Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1447
Hoàng Đế tức giận (2)

❊ ❊ ❊

Một khi gặp phải tình huống khẩn cấp, tuần kiểm binh của cả nước đều có thể được dùng như quân chính quy, đãi ngộ tiền lương của bọn họ cũng không thua kém gì quân chính quy.

Từ Dĩnh không nói tiếp, hắn không tiện đánh giá quân đội.

Triệu Hãn lại tiếp tục nói: “Con người Lý Xuân (Lý Hộc Xung), ta vẫn có chút ấn tượng, hắn là muội phu Hoàng Thuận, thợ mộc ở thôn Lý gia. Khi chúng ta công chiếm Hoàng Gia trấn, Lý Xuân và vài thôn dân khác đã chủ động giết những thân sĩ vô đức của thôn Lý gia, gia nhập quân đội. Lần đầu tiên tấn công thành ở Cát An phủ, Lý Xuân cũng đã là tiểu đội trưởng. Chúng ta dẫn theo thái giám giả dạng, tuy Lý Xuân không ở bên cạnh ta nhưng cũng dẫn theo binh sĩ mai phục phối hợp tác chiến. Với tư lịch của hắn, nếu có đầu óc một chút thì đã đủ tư cách làm sư trưởng từ lâu.”

Từ Dĩnh nói: “Đáng tiếc.”

Triệu Hãn bỗng nhiên hỏi: “Là do ta đã quá khắt khe với các công thần sao?”

“Không tính là khắt khe.” Từ Dĩnh nói.

Từ trước khi Triệu Hãn đăng cơ xưng đế, các bộ môn trong triều đình đã chính thức tổ kiến, bổng lộc của quan lại cũng bắt đầu điều chỉnh.

Bổng lộc của quan viên Đại Đồng cao hơn khoảng 2 lần so với quan viên Đại Minh.

Bổng lộc không dùng tiền bạc để tính toán mà được tính theo giá chính thức của gạo lúa ở địa phương. Có đôi khi sẽ thấp hơn so với giá lương thực ở chợ, có đôi khi lại cao hơn, nhưng tổng thể sẽ không chênh quá nhiều, như thế cũng cân bằng được bổng lộc ở những nơi có giá hàng quá lệch nhau.

Ví dụ như hai quan viên có cùng cấp, một người có chức vị ở Nam Kinh, một người có chức vị ở Quý Châu, bổng lộc của bọn họ đều là những cân gạo bằng nhau những nếu đổi thành bạc thì sẽ lệch nhau rất nhiều.

Nếu quan viên địa phương có tâm lý bất ổn thì cũng có thể giữ lại quan phiếu không tiêu, sau khi quan ở Quý Châu nhận được quan phiếu, họ có thể về Nam Kinh để đổi thành lương thực (hoặc bạc), cũng biết rõ các thông tin – bổng lộc được phân phát bằng quan phiếu, trên mặt viết rõ bao nhiêu cân, thực hiện ở ngân hàng trên khắp cả nước Đại Đồng.

Quan viên nhất phẩm ở Đại Minh, lương tháng là 87 thạch.

Quan viên nhất phẩm ở Đại Đồng, lương tháng là 280 thạch. Theo tính toán lương giới mỗi năm của Nam Kinh, lương tháng của người làm công rơi vào khoảng

200 lượng bạc, tần ấy đã là mức lương cao nhất có thể nhận được. (Với việc bạc trắng tăng cao, ngân giới Nam Kinh xảy ra lạm phát. Nhưng triều đình đã ổn định giá ngân đồng, khiến cho sức mua tiền tăng lên. Chỉ có tiền đồng mới dùng để tính giá gạo, lại không xuất hiện lạm phát, thu nhập của tiểu dân cũng được bảo đảm.)

Đều nói quan viên Tống Triều lương cao, nhưng quan viên nhất phẩm của Tống Triều, mỗi tháng cũng chỉ nhận được tiền lương là khoảng 120 lượng.

Đương nhiên, nếu tính toán chi ly thì việc này sẽ trở nên rất phức tạp, quan viên ở đời Tống còn có thêm bổng lộc, nhất phẩm có thể nhận nhiều nhất là

360 lượng. Tiền lương cao nhất ở đời Tống, ngược lại lại là từ Tể Tướng nhất phẩm, tiền lương bình thường là 300 lượng, nguyên lương cả tháng có thể lên tới 900 lượng.

Đời Tống cũng chỉ có Tể Tướng là cao như vậy, khi tính đến lục bộ Thượng thư, tiền lương bình thường là 60 lượng, nguyên lương cả tháng là

180 lượng.

Mà những quan viên tiểu lại thấp bé ở đời Tống, sau khi triều đình ra lệnh tiêu giảm quan bổng, nếu không tham ô thì thậm chí nuôi sống bản thân cũng khó.

Mức lương cơ bản được Triệu Hãn quy định cho cả nước tuy cao hơn Đại Minh rất nhiều nhưng lại thấp hơn nếu so với đời Tống. Cùng lúc đó cũng nhẹ nhàng với các tiểu quan tiểu càng hơn, tiền lương của nhóm tiểu quan tiểu lại đều đã cao hơn rất nhiều so với đời Minh và đời Tống!

Dù vậy thì vẫn không thể so với Đại Thanh, tiền lương của Tổng đốc nhất phẩm là 180 lượng (thu nhập theo năm), dưỡng liêm ngân (thu nhập theo năm) thì lên tới 16000 lượng, cao hơn rất nhiều.

Giống như khi Lưu Minh Truyền vẫn là tuần phủ của Đài Loan, tiền lương hàng năm chỉ là 155 lượng, so ra thì còn thấp hơn quan viên Đại Minh, vậy mà dưỡng liêm ngân lại cao tới một vạn lượng!

Dưỡng liêm cái rắm, nên tham thì phải tham, quan viên triều Thanh thích đi tới Tứ Xuyên nhất.

Bởi vì thời sơ Thanh, Tứ Xuyên vẫn còn hoang tàn vắng vẻ, vì để khuyến khích khai khẩn, hạn ngạch thuế ruộng ở Tứ Xuyên là thấp nhất và cứ giữ như vậy cho đến khi triều Thanh diệt vong.

Hạn ngạch thuế ruộng thấp cũng đồng nghĩa với việc không gian bóc lột lớn, quan viên triều Thanh đến Tứ Xuyên nhậm chức đều đi vào con đường áp bức sưu cao thuế nặng. Làm quan một năm ở Tứ Xuyên cũng bằng làm quan nhiều năm ở nơi khác.

Lại nói, công thần Từ Long của triều đình Đại Đồng, không chỉ ban cho thổ địa mà còn lục tục đưa ra những quyết định có ích cho việc buôn bán. Hoặc là quyền kinh doanh mỏ, hoặc là giấy phép cho phép buôn bán. Vì để phòng ngừa huân thần gây loạn trật tự buôn bán, họ còn ban cho những tiểu phạm vi giấy phép kinh doanh đầu cuối, chẳng hạn như ở mỗi thành thị chỉ mở bán một nhà diêm điếm, yên điếm.

Giống như Lý Hộc, liền lấy quyền kinh doanh một nhà diêm điếm ở huyện Trường An. Trên danh nghĩa thì chỉ có kỳ hạn kinh doanh là năm mươi năm.

Nhưng cái này chỉ đơn giản là để triều đình nắm rõ, đến kỳ hạn thì còn có thể tục kỳ, chuyện không đáng thì sẽ có ai đến thu hồi cơ chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »