Trẫm

Lượt đọc: 17218 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2144
Ăn luôn cái đuôi (3)

❊ ❊ ❊

Ban đêm, ngoài trừ những người trực ở ngoài, có binh lính nào mặc áo giáp đi ngủ chứ?

Bọn họ hoang mang hốt hoảng bò dậy, còn chưa kịp mặc áo giáp đã bị sĩ quan gọi tập hợp. Tình hình này còn có thể thổi kèn tập hợp, xét về bề dày công tu dưỡng quân sự mà nói thì có thể vứt xa quân đội Madura mấy dãy phố.

Có điều đa phần binh lính còn chưa tập hơn xong thì các nô lệ từ doanh trại cũng đã xông tới. Những nô lệ này chỉ biết chạy trốn, kêu gào mà không có manh mối gì, một lượng lớn binh lính Mysore đã bị phân tán, bọn lính cũng vô thức xoay người bỏ chạy.

Cuối cùng, ngay cả các sĩ quan cũng bỏ chạy, vì không ai biết quân địch có bao nhiêu người.

Hoàng tử Chica - Wadja vất vả lắm mới tập hợp được ba bốn trăm quân, đối mặt với tình hình như vậy, hắn không biết nên đối đầu với địch hay là nhân lúc còn sớm thì chạy trốn thì tốt hơn.

Không suy nghĩ nhiều, Chica - Wadja quyết định bỏ trốn.

Hắn là hoàng tử điện hạ, tương lai sẽ làm quốc vương. Nếm mùi cũng không sao cả, toàn quân bị diệt sạch cũng không sao, những thứ này đều không quý bằng tính mạng của hắn.

Hoàng tử cưỡi ngựa bỏ chạy, các quan quý tộc cưỡi ngựa cũng bỏ chạy, thậm chí cả bộ binh thân cận với hoàng tử cũng bị bỏ lại.

Chica – Wadja chạy mãi từ nửa đêm đến rạng sáng, chiến mã cũng mệt đến nổi sùi bọt mép, hắn mới hoàn hồn dừng lại, nhìn xung quanh chỉ còn lại không đến mười người, tất cả đều là sĩ quan Ksatria và chiến mã mà bọn họ tự mang theo.

Mọi người nhìn nhau, đến giờ cũng không biết kẻ địch tới từ đâu, hỏi một câu đã hết ba câu là không biết quân địch có bao nhiêu người.

Bọn họ chỉ biết rằng 3000 binh lính đã không còn, hàng hoá áp tải cũng không còn.

Tập kích vào ban đêm rất hiếm khi xảy ra ở Ấn Độ. Hơn phân nửa binh lính là người Sudra, hơn một nửa đến từ Vaisya. Bình thường bọn có thịt gì đâu mà ăn? Nhiều người mắc chứng quáng gà, bảo những người lính hoạt động vào ban đêm như vậy là điều không thực tế .

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, chờ chiến mã khôi phục lại thể lực, hoàng tử dẫn theo một số sĩ quan cưỡi ngựa đi tìm cha.

“Sao hàng hoá không còn nữa?” Higga - Wadja không thể tin được.

Đối mặt với sự chất vấn của phụ thân, Chica - Wadja cúi đầu nói: "Quân địch phát động đánh lén vào ban đêm, các nô lệ nổi khùng lên làm phân tán quân ta."

“Quân địch có bao nhiêu?” Hingga - Wadja hỏi.

Hoàng tử Chica nói: "Không biết."

Hingga - Wadja nén cơn giận: "Cút xuống đi, con chờ bị trừng phạt đi."

Đội quân Mysore còn hơn mười sáu vạn người, mới đầu lương thảo cũng được xem là đủ đầy, kết quả toàn bộ quân đội của hoàng tử đã bị quét sạch, hiện tại chỉ còn lại một ít lương thảo thuyền vận chuyện lương thực. Cùng lắm có thể kéo dài thêm nửa tháng, sau đó tất cả sẽ chết đói ở đây!

Quốc vương ra lệnh cho toàn quân tăng tốc di chuyện, hắn cũng không muốn lấy lại hàng hoá, nhanh chóng đến miệng núi, xuyên qua thung lũng là tới lãnh thổ của nước mình rồi.

Một đội quân hơn mười vạn quân mập mạp không thể vượt qua một nhóm nhỏ tinh nhuệ.

Khoảng cách đến miệng núi còn mấy chục dặm nữa, Ông Ứng Kỳ dần dần đuổi theo.

"Quân địch có bao nhiêu?"

"Chỉ có mấy trăm."

Sắc mặt Chica – Wadja u ám không ổn, hắn bị quân Hán xuất quỷ nhập thần làm cho sợ rồi, bây giờ nhìn cái gì cũng có cảm giác có vấn đề.

Mấy trăm quân địch ngang nhiên đuổi theo, chẳng lẽ là làm mồi nhử? Nói không chừng phía sau có đội quân mai phục, hoặc là có lẽ quân địch chỉ kéo dài thời gian rồi nhiều quân địch hơn đang vây quanh lại đây.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn nhanh chóng về miệng núi là ổn thoả nhất, đến lúc đó đánh hay lui gì đều dư sức.

Quốc vương nói vói em trai mình: "Chama, ngươi hãy dẫn kỵ binh đi chặn quân địch lại. Dù đánh bại được quân địch thì cũng đừng đuổi theo quá xa. Một khi gặp phải đội quân quân địch thì lập tức tập hợp về lại miệng núi!"

Ở miền nam Ấn Độ không có nhiều kỵ binh lắm, lần này chỉ dẫn vài trăm kỵ binh ra trận.

Quốc vương mang theo đại quân đi tiếp, không thèm để ý đến mấy trăm quân địch phía sau. Hắn tin chắc đây là mồi nhử chứ hoàn toàn không phải chủ lực của quân địch nên dù có ăn hết chúng, mình cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Chama – Wadja đã có kinh nghiệm sa trường, dẫn đầu kỵ binh tiến lên.

Quân số hai bên ngang nhau, nhưng hắn là kỵ binh nên nhẹ nhàng giành được thắng lợi. Hắn chia ra nửa kỵ binh đi vòng qua rồi hai bên cùng xông lên, nhưng lại thấy quân địch xếp thành một đội hình vuông rỗng kỳ lạ.

Đợt sóng xung phong đầu tiên, hỗn loạn nên thất bại.

Đợt sóng xung phong thứ hai vẫn thất bại một cách khó hiểu.

Những kỵ binh trốn về ai nấy đều có vẻ khiếp sợ.

Chama - Wadja hỏi: "Có chuyện gì vậy? Đang lao đến gân sao lại tránh địch chạy trốn?"

Sĩ quan thuộc hạ đáp: "Đội hình của kẻ địch không bị phân tán, trước súng hỏa mai còn có lưỡi đao dựng đứng, chiến mã không muốn xông lên về phía trước."

"Thứ vô dụng!"

Chama - Wadja đích thân ra trận, ngoại trừ phe gần sông, ba phe còn lại cùng nha lao vào.

“Đùng đùng đùng đùng!"

Quân số hai bên ngang nhau, nhưng hắn là kỵ binh nên nhẹ nhàng giành được thắng lợi. Hắn chia ra nửa kỵ binh đi vòng qua rồi hai bên cùng xông lên, nhưng lại thấy quân địch xếp thành một đội hình vuông rỗng kỳ lạ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »