Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1230
Đại chiến kỵ binh (1)

❊ ❊ ❊

Núi rất nhiều nhưng không cao, rất nhiều sườn đồi có thể cưỡi ngựa lên được. Kỵ binh các bên đều tự phân thành ba ngàn người một đội, triển khai hết mức đội hình kỵ binh.

Ba ngàn kỵ binh Thát Tử cưỡi ngựa tiến lên, số còn lại tản ra chiếm cứ vùng núi phụ cận, định đứng từ trên quan sát tùy thời lao xuống chém giết.

Kỵ binh Đại Đồng tiến lên phía trước tiếp chiến cũng chỉ có ba ngàn người. Tất cả đều mặc giáp, phần dưới thắt lưng là quần áo vải, ngựa chiến cũng không được khỏe lắm.

Kỵ binh Thát Tử còn muốn thử bắn tên, nên xếp thành đội hình kỵ binh phân tản truyền thống.

Kỵ binh Đại Đồng lại càng ngày càng gom lại, kỵ binh cạnh kỵ binh, chiến mã cạnh chiến mã.

Mãn Đạt Hải cười nói: "Đám man di phương Nam này ngoài ngồi trên lưng ngựa với bắn pháo, sợ là đến cưỡi ngựa đánh nhau cũng không biết. Đội hình kín kẽ như thế, một khi có người ngã ngựa, sẽ rối loạn ngay tức khắc.”

Kỵ binh mà hai bên phái ra tiếp chiến đã dần dần tiếp cận lẫn nhau, tình cảnh này khiến cho Hào Cách cảm thấy rất kỳ lạ.

Nâng lên trường thương, chiến mã tăng tốc, kỵ binh Đại Đồng, đập tan tường địch!

...

Tướng lĩnh chỉ huy ba ngàn kỵ binh Đại Đồng, tiến hành tấn công kiểu tường thành, là Vương Phụ Thần “Mã diều hâu”, “Lữ Bố sống” xú danh vang xa trong lịch sử.

Người này xuất thân từ giặc cỏ Sơn Tây, thích đánh bạc, thường xuyên thua trắng tay…

Đối mặt với quan binh vây quét, đầu tiên là đầu nhập Khương Tương, lại cùng Khương Tương đầu hàng Mãn Thanh. Tiếp đó, Khương Tương khởi binh phản Thanh, Vương Phụ Thần đánh trận thất bại đầu hàng A Tế Cách, làm nô tài Bao y của Tân Giả Khố. Bởi sức lực to lớn, uy mãnh hơn người, lại được Thuận Trị cất nhắc làm nhất đẳng thị vệ, tiếp đó dần lên tới thống soái của Mãn Thanh.

Sau khi Ngô Tam Quế vào Miến Điện, bắt được Vĩnh Lịch Đế Nam Minh, điều làm Đề đốc Thiểm Tây.

Ngô Tam Quế khởi binh tạo phản, Vương Phụ Thần đầu tiên giúp Mãn Thanh, tiếp theo lại đầu nhập Ngô Tam Quế, sau đó lại lựa chọn hàng Thanh.

Lữ Bố chỉ là gia nô ba họ, Vương Phụ Thần lại thay đổi chủ kiến sáu bảy lần!

Thuận Trị đánh giá hắn là: nghe nói có dũng sĩ tên là Mã diều hâu. Nay không biết ở nơi nào, ở đâu có thể tìm được người như vậy để dùng.

Khang Hi đánh giá hắn là: Có võ thần như thế, trẫm còn ưu sầu gì?

Tên này chẳng những cao lớn uy mãnh, hơn nữa bộ dạng còn rất tuấn tú. Sắc mặt trắng nõn, mày ngài, giống như bức họa Lữ Bố truyền lại đời sau.

Tư liệu lịch sử ghi lại rằng: Dũng mãnh đứng đầu tam quân, nơi nào đến đều không thể cản nổi…Người này, làm việc nghiêm cẩn, làm bạn bè có thể tin tưởng, đối đãi người khác rất khoan dung, quản chế thuộc hạ nghiêm khắc. Có công nhất định được thưởng, tuy rằng nghiêm khắc, các binh sĩ vẫn vui vẻ nghe theo.

Vương Phụ Thần đi theo Khương Tương cùng nhau quy thuận, lúc ấy không được để mắt tới, chỉ là sĩ quan trung tầng đầu nhập lại đây, hoàn toàn không thể so sánh với mấy người Hoàng Phỉ, Viên Thời Trung.

Nhưng người này thật sự quá ưu tú, đã nói là làm, tuân thủ quân kỷ, đoàn kết chiến hữu, đồng thời dũng mãnh đứng đầu.

Thậm chí còn tích cực học tập tri thức văn hóa, tốc độ nhận mặt chữ cực kỳ nhanh, thời gian một năm học được hơn ngàn chữ, trung bình mỗi ngày đều có thể học được vài chữ.

Một đường đề bạt, cực kỳ thuận lợi!

Như trên lịch sử, tốc độ lên chức rất nhanh, từ nô lệ trực tiếp biến thành nhất đẳng thị vệ, tiếp theo lại nhanh chóng lên chức Thống lĩnh. Vương Phụ Thần lúc này đã từ tiểu binh thăng cấp thành đội trưởng kỵ binh.

“Lộc cộc lộc cộc!”

Vương Phụ Thần cầm trường thương, nhìn thấy Thát Tử phía trước, dẫn đầu quân đội lao tới không chùn bước.

Một khi bắt đầu tấn công kiểu tường, tướng lĩnh liền mất đi năng lực chỉ huy quân đội. Bởi vì quá đông người dồn lại, căn bản không thể biến trận, cho dù phía trước là núi sâu vạn trượng cũng chỉ có thể kiên trì xông tới.

Tướng lĩnh quân Thanh bên kia, là cháu trai của Nỗ Nhi Cáp Xích Ni Kham.

Ni Kham vài năm trước từng gặp Lý Định Quốc, bị đánh cho chạy trối chết. Hôm nay chẳng những sống rất tốt, còn được tấn phong làm quận vương.

Hắn thúc ngựa chạy đi vài chục bước, tính đến gần rồi bắn tên, trước tiên quấn lấy kỵ binh Đại Đồng tranh đấu một phen, nhân cơ hội thăm dò phương pháp tác chiến kỵ binh cổ quái này.

Nhưng mà khoảng cách hai quân càng gần, Ni Kham càng cảm giác không ổn.

Trận hình kỵ binh dày đặc như thế này của quân Nam Man, lại còn không mặc giáp trụ toàn thân, rõ ràng sẽ bị coi thành bia ngắm bắn. Nhưng vì sao bọn chúng lại không tản ra? Chúng là là kẻ ngốc sao?

Khi khoảng cách hai bên còn ba mươi bước, Ni Kham đem tên lắp lên trên dây cung, chỉ đợi sau khi tiến vào tầm bắn liền bắn tên. Nhưng hắn đột nhiên không dám đợi, tuỳ tiện bắn tên ra, sau đó rống to với lính truyền lệnh: “Tản ra hai bên!”

Không cần Ni Kham hạ lệnh, kỵ binh Mãn Thanh tự phát chạy trốn.

Khoảng cách gần như vậy, kỵ binh Đại Đồng lại đang tăng tốc tấn công, kỵ binh Thát Tử biết điều này nghĩa là gì.

Nghĩa là nếu bọn họ dám tiến vào tầm bắn rồi mới bắn tên, lập tức sẽ bị tường thành kỵ binh đụng tới. Đến lúc đó, bất kể ai thua ai thắng, đều sẽ gây ra hiện trường tai nạn “xe cộ” cỡ lớn, ai có thể sống sót sau tai nạn hoàn toàn dựa vào thiên ý — thử tưởng tượng một chút, coi kỵ binh là xe máy, mấy nghìn chiếc xe máy xếp hàng, toàn bộ đều tăng tốc đâm về hướng bạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »