Trẫm

Lượt đọc: 15638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1507
Đầu hàng là có thể ăn ngon mặc đẹp (1)

❊ ❊ ❊

Rất rõ ràng, mục đích để những thổ dân này tấn công, ngoại trừ việc để quân giữ thành tiêu hao thuốc nổ ra, chủ yếu nhất là dùng để đi trinh sát hỏa lực của đối thủ.

Sau khi bỏ ra hơn một trăm sinh mạng, Hồng Húc và Quảng Hồng lúc này đã có thể xác nhận được hai điểm:

Thứ nhất, số quân địch giữ thành đang thiếu một cách nghiêm trọng, không có cách nào tập trung phòng thủ ở một phương hướng. Nếu như đột nhiên gia tăng mật độ binh lực tấn công sau, đội quân Hà Lan bắt buộc phải điều người đi phòng thủ khẩn cấp.

Thứ hai, lâu đài được xây dựng 360 độ không có góc chết, cho dù tấn công từ nơi nào cũng sẽ bị đánh trả.

Lãnh tụ người Hoa bản xứ Trần Nhĩ Huấn cầu kiến: “Hai vị đại nhân, tiến công thương vong quá lớn, không bằng chúng ta cử người vào thành đàm phán, chưa biết chừng có thể lấy thành mà không cần đổ máu.”

Quảng Hồng hỏi: “Hồng Mao Quỷ sẽ đầu hàng chắc?”

Trần Nhĩ Huấn cười nói: “Quan chức Hồng Mao sẽ không dễ dàng đầu hàng, nhưng binh lính Hồng Mao đều khổ sở cay nghiệt. Nhà ta ở khu xưởng trong thành,

Thường xuyên có binh lính Hồng Mao đến làm việc vặt để kiếm tiền. Lương quân lính bọn họ rất thấp, chỉ đủ nuôi bản thân mình. Một khi lấy vợ sinh con, hoặc muốn vui vẻ uống rượu đánh bạc, phải đi làm thêm mới có thể kiếm tiền sống qua ngày.”

Quảng Hồng trong nháy mắt đã hiểu ra: “Đàm phán là giả, xúi giục quân giữ thành đầu hàng thật. Mưu kế của Trần tiên sinh thật giỏi!”

Trần Nhĩ Huấn cũng không biết phải làm sao, tổ tổ phụ của hắn, đừng là người đưa chủ ý cho quân Bồ Đào Nha, giúp Bồ Đào Nha thuận lợi cướp được Sudan của Malacca. Chính hắn mười năm trước cũng đã hiến kế cho người Hà Lan thuận lợi đánh đuổi được người Bồ Đào Nha.

Mà nay, Quảng Hồng công thành không được, cũng phải để hắn đứng ra nghĩ kế cho Quảng Hồng.

Dù sao bất kể là ai tới, ai chiếm được thế chủ động, Trần gia bọn hắn cũng sẽ lựa chọn giúp đỡ người đó, như vậy mới có thể để nhà bọn họ đứng vững ở Malacca sừng sững không đổ.

“Ai đi đám phán?” Quảng Hồng hỏi?

Trần Nhĩ Huấn chắp tay nói: “Thảo dân tự đề cử bản thân mình.”

Quảng Hồng cười nói: “Lá gan của ngươi đúng thật là lớn lắm.”

Trần Nhĩ Huấn cười: “Hồng Mao Quỷ bắt nạt kẻ yếu, thời điểm bọn họ không chiếm được thế thượng phọng, xử sự đương nhiên vẫn sẽ có chừng mực, tuyệt đối không thể nào chém chết sứ giả dến đàm phán. Đến lúc bọn họ được thế, vậy thì không nói chính xác được. Thảo dân gặp quá nhiều man dân ngoại bang, bọn họ đều sợ quyền lực nhưng lại không hề có đạo đức. Một khi mà man dân được thế,

Sẽ hoàn toàn không để ý gì đến lễ nghĩa liêm sỉ nữa, thậm chí cả phụ nữ, người già trẻ nhỏ, muốn giết là giết.”

Quảng Hồng gật đầu: “Vậy thì kính nhờ, làm phiền tiên sinh một chuyến!”

“Đàm phán?”

“Đúng vậy, đối phương yêu cầu đàm phán, đoán chừng là muốn chúng ta đầu hàng.”

“Vậy thì đàm phán đi, có thể kéo dài được ngày nào thì hay ngày đó.”

Cho dù Quảng Hồng thông minh thế nào đi chăng nữa, cũng không thể ngờ tới được rằng, thuốc nổ giữa thành của quân Hà Lan đã dùng gần hết. Quân đội Hà Lan hoạt động tích cực khiến súng hỏa mai rỉ sét và thuốc súng cứng lại, tình huống này từng xuất hiện ở Đài Nam nhưng đó là nghĩa quân người Hán gặp phải, quân Đại Đồng không hề hay biết.

Vào giờ phút này, quân Hà Lan thủ thành vẫn còn đang hơ khô thuốc nổ.

“Con mẹ nó nữa chứ.”

Quan chỉ huy Hendrik trong lúc kiểm tra thuốc nổ, vừa mới tới nơi đã không nhịn được mà văng ra một từ còn tục hơn cả klootzak!

Hắn xông đến thật nhanh, một chân đạp bay một tên lính: “Nói với các người bao nhiêu lần rồi, thuốc nổ bị vón cứng lại không được gõ, phải từ từ mài thành bột mịn!”

Những binh lính lục quân này toàn bộ đều là người được giáo dục nối nghiệp gia sản, sau khi làm lính cũng chưa từng tham gia đánh giặc, càng chưa từng chứng kiến thuốc nổ nổ như thế nào.

Nói thật, người Hà Lan qua may mắn, lượng lớn thuốc nổ trong kho quân dung của bọn họ một khi bị ẩm quá lâu có thể tự tỏa ra nhiệt lượng nổ tung. Mà bọn họ trong những năm này vẫn luôn để lựu đạn như vậty, không thăng thiên toàn bộ là do tổ tông bọn họ tích đức.

Như vậy mới nói, thuốc nổ bị vón cục, phải mài thành bột ra, sau đó từ từ đi phơi năng, hơn nữa còn phải dùng cái rổ, rây ra thành bột phấn nhỏ mịn, mới có thể dùng bình thường được.

Nhưng không khí ở Malacca quá mức ẩm ướt, căn bản không thể chờ được đến lúc có thể phơi nắng, có nên mới mạo hiểm hơ lửa như vậy.

Nếu như lúc hơ lửa, nhiệt độ chỉ cần hơi cao một chút là có thể dẫn cháy thuốc nổ.

Hendrik nhìn mẫy chỗ đang đốt lửa trại, nhìn chỗ hỏa dược đang phân lung tung, còn có cả binh lính đang dùng chùy gõ thuốc nổ, đột nhiên có một loại cảm xúc muốn mở thành đầu hàng.

“Thiếu úy này, ngươi lại đây.” Hendrik chỉ vào một binh sĩ.

Thiếu úy của Hà Lan, lúc này cũng không phải là quân hàm, mà là một chức vụ của cơ sở cán bộ, tương đương với hạ sĩ trưởng đoàn trong quân Đại Đồng, cũng có chút ít học vấn. Cố Thống đốc Batavia Van Diemen cũng là một thiếu úy hải quân.

Một thiếu úy chạy đến, tên gọi là Rial, miễn cưỡng cũng có thể nhận diện được ít mặt chữ.

Hendrik ra chỉ thị nói: “Ai dám dùng búa gõ thuốc nổ, lập tức vặn đầu hắn nhét vào trong thùng thuốc nổ.”

“Dạ!” Rial ngẩng đầu ưỡn ngực nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »