Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2150
Thi đình và phân phong (1)

❊ ❊ ❊

Đúng thế, Nhị hoàng tử được phong làm Tấn Vương, Tam hoàng tử được phong là Sở vương.

Sở vương Triệu Khuông Bình rõ ràng không ngốc, chẳng lẽ lại không làm vương gia an ổn, ra ngoài làm từ quan nhỏ lên.

Đương nhiên, để chứng minh bản thân, hắn quyết định tham gia thi hội năm nay. Mà cũng đã sớm nói với phụ hoàng, mình chỉ thi, không cần chức vị, để lúc Lễ bộ xét trúng tuyển thì thêm một vị trí trúng tuyển, miễn cho bởi vì mình mà khiến một vị sĩ tử nào đó thi rớt.

Trường thi ở Lễ bộ.

Trải qua mười ngày chấm bài thi, cuối cùng danh sách cống sĩ năm nay cũng ra lò.

Lễ bộ chỉ phụ trách tổ chức thi, không được tham dự giám thị và chấm bài thi. Lễ bộ Thượng thư Vương Điều Đỉnh vội vã đến hỏi thăm tình hình.

"Sở vương có thi đậu hay không?"

Chủ trì chấm bài thi, là giám sát viện hữu, ngự sử Đô, cười trả lời: "Sở vương thi đậu, mà còn đứng đầu, thi được vị trí thứ nhất trong một trăm bốn mươi hai người.

Mặt khác, năm nay xuất hiện một vị nữ tiến sĩ, đến từ huyện Cát Thủy, Trâu Hoài Ngọc.

Vương Điều Đỉnh cảm thán: "Nhà họ Trâu là vọng tộc ở huyện Cát Thủy, mặc dù chi chính bị bệ hạ xét nhà, không ngờ chi phụ lại xuất hiện nữ tiến sĩ.

Nữ tiến sĩ đầu tiên của triều đại Đại Đồng mới, đến từ huyện Cát Thủy là chuyện rất bình thường, nhưng xuất thân từ đại tộc từng bị xét nhà, chuyện này sẽ hơi khó qua ải Triệu Hãn. Đương nhiên, lòng dạ Triệu Hoàng đế rộng lượng, sẽ không làm khó một cô nương.

Bên ngoài trường thi, danh sách tiến sĩ được dán lên.

Triệu Khuông Bình và Trâu Hoài Ngọc cực kỳ dễ thấy, bởi vì khi Lễ bộ làm bảng danh sách, có dùng bút đỏ ghi chú rõ thân phận của bọn họ.

Sau tên của Triệu Khuông Bình, có vẽ một vòng tròn đỏ viết hai chữ "Sở Vương" . Sau tên của Triệu Hoài ngọc có vẽ vòng tròn đỏ viết một chữ "nữ" .

Sau khi bảng danh sách được dán lên, hiện trường chấn động.

Trâu Hoài Ngọc mặc một bộ nho sam, bên hông còn đeo trường kiếm, ngẩng đầu mỉm cười nhìn tên của mình. Nàng chẳng những thi đậu, mà lại còn hạng chín, có thể diện hơn Sở Vương hơn một trăm cái tên nhiều.

"Có nữ tiến sĩ."

"Vị nữ kia có thể đứng ra một lần không?"

"Xin hỏi vị nữ đồng niên này đang ở đâu, kẻ vô danh này muốn lĩnh giáo một hai. "

Thanh âm vang lên liên tiếp, đều đang hỏi thăm tin tức về nữ tiến sĩ.

Lúc Trâu Hoài Ngọc tốt nghiệp trung học, thi đậu đại học Kim Lăng, là học sinh được học bổng. Nhưng trong nhà nàng không yên lòng để nữ nhi đi xa, thế là ở lại đại học Nam Xương để học, bởi vậy nàng cũng không có tiếng tăm gì ở Nam Kinh.

Thí sinh đến từ đại học Nam Xương đương nhiên nhận ra Trâu Hoài Ngọc, nhao nhao tới làm lễ chúc mừng.

Người bên ngoài thấy vậy, ầm ĩ hô to:"Nữ học sĩ ở đây, nữ tiến sĩ ở đây!

Không chỉ là thí sinh, bách tính thấy náo nhiệt cũng muốn vây tới, muốn tận mắt chứng kiến xem nữ tiến sĩ đầu tiên của triều đai này trông như thế nào.

Dung mạo của Trâu Hoài Ngọc cũng không xuất chúng, không quá xinh đẹp, cũng không xấu, có thể gọi là bình thường. Nhưng nàng mặc nho sam, lưng đeo trường kiếm, đứng ở nơi đó, tư thế hiên ngang, lại có ánh sáng của nữ tiến sĩ tỏa ra quanh thân, lúc này lộ ra hào quang chói mắt.

"Thật sự là tài nữ, tướng mạo bất phàm."

"Xin hỏi nữ tướng công đã từng có hôn ước chưa, tuy năm nay nhi tử nhà ta thi rớt, nhưng còn có thể tiếp tục thi tiếp, cho dù không thi đỗ cũng có thể làm quan lại châu. Nhà ta có hơn mười thương xã hơn, trải rộng khắp các tỉnh nam bắc, nếu nữ tướng công nguyện ý gả tới, sau này có thể an tâm làm quan không lo tiền bạc."

"Vị nữ đồng niên này, mấy người chúng ta đều thi đậu, dự định tới hồ Huyền Vũ cử hành văn hội chúc mừng, có thể nể mặt tham gia không?"

Đối mặt với một loạt lời hỏi thăm loạn xì ngầu, Trâu Hoài Ngọc thở dài nói: "Tuy ta chưa thành thân, nhưng đã sớm có hôn ước, sau khi thi đình sẽ về nhà thành hôn." Còn nói: "Ta còn phải về quán trọ chuẩn bị thi đình, không tham dự bất cứ buổi xã giao nào, đành phụ ý tốt của các vị đồng niên rồi.

Trúng tuyển trong kỳ thi hội, có thể được gọi là cống sĩ.

Các trách sĩ tham gia thi đình, chỉ nói về thứ hạng, không hề đào thải, bảng vàng được đưa ra cho dù là tân khoa tiến sĩ.

Ngay từ thời nhà Minh, các kỳ thi đình đã không kiểm tra bát cổ. Thay vào đó, đưa ra một chủ đề phù hợp với thời gian, để các cống sĩ viết các biện pháp đối sách chính trị. Ví dụ, trùng hợp với cuộc nổi dậy của nông dân, hãy hỏi các thí sinh làm thế nào để bình loạn. Hoặc kho bạc trống rỗng, hỏi khảo sinh làm thế nào để tăng thu giảm chi.

Nhìn vào trạng nguyên quyển của một hoàng đế, biết được sự thay đổi theo tình hình hiện tại của triều đại.

Lấy Gia Tĩnh làm ví dụ.

Lần thi đình đầu tiên, thảo luận về cách cải cách.

Lần thi đình thứ hai, thảo luận làm thế nào để thực hiện vương đạo, để cho thiên hạ đủ binh sĩ và lương thực.

Lần thi điện thứ ba, thảo luận về làm thế nào để bảo vệ an ninh của người dân.

Lần thi điện thứ tư, thảo luận làm thế nào để đối mặt với thiên tai, để cho người dân cơm no áo ấm.

Lần thi điện thứ mười, trẫm (đăng cơ) hai mươi chín năm, từ trước đến nay kính dâng trời, cần chính yêu dân, sao lại vừa gặp họa, bèn không ngừng xâm phạm biên giới, Miêu tộc khởi nghĩa, dân sinh đau khổ chẳng lẽ Là trẫm không đủ thành tâm sao? Mời khảo sinh thảo luận, làm thế nào mới có thể chấm dứt dao dịch, biên giới an bình, nội loạn bình ổn, lê dân phú thứ, bách nghiệp hưng thịnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »