Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 240
Thú vui lúc rảnh rỗi (2)

❊ ❊ ❊

Phí Nhữ Hạc lôi kéo Từ Dĩnh, còn gọi đi Phí Như Thuần đang học bù toán học. Bọn người kia bị thân vệ ngoại viện ngăn lại, sau khi nói thầm một hồi, thế mà Trương Thiết Ngưu cũng gia nhập vào đáp người đó.

Bọn họ lén lén lút lút đi vào, tụ ở cửa sổ nghe lén, tất cả đều ngây ngô cười hề hề.

“Hôm nay tỷ muội thật là có tinh thần, người người coi ta như là nữ tướng quân vậy, làm ta nghĩ đến nương tử quân của Bình Dương công chúa.”

“Trong nương tử quân cũng không có mấy người phụ nữ.”

“Trong nương tử quân không có nữ nhân sao?”

“Nhất định không có nữ nhân đâu, chỉ vì người dẫn binh là công chúa cho nên mới gọi là nương tử quân. Đại Minh cũng có một vị nướng tướng quân đó.”

“Ai vậy?”

“Tứ Xuyên thổ ty, Tần Lương Ngọc tướng quân, đã tứng giết Thát tử, cũng đã từng giết giặc cỏ.”

“…”

Nhóm nghịch ngợm ngoài của không cui ý, nghe tới nghe lui cũng không nội dung gì bùng nổ.

“Đêm động phòng hoa chúc, bọn họ lại tán gẫu thế này?” Trương Thiết Ngưu mơ hồ nói.

Lông mày Phí Như Hạc nhíu lại, giật dây nói: “Hay là ngươi đi vào bảo bọn họ tán gẫu chuyện khác?”

Trương Thiết Ngưu liên tục lắc đầu: “Ta không dám, ngươi đứng có hại ta.”

Tiểu tử Từ Dĩnh này thế mà lại không thành thật, đứng dậy ghé vào cửa sổ, nghĩ muốn thông qua khe hở nhìn tình hình ở bên trong.

Qua một hồi, rốt cuộc trong phòng cũng trở nên ái muội.

“Hôm nay phu nhân thật xinh đẹp.”

“Nào có, ngươi là đang dỗ ta vui vẻ.”

“Ánh nến đỏ này chiếu vào, phu nhân giống như là được tạo ra từ phấn vậy.”

“Nếu ngươi thích, ta thoa thêm một chút phấn.”

“…”

Trong phòng loạt soạt, giống như là đang cởi quần áo.

Phí Như Hạc thấp giọng nói: “Đừng có lên tiếng, đợi bọn họ cởi hết quần áo… Hắc hắc, đến lúc đó cùng nhau hét lên, hét xong rồi thì rời đi, để cho bọn họ sợ tới chết khiếp.”

“Ngươi hét cái gì?”

Không biết từ lúc nào, Triệu Hãn đã ở dưới mái hiên, trong tay còn cầm một cây trường thương.

“Hét…” Phí Như Hạc vừa quay đầu nhìn thấy, đột nhiên sợ hãi kêu lên, “Chạy mau, lập tức di tản.”

Mọi người chạy về bốn phía.

Từ Dĩnh thất kinh, mơ hồ đụng vào lu nước ở trong viện, cả nửa người đều nhào vào trong, mơ mơ màng màng uống mấy ngụm nước.

Phí Tuần thì ngã, nhảy lên tránh ở cây đại thụ phía sau. Thấy Triệu Hãn đuổi đánh Phí Như Hạc, cuối cùng hắn cũng yên lòng, lặng lẽ trèo lên trên cây.

Trương Thiết Ngưu thì trực tiếp trèo trường trốn, sau khi tên gia hỏa này ra ngoài, lại dẫn thân vệ đi vào, đàng hoàng tạo thế nói: “Tổng trấn, có phải có thích khách?”

Phí Như Hạc bị Triệu Hãn dẫm dưới chân, muốn chống cự một chút. Triệu Hãn nói: “Thích khách ở đây, lột đồ lôi ra ngoài thị chúng!”

“Tuân mệnh!”

Trương Thiết Ngưu xoa xao tay, mặt hiện lên nụ cười đê tiện.

Vừa mói đi đến trước mặt, Triệu Hãn một cước đá bay, đạp tên gia hỏa này ở dưới đất, vung tay lên bắt đầu đánh.

“Ai ôi, ca ca dừng tay, Thiết Ngưu không dám.” Trương Thiết Ngưu kêu rên nói.

Phí Như Hạc vui sướng khi người khác gặp họa: “Ha ha, đánh chết hắn, tiểu tử này dám bỏ rơi nhiệm vụ… A, tỷ tỷ sao lại đánh đệ?”

Phí Như Lan cầm lấy thanh gỗ đỡ cửa sổ, vung lên đánh: “Cho đệ nghe lén này, cho đệ lén này!”

Phí Như Hạc không dám đánh lại, chỉ ôm đầu tránh né, Phì Thuần ở trên cây cười trộm vui mừng.

Từ Dĩnh ướt đẫm nửa người, muốn nhân cơ hội rời đi, đột nhiên Triệu Hãn quát: “Từ Dĩnh, bắt tên khốn ở trên cây xuống!”

Từ Dĩnh đành phải quay người lại, đứng dưới gốc cây gọi: “Ngươi xuống đây.”

Phí Thuần tiếp tục leo lên trên: “Có giỏi ngươi lên đây đi.”

“Ngươi xuống đi, ta không biết trèo cây.” Từ Dĩnh nói.

“Ngươi đi lên đây.” Phí Thuần cười ha ha.

Triệu Hãn chỉ huy nói: “Trèo lên bắt lấy hắn!”

Từ Dĩnh hỏi: “Dùng gậy trúc chọc có được không?”

“Được.” Triệu Hãn gật đầu.

Từ Dĩnh lập tức chạy ra ngoài, ôm đến một cây gậy trúc phơi quần áo, chọc loạn về phía Phí Thuần, chọc cho Phí Thuần oa oa kêu to.

Đêm động phòng êm đẹp bị bọn người kia quấy cho giống như trò khôi hài.

Thật ra, Triệu Hãn vô cùng vui vẻ, đã lâu không chơi như vậy rồi, sau này cảnh tượng như vậy sẽ càng ít.

Trong nhà thuê thêm một nữ hầu, một nam tử làm công, nữ hầu giúp đỡ giặt đồ vẩy nước quét nhà, nam thì chuyên gánh củi, chẻ củi.

Bây giờ, thanh hiên trai tráng đi lao động, hoặc là đi sửa đường, khai hoang. Nam công nhà Triệu Hãn mời đều là sắp năm mươi tuổi, tóc đã sắp trắng xóa.

Hôm qua, tiểu thư bái đường thành thân, hôm nay tinh thân Tích Nguyệt rất phấn chấn.

Nàng là nha hoàn hồi môn, trong viện lại không có quản gia, Tích Nguyệt tự động thăm cấp làm nữ quản sự.

Bởi vì Triệu Hãn có quy củ, mà bản thân Tích Nguyệt cũng có giáo dưỡng nên không có chuyện đánh uy phong lung tung.

Nàng triệu tập bốn người làm thuê đến, nói lời dạy bảo: “Nếu như theo quy củ cũ, các ngươi ngay cả nội viện cũng không được vào, chỉ có thể làm việc vặt ở ngoại viện. Nếu đã vào nội viện thì nên có nội viện quy tắc. Lúc phu nhân đến, có mua một chút bàn chải đánh răng và bột đánh răng, mỗi người các ngươi đi nhận rồi đi đánh răng đi. Các ngươi xem răng của mình đi, vừa vừa miệng nói chuyện đã phát ra mùi rồi…”

Triệu Hãn đang thong thả đi làm, loáng thoáng nghe được mấy câu dạy bảo của Tích Nguyệt vừa thấy thú vị vừa thấy buồn cười, nha đầu kia còn đang nghiền làm quản sự đó.

Đi vào nha môn phủ Tổng binh, Cổ Kiếm Sơn đã chờ từ lâu.

Nhìn thấy Triệu Hãn, Cổ Kiếm Sơn lập tức đứng dậy, ôm quyền: “Bái kiến Triệu tiên sin.”

“Ngồi đi.” Triệu Hãn đáp lễ nói.

Cổ Kiếm Sơn không ngồi mà bỏ binh khí của mình xuống, nâng lên đi đến nói: “Triệu tiên sinh, ta là thích khách.”

Triệu Hãn cũng không nhận kiếm, phất tay bảo hắn cầm lại hỏi: “Ai phái ngươi tới?”

Cổ Kiếm Sơn nói: “Thái giám phân thủ Cát An Trương Dần, thái giám này phụng mệnh về kinh, bảo ta nghe theo chỉ thị của Tri huyện Vương Điều Đỉnh.”

“Trương Dần về kinh?” Triệu Hãn có chút kinh ngạc.

Cổ Kiếm Sơn nói: “Ta cũng không rõ lắm, hình như tất cả thái giám đều phải về kinh.”

Tất cả thái giám đều phải hồi kinh?

Triệu Hãn nghĩ nát đầu cũng không hiểu được, Hoàng đế Sùng Trinh lại đang làm cái gì.

Triệu Hãn nói: “Còn chưa thỉnh giáo tên tuổi của các hạ.”

Cổ Kiếm Sơn nói: “Tại hạ họ Cổ, tên một chữ Sơn, vốn là quân hộ Xuyên Nam, may mắn thi đỗ tú tài. Sau này gia đình gặp biến cố nên lưu lạc tới hồ Bà Dương làm thủy phỉ, trước đó vài ngày bị quan binh bắt.”

“Tuần phủ Lý Mậu Phương?” Triệu Hãn hỏi.

Cổ Kiếm Sơn nói: “Tuần phủ Lý Mậu Phương không đủ gây sợ hãi, tiên sinh nên cảnh giác binh bị Thiêm sự Giang Châu Vương Tư Nhâm.”

Triệu Hãn vội vàng hỏi: “Hai người này có gì khác nhau?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »