Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2253
Tổ quốc là Trung Quốc (2)

❊ ❊ ❊

Tạ Uyên nhắc nhở: "Ngựa giống trong quân đội đều đã bị thiến, trên đường trở về ta sẽ giúp ngươi liên lạc với Quốc vương A Man, để hắn phái thuyền tới buôn bán định kỳ. Ngươi dùng vàng trao đổi với hắn, có thể mua một số ngựa giống về nhân giống. Ta sẽ để lại cho ngươi vài kỵ binh, sĩ quan và thú y của đoàn sứ giả. Các ngươi hãy nhanh chóng học cách cưỡi ngựa và nuôi ngựa, sau này các ngươi còn phải dựa vào chính mình."

Nói thật thì, triều đình Trung Quốc không có hứng thú với mỏ vàng mỏ bạc ở nước ngoài cho lắm.

Mỏ vàng mỏ bạc đều được phát hiện trên đảo Lữ Tống và Bà La Châu, Triệu Hãn cử chuyên gia khai thác mỏ đi do thám một vòng. Bởi vì không phải là mỏ giàu gì nên triều đình không thèm can thiệp, chỉ cử quan viên đến trông coi và thu thuế, vàng bạc trong mỏ đã mở cửa cho dân di cư, đơn giản là xem các khu mỏ là thứ hấp dẫn dân di cư.

Tất nhiên, đội tìm mỏ vẫn chưa rút lui, bọn họ vẫn đang tìm kiếm mỏ giàu ở nước ngoài với thù lao caó.

Mà các loại mỏ nghèo trong nước cũng đều lần lượt cạn kiệt, dần khôi phục lại thành đất canh tác hoặc là núi rừng. Không giống thời vừa mới lập quốc, thứ gì cũng thiếu, chỉ cần có mỏ là sẽ khai thác, thà có còn hơn không.

Thấy sắp đến mùa mưa, Tạ Uyên cũng không nán lại nữa, chờ Đặng Hữu Chương lập xong danh sách, hắn bỏ lại một ít vật tư rồi rời đi.

Hắn để lại ba trăm khẩu súng, một ít đạn dược, ngoài ra còn có hai trăm con ngựa chiến.

Trên đảo có một điểm bất tiện, đó là mỗi lần sang năm mới đều là vào mùa mưa. Hoàn toàn không có cách nào sum vầy chúc mừng, người Trung Quốc chỉ có thể ăn một bữa thịnh soạn tại nhà, những ngày lễ lớn thì phải đợi đến mùa hè.

Hai mươi tư tiết khí cũng trở nên tượng trưng, tồn tại như một niệm tưởng, hoàn toàn không thể chỉ đạo sản xuất nông nghiệp.

Địa bàn mà hiện nay Đặng Hữu Chương đang thống trị, một nửa là khí hậu nhiệt đới cao nguyên, một nửa là khí hậu nhiệt đới thảo nguyên, không khó chịu như rừng mưa nhiệt đới. Thỉnh thoảng cũng có bệnh nhiệt đới, nhưng chỉ có vài lão huynh đệ chết vì bệnh, đặc biệt là từ tháng 5 đến tháng 10, vô cùng mát mẻ lại khô hanh.

Mát mẻ và khô hanh, đúng là khoảng thời gian thích hợp để đánh trận!...

Thông thường, lúa nước được thu hoạch xong vào trước giữa tháng năm, chậm nhất cũng chỉ kéo dài tới cuối tháng năm.

Sau khi lấy được vật tư, trải qua mùa mưa dài, thu hoạch lúa nước xong thì chuẩn bị ra trận.

Mục tiêu tấn công của bọn họ là hai nơi phía Bắc và phía Nam.

Phía Bắc tên là Mã Ai Ngõa Tháp Nạp Nạp, nơi đó là một vùng núi, có một mỏ vàng lớn, tất nhiên là không ai biết có vàng, bởi vì ngay cả thổ dân cũng không rõ lắm. Tấn công nơi đó đơn thuần là để bành trướng, hơn nữa địa hình thung lũng rất thích hợp cho việc hành quân.

Đội quân mặt Bắc do Lý La Sinh dẫn đầu, người này là Thành chủ Tri huyện phía Bắc, Đặng Hữu Chương cử ra 100 kỵ binh, mang theo 100 khẩu đi qua đó. Tuy mọi người chỉ vừa học cưỡi ngựa, nhưng như vậy là đủ đối phó với thổ dân rồi, dù sao thì thổ dân trên đảo chưa từng nhìn thấy kỵ binh.

Đội quân mặt Nam do Đặng Hữu Chương đích thân dẫn đầu, một trăm kỵ binh, hơn hai trăm xạ thủ, lại có thể ở trên đảo đánh đâu thắng đó.

Băng qua vùng đồi núi trên cao nguyên, phía trước toàn là thảo nguyên.

Vùng thảo nguyên cũng có hai vị Thành chủ người Trung Quốc, bọn họ xây dựng thành giáp sông, trồng trọt song song với nuôi một số lượng lớn vật nuôi. Lấy bò u làm chủ, chính là loại bò có cục bướu của Ấn Độ. Bọn họ cũng nuôi thêm một số dê núi, nơi này vẫn chưa có cừu, Đặng Hữu Chương dự định nhập khẩu một ít.

Vật tư được kéo bằng xe bò, dọc đường liên tục có quân đội thổ dân gia nhập.

Binh lực chắc chắn là đủ, bắt buộc bộ lạc thổ dân ra trận là để cho bọn họ nhớ kỹ nghĩa vụ của mình, hơn nữa không ngừng biểu dương sức mạnh quân sự của người Trung Quốc. Cũng không cần quá nhiều, mỗi bộ lạc ra quân từ 10 đến 30 người là được, sau cuộc chiến cũng sẽ chia cho bọn họ một chút chiến lợi phẩm.

Hành quân cả tháng trời, cuối cùng cũng đến được khu vực mục tiêu.

Đặng Hữu Chương còn yêu cầu quốc nội tìm một vài người thợ đóng thuyền đến để đóng thêm một số chiếc thuyền lớn, từ đó họ có thể đến Phi Châu buôn bán, cũng có tiện cho việc ra trận. Chẳng hạn như mục tiêu hiện tại là chỉ cần đi thuyền hai ba ngày trên biển là có thể đến, không cần hành quân cả tháng nữa.

Thời tiết vô cùng mát mẻ, nhưng tương đối khô hanh.

Mùa mưa vào hai tháng trước khiến cho thảo nguyên tươi xanh mơn mởn, xung quanh đã nhìn thấy một vài bộ lạc nhỏ. Bọn họ là dân du mục, sẽ định kỳ đổi sang đồng cỏ mới, nhưng bọn họ cũng có cái gọi là "Vương đình" của riêng mình, thật ra chính là nơi ở của thủ lĩnh bộ lạc.

"Tổng đốc, để cho ta tấn công bên đó đi!" Đặng An Thuận chủ động xin đi đánh giặc.

Đây là một tên nhóc thổ dân hai mươi mốt tuổi, được nhận nuôi từ lúc mới vài tuổi, tiếng Hán cũng coi như là tiếng mẹ đẻ của hắn.

Đặng Hữu Chương gật đầu: "Dẫn theo hai mươi kỵ binh đi đi."

Hai mươi thanh thiếu niên người thổ dân, người nhỏ nhất chỉ mới 16 tuổi, cưỡi ngựa chiến xông về phía trước. Trước khi xuất phát, bọn họ chỉ luyện tập cưỡi ngựa hơn mười ngày. Trên đường hành quân đến đây, mỗi ngày đều phải cưỡi ngựa để thích ứng, nhưng lại sợ ngựa chiến mệt nên mỗi ngày chỉ cưỡi hai ba tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »