một mình.”

Nam sinh đương nhiên không có đãi ngộ sống một mình, nhất định phải bốn người cùng ở một gian phòng.

Xa Tề không kiềm được hỏi: "Tiên sinh, có thể không về Thủy Tây được chứ? Ta muốn ở lại Nam Kinh luôn, nơi này tốt hơn Thủy Tây nhiều.”

Quan viên buồn cười nói: "Không trở lại cũng được, chỉ cần ngươi có tiền, có thể mua nhà ở lại Nam Kinh luôn.”

Xa Tề thầm vui sướng, quyết định cố gắng đọc sách, sau này ở lại Nam Kinh. Đến lúc đó cưới một nữ nhân Hán, chính mình cũng làm người Hán, tốt nhất có thể làm quan trong Nam Kinh.

Đồ ngốc mới về thôn quê!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »