Chương Phưởng thay đổi, cũng làm Triệu Khuông Hoàn nghĩ lại mình, có phải đã quá tiêu cực và bị động với người trong lòng rồi không.
Hình như, hắn chưa bao giờ bình thường với người trong lòng.
Chiều hôm đó, Triệu Khuông Hoàn mượn cớ đi vệ sinh, sau khi thoát khỏi đám bạn, hắn một mình đến căn tin ăn cơm. Sau đó bình tĩnh ra vẻ như không có việc gì, đi đến ngồi xuống bàn của Kiều Vụ Hoa, đúng lúc Lô Dĩ Thành cũng đang ở đây.
“Chuyện hôm đó… Qua rồi thì thôi.” Đầu tiên Triệu Khuông Hoàn nói chuyện phiếm với Lô Dĩ Thành.
Lô Dĩ Thành cũng lo đắc tội Thái tử, nói: “Đúng rồi, qua rồi thì thôi, sau này vẫn là bạn bè.”
Sau khi lợi dụng công cụ người xong, Triệu Khuông Hoàn nhìn về phía người trong lòng: "Chào bạn Kiều.”
Kiều Vụ Hoa theo bản năng: "Xin chào thái… Bạn Triệu.”
Triệu Khuông Hoàn nói: “Bài tập của bạn Kiều rất tốt, lúc trước ở nhà đã từng học à?”
Kiều Vụ Hoa: "Sáu tuổi ta đã học vỡ lòng, còn học nữ giáo hai năm.”
"Thì ra là thế, thảo nào tiên sinh thường xuyên khen ngươi.” Triệu Khuông Hoàn đột nhiên không biết nên nói gì.
Kiều Vụ Hoa nói: "Tiễn thuật của bạn Triệu cao siêu, người xem nghe không thể sánh bằng, tiểu nữ tử bội phục.”
“Đâu có, đâu có.” Triệu Khuông Hoàn khiêm tốn vài câu, lại mèo khen mèo dài đuôi: “Ta còn biết cưỡi ngựa nữa, trong nhà có nuôi một con ngựa nhỏ. Nếu ngươi thích thì đợi hôm nào nghỉ, ta dẫn ngươi đi cưỡi ngựa.”
Kiều Vụ Hoa nói: "Nữ tử cưỡi ngựa không được yểu điệu.”
Triệu Khuông Hoàn nói: “Yểu điệu mà, có vài vị a di trong cung cũng cưỡi ngựa giỏi lắm.”
Hai người tán gẫu rôm rả làm Lô Dĩ Thành hơi ngơ ngác, hình như cảnh tượng trước mặt không đúng lắm.
Tất nhiên Lô Dĩ Thành cũng ái mộ nữ tử học giỏi mà còn xinh đẹp, nếu thái tử cũng thích thì làm sao đây? Kết quả là đến phiên Lô Dĩ Thành lo lắng, tiếc là không tìm được ai để kể.
Từ đó về sau, cuối cùng thái tử gia cũng thân với người trong lòng, thjam chí còn thường xuyên hẹn tan học cùng làm bài tập chung.
Nhưng cuối tuần về nhà lại không dám nói gì, chỉ dám kể chuyện Chương Phưởng siêng năng học hành cho cha mẹ nghe.
Triệu Hãn phi thường hài lòng, cười nói: "Hiệu trưởng này tốt lắm. Giáo dục con người, dạy học chỉ là một phần, dạy làm người mới là căn bản. Danh sư trên thế gian này ít nhiều gì đều nhầm lẫn, bọn họ chỉ biết dạy học, danh sư cũng chỉ biết dạy lý thuyết mà thôi.”
Phí Như Mai nói: “Phu quân nhìn người rất chuẩn, cố tình điều Trương tiên sinh từ Giang Tây đến đây.”
Triệu Hãn cười ha ha: "Nàng mà cũng biết nịnh nữa à."
Phí Như Lan nói: "Cha mẹ muốn về Giang Tây mừng năm mới, trước khi đi, thiếp muốn mời họ vào cung gặp nhau.”
“Đây là chuyện nhỏ, không cần thông báo.” Triệu Hãn lại cảm khái: “Nếu không sinh ra trong hoàng gia, bọn trẻ có thể đi lại nhiều hơn, đến nhà ngoại công nó ở một khoảng thời gian.”
Triệu Khuông Hoàn đột nhiên hỏi: "Nương, Duyên Sơn trông thế nào?”
Phí Như Lan cười nói: “Đẹp lắm, có núi, con song, có rất nhiều núi trồng trà, cây trà được trồng khắp nơi trên núi. Có rất nhiều xưởng làm giấy, cả thị trấn đều làm giấy. Thuyền buôn trên song bốn mùa quanh năm. Ta cũng muốn về đó xem thử.”
Phí Như Lan thì còn nhớ nhà được chứ Triệu Hãn không có quê để nhớ.
Chủ yếu là Triệu Trinh Lan và Triệu Trinh Phương, thỉnh thoảng các nàng sẽ nhớ quên nhà, cũng từng phái người về điều tra nhưng sau khi chiến tranh, dịch bệnh, thiên tai qua đi, người dân đã trốn gần hết, chỉ còn vài thân sĩ ít ỏi cuối cùng còn ở.
Sau khi nghe ngóng, cuối cùng cũng biết hài cốt cha mẹ được “an táng” ở bãi tha ma.
Vì thế vị bá tước Lưu Mãng này cũng làm được chuyện tốt, dẫn người đến bãi tha ma Thiên Tân sửa sang nơi đó một phen.
Chắc chắn không thể biết rõ hài cốt này của ai nên chỉ trồng một hàng cây cổ thụ, lập bia mộ cho song thân ở đó, rồi lập bia tập thể cho những người chết trong thời thiên hạ đại loạn.
Đúng là rừng không ổn lắm nhưng chổ ổn lại không nên làm bãi tha ma, toàn là chọn khu đất bị nhiệm phèn không thể trồng hoa màu.
Đợi sang năm ngày giỗ cha mẹ, Triệu Hãn định dẫn cả nhà đến mộ cha mẹ ở Thiên Tân để bái tế, tiện thể tuần tra phương Bắc, đồng thời cũng ra ngoài giải sầu, suốt ngày ở Tự Cấm Thành cũng u uất.
Ngự giá xuất hành một chuyến, hao tài tốn của nhưng cũng may suốt đường đi có sông Đại Vân.
. . .
Trong lúc Thái tử kéo bè kết phái đánh nhau, thì Nga đã xây lên thành An Gia La Tư Khắc bên hồ Bối Gia Nhĩ.
Đó là địa bàn của người Mông Cổ Bố Lí Á Đặc, không phải bọn họ đánh không lại quân Ca Tát Khắc, mà là vì càng đi về phương Bắc thì càng hoang vu lạnh giá… Quân Mông Cổ Bố Lí Á Đặc tập hợp binh lực, hùng dũng tiến về phía trước đánh dẹp quân Ca Tát Khắc, thấy tình thế không ổn quân Ca Tát Khắc bỏ chạy, chạy tới cực Bắc của hồ Bối Gia Nhĩ xây lại thành.
Quân Ca Tát Khắc không có nhiều kỵ binh, nhưng lại có khá nhiều tàu thuyền, kỹ thuật đóng tàu của bọn họ vượt xa người Mông Cổ.
Thuyền của người Ca Tát Khắc có thể dùng để đánh cá, cũng có thể dùng để định cư, bọn họ xuôi theo dòng sông cướp bóc người dân Tây Bộ Lợi Á khắp nơi. Thậm chí bọn họ còn có thể lên bờ, kéo lê thuyền trong tuyết. Lần này xây thành bên cạnh hồ Bối Gia Nhĩ, chẳng khác nào có được một chỗ đứng vững chắc, bờ tây và bờ bắc hồ Bối Gia Nhĩ đã bị tên khốn Ca Tát Khắc kiểm soát.