Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1914
Quân dân phủ Bình Nam (1)

❊ ❊ ❊

“Xiêm La và Mạnh tộc liên minh, chiếm đánh thành Đông Hu.” Đinh Gia Thịnh lấy một phong thư quân tình ra, nở một nụ cười quái gở: “Người Miến Điện ở thành Đông Hu… Bị giết một cách vô tội, trong ngoài thành chất đầy thi thể. Năm trăm quân Đại Đồng ở đó đang cưỡng ép Xiêm La và người Mạnh tộc nhặt xác thiêu hủy, tránh cho việc dịch bệnh bùng nổ khi thời tiết trở nên ấm hơn.”

Dương Triển thở dài: “Rốt cuộc mối thù này lớn đến đâu chứ.”

Đinh Gia Thịnh nói: “Một trăm năm qua, Xiêm La đã bị bao vây thủ đô nhiều lần, thậm chí ở thủ đô còn từng bị thất thủ tới hai lần. Người Mạnh tộc chịu đựng việc lấn lướt từ lâu, mỗi lần khởi nghĩa đều tàn sát tất cả. Lúc này bọn họ tìm được cơ hội, chắc chắn sẽ muốn nợ máu phải trả bằng máu.”

Thành Đông Hu là cố đô của vương triều Đông Hu Miến Điện, vừa dời đô cách đây chưa tới ba mươi năm, ở đó có rất nhiều quý tộc Miến Điện sinh sống.

Gần nội thành, con số người Miến Điện bị giết hẳn đã phải lên đến hai ba chục ngàn.

Ngoài ra, ở địa khu hạ Miến Điện, địa chủ người Miến vẫn chưa kịp chạy trốn, hầu như đều bị giết sạch. Dù cho có chạy được, thổ địa cũng bị cướp mất, rất nhiều nông dân là người Miến phải trở thành nô lệ, mà nô lệ người Mạnh thì lại được thả tự do.

Đinh Gia Thịnh ra chỉ thị, kêu sứ giả mang đến phía Đông Hu.

Thành Đông Hu.

Dương Đông Khôi hỏi: “Tướng quân thiên triều nói thế nào?”

Vua Narai thở dài: “Ài, Đinh tướng quân bảo ta rút quân, nói chiến sự phương Bắc đã kết thúc.”

Dương Đông Khôi an ủi: “Điện hạ, rút quân cũng tốt, thu hoạch lần này đã đầy đủ lắm rồi.”

Lần này Xiêm La quả thật có thu hoạch, nhân cơ hội này chiếm lại hai tòa thành lớn, cộng thêm một vùng duyên hải Miến Điện rộng lớn ở bán đảo quốc thổ, thậm chí toàn bộ vùng phía Nam Mawlamyine cũng bị Xiêm La nuốt trọn.

Ngoài ra, Xiêm La còn cướp được rất nhiều tài hóa.

Xiêm La và người Mạnh liên minh, dọc đường còn tùy tiện cướp bóc, năm trăm quân Đại Đồng cũng lười để ý, vốn đã chẳng quản được. Nhưng tất cả đồ bọn họ cướp được đều phải nộp một nửa cho quân Đại Đồng, số còn lại thì có thể tự phân chia với nhau (hẳn là còn phần giấu riêng không chịu cống nộp).

Narai thân là quốc vương vừa đoạt vị, về mặt đối ngoại lại liên tục đại thắng, còn khuếch trương quốc thổ ra một lượng lớn, thế là cũng đã đủ để củng cố cho địa vị thống trị của mình.

Không thua thiệt, hơn nữa còn kiếm lời.

Thứ khiến vua Narai lo lắng trong lòng chính là, Trung Quốc cũng muốn mở rộng về lãnh thổ phía Nam rộng lớn, bộc phát sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến bán đảo Trung Nam.

Hơn nữa, tám trăm ti chắc chắn đã trở thành một thế lực dưới trướng Trung Quốc, sau này đã hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của Xiêm La. Tám trăm ti ấy chính là Chiang Mai, Chiang Lan và những khu vực khác thuộc Thái Lan sau này.

Trứng chọi đá, nếu Trung Quốc đã bảo rút quân, vua Narai chỉ có thể đưa quân về nước.

Quân đội Xiêm La vừa đi, cuối cùng người Mạnh cũng dễ thở hơn.

Thủ lĩnh của quân khởi nghĩa Mạnh tộc vội vàng đưa quân ra Bắc, dọc đường đi gần như là tàn sát tất cả. Thấy địa chủ người Miến là giết, thấy trăm họ người Miến là cướp, thậm chí những bại binh Miến Điện xa xứ đang chạy trốn về nhà từ Bagan cũng bị quân Mạnh tộc giết hơn hai ngàn người dọc đường đi.

Đinh Gia Thịnh và Dương Triển ở lại Bagan để giải quyết vài chuyện hậu chiến, chứ không dẫn binh đến đánh thủ đô Ava của Miến Điện.

Bọn họ đã giành được đủ công trạng, dù gì cũng phải chừa cho đồng minh của mình một chút.

Mấy ngày sau, tin thắng lợi lục tục truyền tới.

Đại quân Hoàng Yêu thuận lợi đánh chiếm thành nước An Chính.

Lục Lương Khí dẫn đầu tuần kiểm sư, bỏ lại liên minh thổ ty và phần lớn quân nhu quân dụng để vội vàng hành quân vượt qua lòng chảo núi non trùng điệp, đuổi đến dưới thành Ava từ phía Đông. Biết tin quốc vương đã thất bại ở tiền tuyến, quân đội ở thủ đô Miến Điện cũng không chống cự nữa mà chỉ mở thành đầu hàng.

Ngay sau đó, các tướng lĩnh cùng tề tụ tại Ava.

Hoàng Yêu lên tiếng trước nhất: “Phía Bắc không thể chỉ nuốt trọn Mạnh Dưỡng và Mộc Bang, mặc dù địa hình ngoài biên giới khá thuận lợi cho việc công thủ nhưng lương thực trồng được lại không thể cung ứng cho đại quân. Sau này chiến sự ập đến, ta còn phải vận chuyển quân lương từ Vân Nam. Ít nhất phải chiếm được thành nước An Chính, ven sông có một vùng đồng bằng lớn có thể để canh tác nông nghiệp.”

Lục Lương Khí cũng nói: “Mạnh Cấn cũng phải chiếm được, sau đó nối liền với Mộc Bang, mấy chục năm sau, ở dọc đường sẽ được xây dựng thêm trạm dịch và đường núi. Nếu không, sau này xuất binh đánh giặc, phần lớn thời gian đều sẽ phung phí vào việc vượt núi băng đèo để đi đường.”

“Ta tán thành, dẫu sao mật thám cũng không biết đánh giặc, tin tức cung cấp cũng cần được sửa lại.” Đinh Gia Thịnh ủng hộ.

Các tướng rủ nhau sang Thục, trong lúc chờ đợi mệnh lệnh từ triều đình, họ lại gọi đến Bắc thổ ty người Miến, lãnh chúa người Miến và thủ lĩnh người Miến.

Hoàng Yêu nói với những người kia: “Nước Đông Hu đã bị diệt, bây giờ trên đất Miến Điện này sẽ được xây một tân triều mới. Hoàng đế thiên triều có lệnh, ở phía Nam sẽ xây một nước, do người Mạnh đảm nhiệm làm quốc vương. Phía Bắc lại xây một nước khác, để người Thái làm quốc vương. Thổ ty Xa Lý Đao Mộc Đảo, xưa nay trung thuận có thừa, lần này xuất binh lại có công, có thể trở thành quốc vương người Thái.”

Đao Mộc Đảo ngẩn người, ngay sau đó liền mừng rỡ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »