Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1906
Trận quyết chiến bắt đầu (1)

❊ ❊ ❊

Đinh Gia Thịnh, Dương Triển Suất thống lĩnh đội quân Nam Lộ, trực tiếp hạ trại đóng quân ở bên kia bờ thành Bagan.

Thành Bagan trước mắt, giống như thành Ti Mậu lúc trước, đều là vương triều đô thành của Miến Điện cổ đại.

Ở khu vực Miến Điện này, một lúc có Mạnh tộc thành lập vương triều, một lúc có Miến tộc thành lập vương triều, một hồi lại cóa Thái tộc thành lập vương triều. Bất kể là vương triều nào, sau khi thế lực trở nên mạnh mẽ, lập tức điên cuồng xây dựng đô thành với miếu, tập hợp lực lượng cả quốc gia để xây dựng một thành phố.

Thành Bagan có tổng cộng 12 đường cửa thành, mà độ cao và độ dày của tường thành đại khái cũng tương đối với Châu thành của Trung Quốc bên kia.

Nếu như tấn công bằng sức mạnh nhất định có thể đánh xuống đươc, nhưng thời gian tất nhiên sẽ vượt qua hai tháng.

Hai tháng, cũng đủ để quân Đại Đồng phía Bắc đánh tới, tại sao còn phải hi sinh tính mạng của các tướng sĩ để đi tấn công vô ích? Cứ đóng quân hạ trại ở chỗ này, hấp dẫn sự chú ý của đội quân Miến Điện, để cho kẻ địch ăn không ngon, ngủ không yên, như thế không tốt sao?

Cũng từng nghĩ qua cứu viện đến đánh vây thành, nhưng như thế lại có chút không thực tế.

Một lả thiếu mạng lưới tình báo liên lạc, không thể chỉ toàn bộ đều dựa vào mấy người gián điệp đã biết được toàn bộ đường đi nước bước của kẻ địch. Hai là nơi này thuộc về khu vực tinh hoa của Miến Điện, khắp nơi là đồng lúa trải rộng, kỵ binh khó mà phát huy toàn bộ sức linh động được, cũng khó mà dò được tình hình quân địch từ khoảng cách xa xôi như vậy. Ba là viện quân của Miến Điện vô cùng cẩn thận, không trực tiếp đến thành Bagan cứu viện, mà tụ tập vãng du ở trên dưới thành phố của thành Bagan.

Sông Ayeyarwady có một vịnh sắc nét ở thành phố Bagan, và bờ đối diện có vùng đất bằng phẳng phù sa màu mỡ.

Quân Đại Đồng sẽ hạ trại ở vùng đất phù sa màu mỡ đó, sau lưng là dãy núi cao ngất, phía trước là nước sông rộng rãi, bên cạnh lại là lưu vực chảy vào dòng sông. Một mặt là núi, hai mặt là nước, tạo thành một vùng tam giác bao la.

Kỵ binh chia thành nhiều đội tuần tra ở các nhánh bên bờ sông, cho dù bất kể là quân địch đánh từ phía nào cũng có thể nhanh chóng xử lý.

Đinh Gia Thịnh đứng trên bờ ruộng, vuốt ve lá cây mạ trong tay, hỏi: “Mùa lúa này lúc nào mới có thể thu hoạch?”

Người dẫn đường của Mạch tộc đáp: “từ lúc gieo mạ đến khi thu hoạch, nhanh thì khoảng ba tháng, bình thường thì khoảng xấp xỉ bốn tháng, còn phải xem nước mưa và thời tiết.”

“Lúa của Miến Điện lớn nhanh như vậy sao?” Đinh Gia Thịnh kinh ngạc hỏi lại.

Kinh ngạc xong, Đinh Gia Thịnh lại cười lên: “Vậy ta không cần phải lo vụ quân lương nữa rồi. Chờ khi lương thảo trong tay ăn hết thì đến bờ sông thu hoạch lúa, nếm thử xem mùi vị gạo mới của Miến Điện như thế nào.”

Kế cận doanh trại của quân đội Đại Đồng, có rất nhiều ruộng lúa.

Mà sông Ayeyarwady và các nhánh của sông này hai bên bờ đều là ruộng lúa, ai đánh thắng được là người đó được thu hoạch.

Thậm chí công sự phòng thủ do quân Đại Đồng xây dựng ở bên bờ sông đều là do đạp lên ruộng lúa. Đầu tiên là rút sạch nước trong ruộng lúa, sau đó lúa bị giẫm nát hết, bùn đất được đào đắp lên bờ ruộng, binh lính thì không ngừng giẫm nát lúa.

Hơn một ngàn chiếc thuyền bè, toàn bộ đều đậu sát bờ sông, những vật phẩm nhu yếu của quân binh đều đã đưa lên bờ, thuyền chất thành một đống lớn trên bờ.

Lúc mấu chốt, có thể đốt thuyền, ngăn cản quân Miến lên bờ.

Dương Triển tự mình leo lên khinh khí cầu quan sát, đến khi nhiên liệu bị đốt hết sách mới xuống.

Đinh Gia Thịnh hỏi: “Lão Dương, quân địch có động tĩnh gì không?”

Dương Triển lại đáp một nẻo: “Tháp phật trong thành sửa thực sự xinh đẹp, nếu người Miến sử dụng toàn bộ sức mạnh xây dựng tháp phật dùng để củng cố tường thành, ta cũng không còn tâm tư công thành nữa.”

“Cả nửa ngày, ngươi ở trên đó ngắm phong cảnh sao?” Đinh Gia Thịnh giở khóc giở cười.

Dương Triển nói: “Nếu không thì còn có thể thế nào? Quân địch càng tụ càng nhiều, cũng không dám qua sông công kích, mỗi ngày bây giờ chẳng qua đang kéo dài mà thôi.”

Bên trong bên ngoài thành Bagan, khắp nơi đều là chùa, khắp nơi đều là tháp phật, tòa tháp phật cao nhất cũng hơn năm mươi thước.

Ngay cả khi quân Đại Đồng hạ trại bên này, trên ngọn núi lớn sau lưng doanh trại cũng có chùa và tháp phập. Hòa thượng trong miếu cũng bị khống chế, một phần để phòng ngừa bọn họ gây phiền toái, một phần cũng là để bọn họ hỗ trợ đào mương xây tường.

Cả một lượng lớn chùa, tháp phật, hòa thượng tồn tại như vậy, chứng tỏ rõ ràng khu vực này cực kỳ giàu có và sung túc, nếu không cũng không có đủ lương thực để cấp dưỡng cho nhiều tăng lữ như vậy.

Ngay cả quân Đại Đồng Bắc Lộ, dưới sự thống lĩnh của Kim Yêu, thời điểm ngồi thuyền đến công thành, quốc vương Miến Điện đã ngự giá thân chinh đến thành Bagan.

Quân Miến Điện tinh nhuệ, có khoảng chừng ba chục ngàn người.

Mặt khác còn có quý tộc thống lĩnh tư binh, cả nông dân được quý tộc chiêu mộ, số lượng tổng cộng đạt hơn một trăm sáu mươi ngàn người.

Đây còn chưa phải là cực hạn của quân Miến. Mấy thập niên trước, Miến Điện vì thâu tóm Mộc Bang, ước chừng lúc đó đã điều động hơn ba trăm ngàn đại quân.

Hắc Lỗ Thao đứng trên tường thành Bagan, im lặng quan sát tình hình của quân Đại Đồng. Ở đây bọn họ cũng có ống nhòm, là lấy được từ trong tay người Bồ Đào Nha. Sau khi cần thận quan sát hồi lâu, rầu rĩ muốn chửi tục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »