Ngưu Kim Tinh đột nhiên nói: “Hay là giao hẹn với thát tử, sang năm cùng nhau xuất binh!"
Có đôi lúc, ngươi không thể trông chờ ai giơ cao đại nghĩa, thậm chí bởi vậy mà buông bỏ ích lợi của chính mình.
Nếu không phải có Mãn Thanh thì Lý Tự Thành còn đang ngồi yên trên ngai rồng ở Bắc Kinh, nên hắn cực kỳ ghét Mãn Thanh rồi lại buộc lòng phải thỏa hiệp với hiện thực. Nếu không liên hợp với Mãn Thanh cùng nhau xuất binh, chẳng lẽ toàn dựa vào quân Đại Thuận của hắn đánh với phương Nam?
Khi Đa Nhĩ Cổn thu được thư của Lý Tự Thành thì trong lòng mừng như điên, hai bên hẹn nhau mùa xuân năm sau xuất binh.
Hai bên mạnh ai nấy đánh, không hợp binh.
Đại quân Lý Tự Thành ra Sơn Tây, tiến công Hoằng Nông, Hoài Khánh, Chương Đức, Quảng Bình. Mãn Thanh vào ải, một đường đánh tới Thiên Tân.
Quân Đại Đồng làm thế nào?
Binh tới tướng đỡ, nước đến đất chặn, đánh dập đầu cả hai!
Địa hình Sơn Tây hiểm yếu, dễ thủ khó công, Lý Tự Thành dám ra đây vừa lúc, chỉ sợ hắn luôn rúc ở bên trong. Liêu Đông cách quá xa, vận binh vận lương cực kỳ bất tiện, nếu Mãn Thanh dám giết tới Thiên Tân, tuyến tiếp viện dài đến mức có thể hao chết Lý Tự Thành. Một khi Liêu Đông hư không, quân Đại Đồng ở Liêu Nam và Triều Tiên có thể thừa cơ đánh vào trong trung tâm chỗ Lý Tự Thành.
Mùa thu năm nay, Triệu Hãn lại lần nữa tăng cường quân bị, thành lập biên chế mới của quân Đại Đồng, sư đoàn thứ mười sáu, mười bảy. Tạm thời trú đóng ở Nam Kinh huấn luyện, chờ đầu xuân tuyết tan lập tức điều đi phương Bắc.
Hướng Liêu Đông không có chiến đấu quy mô lớn, nhưng ma sát nhỏ thì liên tục.
Quân Đại Đồng đang học biên quân Đại Minh, không ngừng xây dựng thành lũy. Trên cơ bản, một trấn xây một thành lũy, có một số dùng xi-măng đổ bê-tông, cũng có nhiều chỗ trực tiếp đất đắp lũy thành. Mỗi tòa thành lũy đều có đài khói hiệu, trông thấy thát tử lập tức đốt cháy phong hỏa.
Núi lớn Liêu Nam không ngừng có người Hán chạy ra, chạy đến chỗ quân Đại Đồng nhập hộ khẩu chia ruộng.
Trong vùng Phục Châu, Kim Châu, Cái Châu, tính luôn quan văn và người nhà quân nhân đã có hơn hai trăm ba mươi nghìn nhân khẩu ( không tính số lượng quân đội, con nít dưới mười hai tuổi ). Tuy không thể tự cấp quân lương, nhưng so sánh những năm trước đây thì đã đầy đủ rất nhiều.
Bảo Châu ở biên cảnh Triều Tiên thì càng buồn cười.
Sau khi một sư đoàn quân Đại Đồng đến trú đóng, nông dân ở phương Bắc Triều Tiên không chịu nổi quan phủ bóc lột, lục tục dắt díu gia đình đầu vào. Trong biên cảnh Bảo Châu, trừ gia đình quân nhân di dân qua, còn có hơn tám mươi bách tính Triều Tiên dưới quyền cai trị.
Những bách tính Triều Tiên này tuy không biết nói tiếng Hán, nhưng ủng hộ quân Đại Đồng nhiệt tình.
Có hai nguyên nhân: Một là thuế má không nặng, hai là nhập hộ khẩu ban họ.
Bách tính Triều Tiên có dòng họ là sẽ có hộ khẩu chia ruộng, trồng ra lương thực cũng có thể miễn cưỡng ăn no, quả thực là từ địa ngục đi tới thiên đường.
Vua Triều Tiên Lý Hạo sau khi quét sạch thần cũ, rốt cuộc lấy lại tinh thần. Lý Hạo cấm bách tính Triều Tiên di chuyển vào biên cảnh Bảo Châu, thậm chí phái ra một đội quân xua đi bình dân tới gần Bảo Châu, không nghe theo lệnh là giết cả nhà.
Phương Bắc có quân Đại Đồng ngăn Mãn Thanh, bên trong thì đã đập tan thế lực phản đối, Lý Hạo cho rằng chính mình có thể hưởng thụ.
Hán Thành nhiều lần bị nã pháo, có thể sửa tường thành.
Hoàng cung cũng mấy chục năm không tu sửa, có mấy đại điện bị dột nóc, có thể sửa mới lại. Tiện thể xây thêm hai điện, làm vua không thể ở nơi chật chội.
Bách tính Triều Tiên có tính nhẫn nại rất cao, dù vô số người chết đói vẫn không bùng nổ khởi nghĩa.
Nhưng bách tính phương Bắc Triều Tiên tìm đủ mọi cách lén trốn đi Bảo Châu, đến nơi đó là có thể sống.
. . .
Cùng núi Liêu Nam.
Một đội quân sĩ kỳ lạ đang leo núi.
Người mang binh tên là Dương Trấn Thanh.
Trước kia hắn tên là Dương Phú, thợ săn núi Nghi Mông, cả nhà bị Đa Đạc* giết chết. Dương Trấn Thanh mang theo cung dùng để săn bắn, một đường truy sát, cuối cùng bắn Đa Đạc thành nhím.
(*) Một trong mười hai Thiết mạo tứ vương (tên gọi vương tước thế tập thời Thanh) và là tướng lĩnh thời kỳ đầu nhà Thanh, có tước hiệu là Hòa Thạc Dự Thân vương. Là con trai thứ mười lăm của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, em cùng mẹ với Đa Nhĩ Cổn.
Hiện giờ Dương Trấn Thanh mang theo năm trăm người dưới trướng, có một phiên hiệu đặc biệt – Liêu Nam tân biên độc lập doanh.
Bộ đội này tập hợp đủ mọi hạng người.
Có kẻ giỏi bắn tên trong quân Đại Đồng, có thợ săn vùng núi ở các tỉnh, cũng có người Hán trong núi lớn Liêu Nam. Thậm chí có người Nữ Chân trong núi Liêu Nam!
Vùng núi Liêu Nam luôn có người Hán cư trú.
Trong năm Hồng Vũ đã thiết lập Tụ Nham Bảo, lệ thuộc Cái Châu Vệ. Trong năm Gia Tĩnh lại thiết lập Tụ Nham An dân thông phán công thự. Trong năm Vạn Lịch, thiết lập tiếp Tụ ham Quản lương thông phán, quản kho lương ở ba vùng Kim Châu, Hải Châu, Cái Châu.
Mao Văn Long từng phái nhân viên kích động người Hán ở Tụ Nham gây sự.
Bị Nỗ Nhĩ Cáp Xích trấn áp, tù binh hơn sáu nghìn bảy trăm người Hán, cướp đoạt hơn bốn nghìn súc vật.
Sau đó Tế Nhĩ Cáp Lãng xây thành Tụ Nam, đóng quân phòng ngừa Mao Văn Long tấn công.
Hiện tại núi lớn Liêu Nam ít dấu chân người, ít có người Hán và người Nữ Chân. Người Hán bị bắt đi làm nông nô, bộ lạc Nữ Chân thì bị di chuyển ra ngoài, số ít ở lại đều bị đàn áp và bóc lột từ Mãn Thanh.