Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1317
Bánh bao đến chó cũng không thèm (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Khuông Hoàn xin trường nghỉ học, chẳng những xin nghỉ, còn có một thầy giáo đi theo, trên đường cũng phải học bài.

“Mẹ, người từng đi Thiên Tân chưa?” Triệu Khuông Hoàn hưng phấn hỏi.

Phí Như Lan lắc đầu mỉm cười: “Chưa, mẹ cũng là lần đầu trở về phương Bắc.”

Bên bờ rất nhiều dân chúng đến hóng chuyện, Triệu Khuông Hoàn đứng trên boong tàu, vô cùng tự luyến vẫy tay về phía mọi người, giống như những dân chúng này đang tiễn đưa hắn. Tên này mặc dù xuất thân Tử Cấm Thành, tính cách cũng không lầm lì, ngược lại có chút triệu chứng xã giao “trâu bò”.

Đội tàu dần dần đi xa, Triệu Hãn cũng đi ra boong tàu, lấy ra kính thiên lý quan sát tình huống hai bờ sông.

Tuy gặp phải hạn mùa xuân, nhưng màu sắc cỏ hai bờ sông Trường Giang vẫn hơi xanh, không có màu khô vàng của khô hạn nghiêm trọng Xem ra, quan địa phương và nông hội vẫn phát huy hiệu quả.

Về phần ruộng lúa cách sông hơi xa, chỉ sợ là năm nay sẽ giảm sản lượng.

“Nương nương, cẩn thận nguy hiểm!” Cung nữ la lên.

Triệu Hãn quay đầu vừa nhìn, hoá ra Bàn Thất Muội nằm sấp trên mép thuyền, nửa thân mình nằm bên ngoài ngắm bọt nước thân thuyền tạo ra.

“Mẹ, ta cũng muốn nhìn, ta cũng muốn nhìn!”

Hai đứa bé một nam một nữ, ở cạnh Bàn Thất Muội sôi nổi.

Triệu Khuông Vĩnh, triệu Hàm Cẩm đôi song sinh này, cuối năm sẽ tròn tám tuổi, chờ tế bái ở Thiên Tân trở về liền học tiểu học, trưởng nữ Phí Như Lan sinh Triệu Phúc Vinh cũng vậy.

Bàn Thất Muội xoay người nói: “Các ngươi không xem được, sẽ rơi vào trong nước.”

Hai đứa bé bỉu môi, hiển nhiên là cực kỳ không vui.

“Lại đây!” Triệu Hãn cười ngoắc tay.

Hai huynh muội chạy đến bên người phụ hoàng, Triệu Hãn lệnh thị vệ lấy ghế tới, sau khi để cho chúng đứng lên, tự mình nắm lấy đai lưng hai đứa đề phòng bất ngờ.

Chiếc tàu chiến này rất lớn, vài hoàng tử hoàng nữ không chịu ngồi yên, ở trên boong tàu chơi đùa đùa giỡn, các cung nữ đều khẩn trương trông chừng.

Từ sau khi đến Nam Kinh, mọi người đều là lần đầu tiên đi xa. Người lớn còn có thể nhịn được, mấy đứa bé tất cả đều cao hứng cực kỳ, giống như phạm nhân bị giam giữ đã lâu được ra ngoài hóng gió.

Bàn Thất Muội cùng Phí Như Mai, kết bạn đi tới bên cạnh Triệu Hãn.

Phí Như Mai nói: “Phu quân, Bàn Bàn hỏi người, Thiên Tân có gì ăn ngon? Con bé định học làm theo.”

“Thiên Tân? Chắc là bánh bao Cẩu Bất Lý.” Triệu Hãn cũng không nghĩ nhiều.

Phí Như Mai cười lớn: “Bánh bao này ai đặ tên vậy? Vừa nghe liền liền cảm thấy rất khó ăn.”

Bàn Thất Muội nghi hoặc nói: “Thực sự có bánh bao tên là chó cũng không thèm?”

Triệu Hãn nhớ tới các truyện cổ tích mỹ thực về Chu Nguyên Chương, Càn long, không khỏi nói giỡn: “Không có cũng có thể có. Triệu Hoàng Đế năm đó lưu lạc giang hồ, thời điểm đi ngang qua Thiên Tân, chủ quán ném bánh bao bị hỏng đi, chó hoang thấy cũng không thèm để ý, Triệu Hoàng Đế lại cảm thấy là mỹ vị nhân gian. Lần này trở về chốn cũ, lại đi cái bánh bao đó, ăn thế nào cũng không ra hương vị trước đây.”

Đi thuyền tới Trấn Giang, Triệu Hãn từng đi ngang qua nơi này mấy lần, lần này xem ra càng thêm phồn hoa náo nhiệt.

Công thương nghiệp xung quanh Thái Hồ cực kỳ phát đạt, đặc biệt là các ngành dệt vải, nhuộm màu dẫn đầu cả nước. Những mặt hàng này thông qua sông, một đường là từ Trấn Giang tiến vào Trường Giang, một đường là từ Giang âm tiến vào Trường Giang.

Trấn Giang giàu có và đông đúc hơn Giang âm, là vì đi đường này có thể trực tiếp vào Đại Vận Hà phía Bắc.

Mà nay mậu dịch hàng hải của Thượng Hải hưng thịnh, Giang âm gần Thượng Hải hơn, dần dần đuổi kịp, thậm chí có xu thế vượt lên Trấn Giang. Mấy thành thị ven sông Vô Tích, Thường Thục, Thái Thương này thủy lộ thành thị, bởi vì có thể thông tới Thượng Hải, cũng trở thành nơi tập kết hàng hoá quan trọng. Kéo theo bến Phúc Sơn của Thường Thục cũng dần dần phát triển thành cảng lớn bên cạnh Trường Giang.

“Thần Tri phủ Trấn Giang Hoàng Thuận Đức, bái kiến bệ hạ!”

Đội tàu chỉ là ghé vào bên bờ qua đêm, trừ bỏ binh sĩ phân ra canh gác, tất cả những người còn lại cũng không rời thuyền. Tri phủ Trấn Giang Hoàng Thuận Đức dẫn theo hai cấp quan chức của phủ Trấn Giang phủ và huyện Đan đồ đi lên tàu của Hoàng Đế yết kiến.

Triệu Hãn gật đầu nói: “Miễn lễ. Ghế trên thuyền không nhiều lắm, các ngươi tạm thời đều đứng đi.”

“Tuân chỉ!” Chúng quan nói.

Triệu Hãn nói với Hoàng Thuận Đức: “Con thứ của ngươi cũng học tiểu học rồi đi?”

Hoàng Thuận Đức bộ dáng kích động, nặn ra chút nước mắt nói: “Bệ hạ thế mà vẫn còn nhớ rõ khuyển tử, thần…có năng lực gì…Thần nhất định phải cần cù, làm một vị quan tốt, thanh liêm, tài giỏi, để báo đáp đại ân đại đức của bệ hạ!”

Triệu Hãn cười nói: “Bớt nói nhảm, trong lòng người đừng thầm oán trẫm là tốt rồi.”

“Thần nào có dám.” Hoàng Thuận Đức vội vàng nói.

Đây là phần tử trí thức đầu tiên giúp đỡ làm việc khi Triệu Hãn khởi binh ở trấn Vũ Hưng.

Mặc dù thời điểm Hoàng Thuận Đức nhập hội, chỉ là vì kiếm chút tiền lương, lúc nào cũng chuẩn bị đầu hàng quan binh, nhưng cũng coi như là công thần đi theo Hoàng Đế thâm niên lâu đời. Huống chi, Hoàng Thuận Đức đã từng làm thư ký của Triệu Hãn, bởi vì người nhà cùng đại tộc kết thông gia, mới bị Triệu Hãn đưa ra ngoài làm quan.

Nếu không phạm sai lầm, Hoàng Thuận Đức hôm nay ít nhất cũng là cấp bậc Thị lang.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »