Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1056
Trận chiến trên biển Manila (2)

❊ ❊ ❊

Đặc biệt là chiếc thuyền khổng lồ nặng 1.200 tấn, ỷ vào thuyền cứng pháo to, va đụng lung tung trên chiến trường, chỉ một chiếc thuyền buồm lớn này đã xử lý bốn chiếc chiến hạm Trung Quốc – Hà Lan.

Không thể áp sát mạn thuyền thì không thể nhảy sang, không thể tấn công bằng đạn.

Thứ này có ba, bốn tầng sàn tàu, cao hơn chiến hạm của hai nước Trung Quốc – Hà Lan một mảng lớn. Cho dù thành công bao vây, áp sát mạn thuyền cũng sẽ đánh thành “Cuộc chiến tấn công thành trì”, đám thủy binh phải cầm lấy dây thừng leo lên trên, binh sĩ Tây Ban Nha có thể bắn từ trên cao xuống.

Chủ tướng hải quân Quảng Châu Vạn Bang Ngạn xuất thân thủy sư Giang Tây.

Vạn Bang Ngạn biết không thể đánh thắng vật khổng lồ này, mang theo chiến hạm dưới tay đi bao vây chặn đường thuyền buồm lớn 500 tấn, đây là chiếc thuyền nhỏ nhất.

Thuyền nhỏ nhất trong thuyền buồm lớn Tây Ban Nha tương đương với to nhất trong chiến hạm Hà Lan.

“Liều mạng áp sát tàu, cướp lấy chiếc thuyền này!” Hai mắt Vạn Bang Ngạn đỏ rực, cực kỳ khát khao những chiếc thuyền lớn Châu u này.

Tuy hải quân Đại Đồng không thiếu quân phí, nhưng chiến hạm chủ yếu vẫn là Trịnh Chi Long cống hiến. Trịnh gia bán cho triều đình với giá gốc, tu sửa dùng tạm, dù đánh với người Hà Lan cũng phải lấy ưu thế binh lực liều mạng áp sát thuyền.

Đồ gỗ trăm năm đến từ miền núi phương Nam Trung Quốc đã không còn bao nhiêu, nhưng vẫn đang tiếp tục được ngâm, đồ gỗ cần ngâm tám năm, mười năm mới thật sự cứng rắn.

Qua hai năm nữa, hải quân Đại Đồng có thể tự tạo ra thuyền tốt!

Ngoài ra nhập khẩu một số gỗ tếch trăm năm từ Myanmar, Campuchia. Đây là tài liệu hàng đầu cho việc đóng tàu, tốt còn hơn gỗ sồi, tất cả đều đang chất đống ngâm ở Quảng Châu.

Bùm bùm bùm!

Một chiếc chiến hạm hải quân Quảng Châu trên đường tới gần mép thuyền thì bị thuyền buồm lớn 500 tấn bắn với cự ly gần.

Khoang và sàn tàu trong nháy mắt bị đạn pháo xé nát, vụn gỗ bắn tung tóe, ít nhất hai mươi thủy binh và thủy thủ Đại Đồng bỏ mạng tại chỗ.

Nhưng móc câu trên thuyền đã bắn ra, ghìm chặt thuyền buồm lớn.

Ba chiếc chiến hạm Quảng Châu khác cũng lục tục bắn móc câu ra.

Thủy binh Tây Ban Nha từ trên cao bắn xuống, thủy thủ thì vung đao chặt dây thừng.

“Thiên hạ Đại Đồng, bệ hạ vạn tuế!”

Trương Hải là ngư dân Quảng Châu, cuộc sống lúc trước rất nghèo khổ, là hoàng đế Đại Đồng bệ hạ mang đến cuộc sống mới cho hắn.

Nhìn chiến hữu bên người lần lượt ngã chết, Trương Hải rống to một tiếng, miệng ngậm eo đao, hai tay bấu dây thừng nhanh chóng leo lên tàu chiến của địch. Một chiến hữu bên cạnh la lên, rơi xuống, là dây thừng bị chém đứt.

Càng lúc càng nhiều móc câu bắn ra, ngày càng đông thủy binh trèo lên. Thủy binh Tây Ban Nha bắn không xuể, thủy thủ Tây Ban Nha chém mỏi cả tay.

Thủy binh quân Đại Đồng trên các thuyền đã chết trận, rớt xuống nước khoảng hơn hai trăm người, vẫn có người rơi xuống, người sau tiếp tục leo lên.

Rốt cuộc, Trương Hải xoay người leo lên tàu chiến của địch, tiện tay chém chết một tay súng.

Tay súng hỏa mai Tây Ban Nha ở hai bên lập tức vứt súng, rút eo đao ra đánh với Trương Hải, thủy thủ Tây Ban Nha cũng vung đao xông đến.

“Vạn tuế!”

Trương Hải rống lớn vung đao, chém chết hỏa mai bên phải, lính súng hỏa mai bên trái đâm đao tới.

May mà có giáp da ngăn trở, mũi đao khi đâm thủng giáp da thì sức lực bị chệch một chút, chỉ đâm vào phần thịt bên hông Trương Hải, gần như đâm sượt qua nội tạng.

Trương Hải nắm ngược chuôi đao đâm ra sau mà không quay đầu lại.

Một đao đâm chết kẻ địch sau lưng, Trương Hải rút đao ra xông lên trước. Đao của kẻ địch vẫn cắm trên người Trương Hải, vết thương không ngừng chảy máu.

Bởi vì Trương Hải leo lên trước nên mép thuyền bên này rất nhanh có thủy binh Đại Đồng theo kịp.

Khi quân Đại Đồng thứ hai leo lên thì trên người Trương Hải đã bị thương ba nơi, vẫn thủ vững mép thuyền ngăn cản kẻ địch.

“Giết!”

Thủy binh Đại Đồng thứ ba lên thuyền, Trương Hải đã bị thương năm chỗ, toàn thân đẫm máu còn ở nơi đó anh dũng chiến đấu.

Lính Đại Đồng thứ bốn lên thuyền, Trương Hải kiệt sức ngã xuống, ngất xỉu không rõ sống chết.

Người Hà Lan cũng làm như vậy, tàu chỉ huy của Hà Lan theo dõi một chiếc thuyền buồm lớn nặng 700 tấn. So với lục quân thì hải quân Hà Lan càng dũng mãnh không sợ chết, hứng đạn leo lên thuyền.

Tiếc rằng người Hà Lan quá ít, bọn họ không chịu nổi bị giết.

Mấy chiếc chiến hạm Hà Lan bao vây sát mép thuyền, sau khi trả giá thương vong hơn trăm người thì dứt khoát bỏ cuộc.

Hải quân Trung Quốc xem trọng con thuyền, miễn là cướp được thuyền buồm lớn, dù bỏ mình hơn mấy trăm binh sĩ đều không sao cả.

Hà Lan chỉ có bấy nhiêu thủy binh ở Viễn Đông, chết một người là thiếu mất một.

Hơn trăm hải quân thương vong đã khiến Hà Lan bị thương nguyên khí nặng, đau lòng gấp trăm lần hơn là chết một nghìn lục quân. Bởi vì lục quân Hà Lan có thể tùy tiện chiêu mộ ở thuộc địa, hải quân thì phải bổ sung từ quê hương Châu u.

Chiếc thuyền buồm lớn này bị bao vây nhưng người Hà Lan thả nó đi, Trịnh Thành Công buông kính viễn vọng xuống, chửi um sùm: “Đám quỷ lông đỏ này quả nhiên không biết đánh nhau, đồ ngốc!”

Bùm bùm bùm!

Vật khổng lồ nặng 1.200 tấn vẫn còn tiếp tục phát uy, lại một chiếc chiến hạm Trung Quốc lảo đảo sắp chìm.

Thủy binh Trung Quốc vây công chiếc thuyền buồm lớn kia đã bỏ mạng hơn bốn trăm người. Người Hà Lan từ bỏ, nhưng hải quân Trung Quốc vẫn đang liều mạng, rất có thể dù chết trên nghìn người cũng không cách nào đoạt thuyền.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »