Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 352
Đi ra khỏi khuê các (1)

❊ ❊ ❊

Rất nhanh, Chủ bộ và chủ sự hình phòng cũng đến, quan chủ thẩm đã đến đông đủ.

Trần Văn Khôi ngồi xuống lần nữa nói: “Gọi nguyên cáo Lưu Lý Thị!”

Lưu Lý Thị đi vào đại đường, lẳng lặng đứng ở một bên.

“Bành!”

Trần Văn Khôi vỗ kinh đường mộc, nói: “Nguyên cáo Lưu Lý Thị… Ài, sao các ngươi lại quỳ nữa?”

Vợ chồng Phí Lẫm, Lăng thị bị kinh đường mộc vỗ xuống án khiến cho đầu gói như nhũn ra, theo bảo năng cũng quỳ xuống. Lần này chẳng những Trần Văn Khôi đứng lên, Chủ bộ và chủ sự Hình phòng cũng đứng lên, trốn sang bên cạnh không dám nhận quỳ lạy của hai người.

Lăng thị nhẳng những quỳ xuống, còn quát lớn Lưu Lý thị ở bên cạnh: “Điêu nô nhà ngươi, thấy quan lão gia còn không quỳ xuống!”

Lưu Lý thị đứng nói: “Con ta là quan tuyên giáo trong quân, hắn thường về nhà nói, mỗi người được sinh ra đều bình đẳng, lạy trời lạy đất lạy cha mẹ, chính là không cần lạy người làm quan.”

Tiếp đó là quá trình thẩm án, toàn bộ quá trình Phí Lẫm, Lăng thị bị nha dịch trấn áp, nếu không bọn họ lại muốn quỳ nữa.

Cũng không có gì để thẩm cả, Lăng thị bị đánh hai mươi trượng, bởi vì nàng là phụ nhân, không cần cởi quần đánh. Hơn nữa, nể mặt mũi Phí Thuần, khi hành hình đánh rất nhẹ.

Ngoài ra, phải bồi thường cho Lưu Lý thị ba tháng tiền lương, hai bên chấm dứt hợp đồng thuê.

Thẩm án được một nữa, Phí Thuần nghe được đi tới, hắn không tiện đi vào quấy rầy, đợi chấm dứt thẩm tra xử lý rồi mới đi vào đại đường.

Trần Văn Khôi lập tức đi lên, cung kính chắp tay nói: “Triệu Ti Tài, đắc tội nhị lão rồi.”

Đương nhiên trong lòng Phí Thuần có giận, nghiêm giọng nói: “Trần Huyện thừa thiết diện vô tư, tại hạ vô cùng bội phục.”

Trần Văn Khôi lại thất vọng lần nữa, thế mà Phí Thuần lại không phát tác tại chỗ.

Nhưng mà Lăng thị lại gào to, nàng nhìn thấy Trần Văn Khôi rất cung kính với con trai mình, nhất thời gào khóc: “Thuần Nhi, con phải làm chủ cho mẹ…”

“Trở về rồi nói!”

Phí Thuần rất phiền lòng, không nhịn được quát lớn với mẹ ruột.

Lần này Phí Thuần thật sự rất bận, từ mùa đông năm tước, liên tục bận đến vụ xuân, đến ngay cả Tết cũng không được nghỉ ngơi.

Hơn nữa, hắn cũng không biết ngày nào cha mẹ có thể đến, bận công việc đến mức quên mất tính cách gây chuyện của song thân.

Trên đường về nhà, Lăng thị còn một đường liên miên cằn nhằn, oán giận con làm đại quan mà đến cả cỗ kiệu để ngồi cũng không có.

Phí Thuần bất đắc dĩ thở dài, gọi một dư phu ven đường, gọi hai cái kiệu để cho phụ mẫu ngồi cáng tre về nhà.

Cổ kim có rất nhiều Đại nho, phản đối thứ kiểu này, cho rằng đây là coi dân chúng là trâu ngựa.

Triệu Hãn đề xướng mỗi người bình đẳng, nhưng lại cho phép kiệu, cáng tre tồn tại. Thậm chí khai sáng một ngành sản xuất, để cho người không có việc làm đến quan phủ đăng ký, chỉ cần nộp lên một chút phí, có thể dùng cáng tre đón khách kiếm tiền.

Có thể hiểu là xe kéo, cũng có thể hiểu là xe taxi.

Không chỉ tạo ra thu nhập cho quan phủ mà còn có thể giải quyết vấn đề ở thành thị.

Vợ chồng Phí Lẫm, Lăng thị, sống mấy chục năm, vẫn là lần đầu tiên được người khác nâng đi, nhất thời trong lòng dễ chịu rất nhiều.

Lăng thị nói: “Thuần nhi, gọi thêm một dư kiệu nữa, ngươi làm quan sao có thể đi về nhà? Đừng có keo kiệt rồi để người khác khinh thường.”

Phí Thuần chỉ phải giải thích: “Mẹ, không cần thiết, Hãn ca cũng là tự mình đi bộ. Hãn ca có rất nhiều quy củ, trong nhà không được chứa gia nô, cũng không được ngược đãi người hầu. Còn có, sau này hai người đừng kiêu ngạo gây chuyện, lần này chỉ là bị đánh trượng phạt tiền, tái phạm sẽ tội nặng thêm một bậc! Nếu có người đến trong nhà nhờ việc, bất luận là tặng bao nhiêu lễ cũng không được nhận, nếu không ngày nào đó con sẽ bị chặt đầu cũng không chừng.”

Chặt đầu?

Nhất thời Lăng thị sợ tới mức không dám nói lời nào.

Phí Lẫm hỏi: “Quan hệ của con và Hãn ca nhi tốt như thế, nhận chút tiền mà cũng bị chặt đầu?”

Phí Thuần nói: “Tham ít thì phạt giáng chức, tham nhiều thì phải đi núi lấy quặng, tham nhiều hơn nữa thì trực tiếp chém đầu! Đổi thành người nào cũng đều giống nhau.”

Phí Lẫm thầm nói: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, nuôi nha hoàn cũng không được, các ngươi còn tạo cái gì phản?”

Nhất thời giải thích không rõ, Phí Thuần chỉ có thể nói: “Cha, mẹ, hai người chỉ phải nhớ kỹ, nếu nhận lễ lung tung, chức quan của con cũng không bảo đảm đươc, đầu cũng rất dễ bị lấy xuống.”

Hai phu thê thực sự bị dọa, thậm chí còn không dám nói lung tung.

Về trong nhà, đương nhiên Phí Thuần nói lại hết quy củ, nơi nào phải chú ý, nơi nào không thể làm trái, cũng lấy ra năm lượng bạc đặt mua quần áo cho phụ mẫu.

Lăng thị hỏi: “Thuần Nhi, bây giờ bổng lộc của con bao nhiêu?”

“Một tháng mười hai lượng.” Phí Thuần trả lời.

Phí Lẫm trào phúng nói: “Chuyện này Hãn ca nhi đúng là keo kiệt, đại chưởng của cửa hàng Phí thị, lương tháng cũng đã mười hai lượng, cuối năm còn được chia hoa hồng.”

Phí Thuần thở dài nói: “Quan bổng đã là rất cao rồi, con còn hận không thể thấp xuống một chút.”

Vì sao?

Bởi vì Phí Thuần chủ quản lương tiền, hắn đã làm đến sứt đầu mẻ trán rồi.

Triệu Hãn trả lương cho quan lại cao, Phí Thuần một tháng được mười hai lượng bạc, nếu dựa theo giá lương của phủ Cát An để đổi, tương đương với lương của quan viên chính tứ phẩm của Triều đình Đại Minh.

Đương nhiên, giá lương là thay đổi, mùa thu hoạch hai năm nay của phủ Cát An, giá lương tương đối thấp.

Nếu gặp phải năm đại tai, bổng lộc của Phí Thuần đối chiếu với quan viên Đại Minh thì có thể trực tiếp từ tứ phẩm rớt xuống đến lục phẩm.

Ngoài gia, mùa đông còn có trợ cấp than lửa, từ Tri huyện trở lên còn có trợ cấp giấy mực.

Không cần biết thế nào, chỉ cần không phô trương lãng phí, Phí Thuần dựa vào tiền lương nuôi sống cả nhà là chuyện không thành vấn đề, còn có thể thuê vài người hầu làm việc nhà —— nếu đi đón về đưa, nô bộc thành đoàn vậy thì nhất định là không chống đỡ được.

So với triều đình Đại Minh, không chỉ bổng lộc của quan viên tăng mà tiền lương của lại viên cũng tăng lên.

Cái này cũng là lý do vì sao Phí Thuần kêu khổ, nói không nuôi nổi nhiều quan lại như vậy nên không ngừng xin tiêu giảm nha môn cấp trấn.

Nuôi nhiều quan lại như vậy, tất cả đều phải trả tiền!

Năm đó khi Chu Nguyên Chương gây dựng sự nghiệp, thậm chí khi còn ở thời gian đầu Đại Minh lập quốc, tất cả đều không phát nổi tiền lương cho quan viên. Vì thế đã đưa ra chính sách lâm thời, tất cả đất hoang cuối thời nhà Nguyên, trực tiếp ban thưởng cho quan viên khai hoang, thu hoạch lương đã bù đắp cho bổng lộc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »